Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2378 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 63
còn muốn cùng hoàng đế lười ngủ –

❊ ❊ ❊

“Theo dõi nhất cử nhất động của hắn, nhất là lúc không có người nào ở bên cạnh hắn.”

Cổ Lạc Nhi đã hiểu.

Lãnh Dạ nói như vậy, e rằng, Đông Phong Túy không phải là một tên hoàng đế lười, hắn không đơn giản.

Hắn là muốn biết, Đông Phong Túy sau giờ ngọ và ban đêm, lúc một mình ở trong phòng sẽ làm những gì.

Cổ Lạc Nhi trong lòng lại một lần nữa cảm thán.

Khó trách Lãnh Dạ nhất định phải tìm nàng, xem ra đúng là nàng thích hợp nhất với việc gian tế này a.

Nàng là phi tử của Đông Phong Túy, có lý do nhất để ở trong phòng hắn, cùng hắn ngủ, không phải sao?

Như vậy xem ra, khẳng định trong cung này còn có các gian tế khác do Lãnh Dạ bố trí, cũng không biết trong Tử Tiêu Cung có hay không.

Xem ra, nàng không lừa gạt Lãnh Dạ việc ngủ cùng Đông Phong Túy được rồi.

Cổ Lạc Nhi trong đầu nhanh chóng chuyển đủ loại ý nghĩ, trong miệng lại dửng dưng cười nói.

“Lãnh Dạ công tử, ngươi không sợ ta nói với Đông Phong Túy về tình hình của ngươi sao?”

Lãnh Dạ vẫn lạnh lùng như ban nãy, dùng khẩu khí chẳng hề để ý nói.

“Ngươi dám sao?”

“Ta sẽ không.”

Cổ Lạc Nhi ủ rũ nói.

Nàng và Đông Phong Túy vốn không có bất cứ quan hệ gì, không có bất kỳ cảm tình nào.

Hơn nữa, cái mạng nhỏ của nàng còn đang nằm trong tay Lãnh Dạ.

“Cho nên, ngươi nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ ta giao cho ngươi.”

“Được rồi, ta sẽ cố.”

“Không phải là sẽ cố, mà là nhất định phải hoàn thành. Ngày mai ngươi đi quyến rũ hắn. Nếu là đêm nay, càng tốt.”

Cổ Lạc Nhi lập tức nói: “Vẫn là ngày mai đi.”

Bây giờ cũng đã nửa đêm rồi, nàng mới không cần chủ động đi yêu thương nhung nhớ.

Vạn nhất quả thật bị Đông Phong Túy gì kia rồi, nàng đúng là xúi quẩy tận cùng.

Lãnh Dạ không lên tiếng, xoay người đi tới phía trước cửa sổ, định đi ra ngoài.

Cổ Lạc Nhi yếu ớt hỏi: “Nếu ban ngày, khi có người khác ở cùng thì ta sẽ không cần canh giữ bên cạnh hắn phải không?”

“Ngươi định không làm hết phận sự?”

Lãnh Dạ cũng không quay đầu lại mà nói.

“Thường xuyên ở bên cạnh hắn, ta làm sao có thể viện nhiều cớ như vậy.”

Cổ Lạc Nhi bất mãn giương nanh múa vuốt với bóng lưng Lãnh Dạ.

Nàng đúng là đang tức giận đây.

Vô duyên vô cớ bị một người uy hiếp đến tính mệnh, làm sao có ai không tức giận cho được.

Nàng không chú ý tới, ngọn đèn chiếu bóng dáng của nàng lên vách tường, khiến nhất cử nhất động của nàng đều phơi bày ra.

Lãnh Dạ lại chú ý tới.

Hắn nhìn bóng Cổ Lạc Nhi trên vách tường, trong mắt phát ra ánh sáng kỳ dị.

Chưa bao giờ sáng như vậy.

Khẩu khí nói chuyện rốt cuộc không còn băng lãnh nữa.

“Ngươi cũng không thể xuất cung, không lưu lại bên cạnh hắn thì làm gì? Định thiêu nướng? Mỗi ngày thiêu nướng thật không có ý nghĩa.”

Cổ Lạc nhi lại hướng về phía hắn giương nanh múa vuốt một phen.

Hừ, hắn và Đông Phong Túy cũng như nhau, nhất cử nhất động của nàng đều nắm rõ ràng.

Đáng tiếc, nàng không phải gặp số đào hoa.

Bị hai đại soái ca này chú ý cũng không phải là chuyện may mắn gì.

Tức giận nói: “Ai nói ta không thể xuất cung? Ngày mai là ta có thể.”

“Ồ?”

Lãnh Dạ bỗng chốc xoay người.

“Ngươi không phải đang bị Đông Phong Túy cấm túc sao?”

Cổ Lạc Nhi không cần nghĩ ngợi nói: “Hắn chỉ cấm ta ba ngày.”

Sau khi nói xong mới nhớ lại, lúc An Thụy truyền đạt mệnh lệnh với thủ hộ Tử Tiêu cung chỉ nói Hoàng thượng cấm túc Tiên phi nương nương, cũng không nói là cấm bao lâu.

Nhưng mà, cái này không có gì đáng ngại, Cổ Lạc Nhi cũng không quá để ý.

Sắc mặt Lãnh Dạ lại thay đổi.

Lại tiếp tục trở nên âm lãnh.

Trong lòng hắn lặng lẽ tính toán, sau đó nói: “Nói như vậy, ngày mai ngươi có thể xuất cung rồi?”

“Đúng vậy a.”

Cổ Lạc Nhi gật mạnh đầu.

Nếu một mực giam cầm nàng trong cung, nàng ngột ngạt chết mất.

Nhún nhún vai nói: “Kỳ thật, căn bản đêm nay ngươi không cần mạo hiểm vào trong hoàng cung. Có lẽ ta ngày mai sẽ được xuất cung rồi.”

Đoán là, thủ vệ hoàng cung chắc chắn rất nghiêm.

Nhất là vừa mới bị Đạp Tuyết công tử trộm ngọc tỷ, thủ vệ mấy ngày nay khẳng định càng thêm nghiêm ngặt.

Lãnh Dạ võ công cao tới đâu, muốn vào đây nhất định vẫn phải vô cùng nguy hiểm.

Gương mặt Lãnh Dạ vẫn lạnh băng như cũ, nhìn không ra biểu lộ.

Sau đó hắn nhanh chóng đi tới trước cửa sổ.

Nói: “Ta phải đi rồi, về sau có việc sẽ tìm ngươi. Nhớ kỹ, đã qua ba ngày.”

Dứt lời liền mở cửa sổ.

Cổ Lạc Nhi biết hắn nói ba ngày là có ý gì.

Nói đúng là, hắn cho nàng ăn tiêu hồn tán đã ba ngày rồi.

Kỳ hạn một tháng lại gần thêm ba ngày.

Để giữ lại cái mạng nhỏ của nàng, nàng nhất định phải mau chóng đi câu dẫn Đông Phong Túy, cùng hắn ngủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »