Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 82
hại người không thành phản thành bị hại

❊ ❊ ❊

Trước hết nghĩ biện pháp chạy trốn rồi nói sau.

Trong đầu đang nhanh chóng nghĩ cách chạy trốn, đột nhiên giữa không trung lóe lên hắc ảnh, người nọ thân choàng áo đen, đầu đội mũ đen bay lượn trong hỏa tiễn.

Bên mũ buông xuống lụa đen, hoàn toàn che đậy lại dung mạo của hắn.

Nhưng không ngăn được, dáng người tuyệt diệu cùng khí phách khiếp người của hắn.

Tim Cổ Lạc Nhu bỗng nhiên đập nhanh hơn.

Cơ hồ muốn bật thốt lên kêu ra, Đạp Tuyết công tử.

Nguyên Phương và Vân Phi bên cạnh cũng đã kêu lên.

“Mau nhìn a, là Đạp Tuyết công tử.”

“Thật tốt quá, Đạp Tuyết công tử đến đây, chúng ta được cứu rồi.”

Trong truyền thuyết, Đạp Tuyết công tử từ trước đến nay dám làm việc nghĩa, hành hiệp trượng nghĩa.

Hôm nay hắn nhất định thấy chuyện bất bình nên đến.

Bọn thị vệ được sự cổ vũ, yêu đao cầm trong tay múa đến thủy tiết bất thông.

(thủy tiết bất thông: nước không ngấm qua được, ý là hăng hái vung kiếm)

Tất cả hỏa tiễn bắn về phía lầu một của Minh Châu lâu đều bị bọn hắn chặn trở về.

Cổ Lạc Nhi lại ngửa mặt nhìn Đạp Tuyết công tử giữa không trung.

Chân hắn đạp lên một mũi tên lửa, mượn lực bay lên đỉnh Minh Châu lâu.

Một thoáng kia, Cổ Lạc Nhi có một loại ảo giác, dường như hắn không phải là một người, mà là một đầu Hùng Ưng tự do bay lượn.

Hắn bễ nghễ thiên hạ, đến phía trên điều khiển mọi người.

Lại dường như, hắn không phải chỉ là một người, mà là vô số hắn.

Vô số hắn bảo vệ quanh Minh Châu lâu, ai cũng không làm gì được hắn.

Đạp Tuyết công tử trên đỉnh lâu, Cổ Lạc Nhi đứng dưới mái hiên, không nhìn thấy hắn.

Nàng chỉ nhìn thấy, hỏa tiễn đầy trời lao ngược trở lại, giống như từng con hỏa xà phản phệ, mang theo khói đặc cuồn cuộn, bắn ngược trở lại giữa đám người Phùng Thái úy mang đến.

Có mấy tên thủ hạ của Phùng Thái Úy trúng tên, đau đến oa oa kêu to.

Còn có mấy tên thủ hạ trên quần áo bắt lửa, bỏ lại cung tiễn trong tay, không ngừng giậm chân.

Phùng Thái Úy miệng há lớn, như choáng váng nhìn lên đỉnh Minh Châu lâu.

Trên đỉnh lại bay xuống vài mũi tên, lao chính giữa vào hai xe ngựa chở nguyên liệu dẫn lửa.

Xe ngựa bị dẫn cháy, chợt dấy lên hỏa diễm hừng hực.

Hai con ngựa kéo bị lửa cháy nướng phần đuôi, thất kinh, liều mạng vùng vẫy.

Trong lúc hoảng loạn, quẫy không thoát khỏi dây cương, đành phải kéo xe ngựa chạy tán loạn xung quanh.

Cũng không quản có người cản ở trước mặt chúng hay không.

Bên cạnh xe ngựa đều là người của Phùng Thái Úy.

Chỗ ngựa đâm qua, có người bị ngựa giẫm trọng thương, có người vừa mới dập lửa trên y phục lại bị lửa trên xe dẫn đốt, còn có người bị xe ngựa đụng cho bị thương.

Con ngựa cũng không để ý những việc này, tiếp tục kéo xe ngựa xông lên phía trước.

Đuôi của nó đang bị lửa dẫn đốt, đau đớn khó nhịn, có thể không mau chạy trối chết sao?

Mắt thấy xe ngựa đã xông ra khỏi nơi thủ hạ đứng của Phùng Thái Úy, xông vào đường qua lại.

Cứ xông về phía trước, tất sẽ làm hại đến dân chúng, nhà dân bên đường vô tội.

Cổ Lạc Nhi vội vàng kêu: “Nguyên Phương, các ngươi nhanh kéo lại xe ngựa.”

Nguyên Phương vừa đáp ứng, còn chưa kịp hành động, đã thấy giữa không trung lại hiện lên hắc ảnh.

Thân pháp của hắc ảnh thật sự quá nhanh, như một làn khói nhẹ, xẹt qua bầu trời.

Cổ Lạc Nhi còn chưa nhìn rõ ràng, đã nghe con ngựa truyền đến hai tiếng hí dài thảm thiết, ngã trên mặt đất.

Hai chiếc xe ngựa ngừng lại, ngọn lửa lớn trên xe càng phát ra hung mãnh.

Trên đỉnh một gian tửu lâu đối diện, Đạp Tuyết công tử đứng ở trên một góc mái cong nhếch lên, áo khoác đen theo gió lay động.

Lụa đen trên mặt hắn cũng nhẹ nhàng đong đưa trong gió.

Hắn từ trên cao liếc nhìn mọi người phía dưới.

Phùng Thái Úy sợ tới mức động cũng không dám động.

Cổ Lạc Nhi cũng đứng sững sờ, vẫn không nhúc nhích.

Nàng không phải bị dọa choáng váng, mà là nhìn ngây người.

Trời ạ, nàng rốt cục cũng được tận mắt nhìn thấy đại hiệp trong truyền thuyết.

Quá soái.

Đã được gặp qua Đạp Tuyết công tử một lần, gặp qua Lãnh Dạ hai lần, nhưng chưa được trông thấy bọn hắn thi triển công phu ra sao.

Hiện tại, nàng cuối cùng cũng được nhìn thấy.

Mặc dù, thân pháp Đạp Tuyết công tử quá nhanh, nàng không thể thấy rõ ràng.

Nhưng cho dù thân pháp như thế nào, hiện giờ khí thế hắn đứng trên mái cong, thân hình đón gió mà đứng, khiến cho không thể không người nào loạn tâm.

Khó trách nhiều người mê luyến Đạp Tuyết công tử như vậy, Cổ Lạc Nhi rốt cục đã hiểu.

Nàng rốt cục đã tin tưởng lời An Thụy nói.

Bất giác, lại nhớ tới cái hôn kia của Đạp Tuyết công tử.

Cổ Lạc Nhi nhẹ nhàng mấp máy môi của mình.

Phía sau nàng, vài vị hậu phi đều từ trong trà thất chạy ra, cũng ngẩng lên mặt, ngơ ngác nhìn lên mái cong đối diện, Đạp Tuyết công tử ngọc thụ lâm phong kia.

Đạp Tuyết công tử trong truyền thuyết thần long kiến thủ bất kiến vĩ.

(thần long kiến thủ bất kiến vĩ: thần rồng có thể nhìn thấy đầu không thấy đuôi.)

Đạp Tuyết công tử thần bí nhất trong truyền thuyết.

Hôm nay, các nàng rốt cục may mắn gặp được.

Chỉ một thân hình cũng khiến người mê luyến như thế, vậy dung nhan dưới diện sa kia, phải tuyệt sắc đến cỡ nào a?

Một đầu phố, lại truyền tới âm thanh cước bộ hỗn loạn.

Nhưng không ai ngoảnh về phía âm thanh liếc một cái, tất cả mọi người đều đang ngơ ngác nhìn Đạp Tuyết công tử.

Nhìn đến mức cổ đều mỏi nhừ, nhưng lại không đành lòng thu hồi tầm mắt.

Diện sa của Đạp Tuyết công tử hơi hơi giật giật, tựa như nhìn sang phía phương hướng âm thanh.

Sau đó, mọi người chỉ cảm thấy trước mắt hoa hoa, nhìn kỹ lại thì trên mái thượng đã không thấy Đạp Tuyết công tử nữa.

Đúng vậy, chỉ trong nháy mắt, đã không thấy tăm hơi hắn.

Bầu trời xanh thẳm, chỉ còn lại một góc mái cong, lẻ loi đứng sừng sững, có vẻ có chút lạnh lẽo.

Hắn cứ biến mất như vậy, thậm chí không ai thấy rõ hắn rời đi như thế nào.

Cổ Lạc Nhi vẫn một mực ngửa mặt nhìn lên nơi Đạp Tuyết công tử đã đứng.

Dù không thấy hắn nữa, vẫn không muốn thu hồi tầm mắt.

Tiếng bước chân vang dưới bậc thềm Minh Châu lâu.

Người của Phùng Thái Úy đã dập tắt được lửa trên người, rút ra tên trên người, thất linh bát lạc đứng ở dưới bậc thang.

(thất linh bát lạc: đại ý tan tác, kẻ đây người đó)

Có đứng, có ngồi, có người còn đang nhợt nhạt rên rỉ, chật vật không chịu nổi.

Cổ Lạc Nhi rốt cuộc kéo lại tầm mắt, nàng còn phải đối phó với Phùng Thái Úy.

Dưới bậc thang, mấy chục sai dịch vây quanh một con ngựa.

Người trên ngựa mặc quan bào đỏ thẫm, đầu đội mũ cánh chuồn, tuổi cùng Phùng Thái úy không sai biệt lắm, tuấn lãng phi phàm.

Nhưng không có vẻ mặt gian trá như Phùng Thái Úy, mà có vẻ vô cùng trung thực.

Hắn đang từ trên lưng ngựa đi xuống.

Cổ Lạc Nhi hỏi Nguyên Phương: “Hắn là ai vậy.”

Nguyên Phương vui không kiềm được nói: “Hồi nương nương, hắn chính là Lý Tể tướng Lý đại nhân, chúng ta được cứu rồi.”

Cổ Lạc Nhi trong lòng nhẹ nhõm.

Nhớ tới Đông Phong Linh mỗi lần nhắc tới Lý Tể tướng ánh mắt đều sáng rọi, không nhịn được vui vẻ.

Không ngờ Đông Phong Linh cũng thật tinh mắt nha.

Về chuyện của Lý Tể tướng mấy ngày này nàng nghe được không ít, nghe nói Đông Phong Túy gần như giao hết đại sự triều đình cho hắn xử lý.

Hắn mọi ngày đều cẩn trọng, vô cùng chăm chỉ xử lý triều chính.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »