Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2565 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 14
muốn chỉnh nàng, không có cửa đâu! hừ

❊ ❊ ❊

Cổ Lạc Nhi ngược lại không sao cả, dù sao nàng chỉ tính toán tạm thời làm chuyện vô tích sự này, qua một tháng, trở thành ông chủ, tự mình đạp cửa mà đi.

Nói không chừng, chẳng cần đến một tháng, nàng kiếm đủ mười lượng bạc, là có thể đem bạc trả lại cho Đông Phong Túy.

Cùng cái tên vừa lười vừa nhỏ mọn còn gian xảo này nói bye bye.

An Thụy nói vài câu giao việc cho một tiểu thái giám, rất nhanh, một lúc nhuyễn kiệu đã được khiêng đến, đặt ở trước giường ngủ.

Cấu tạo của nhuyễn kiệu, mặt trên có để một chiếc ghế nằm, trên ghế nằm là đệm gấm mềm mại, chắc hẳn nằm trên đó rất thoải mái.

Phía trên ghế nằm còn có một chiếc lộng tròn tròn màu vàng, dùng để che nắng.

Đông Phong Túy vịn vai An Thụy đứng lên.

Hắn vừa đứng người lên, Hạnh Hoa trên người lại bồng bềnh bay xuống đầy đất.

Gió thổi động trường y, trường y phiêu dật, Hạnh Hoa chuyển động xoay quanh trường y bay múa.

Đẹp quá nha.

Y phục đẹp, người còn đẹp hơn.

Đông Phong Túy nhẹ nhàng đứng dậy, Cổ Lạc Nhi lúc này mới phát hiện dáng người của hắn rất cao, chừng 1m8 mấy, so với nàng cao hơn một cái đầu.

Dùng gió mà đứng, ngọc thụ lâm phong.

Thật không hổ là tuyệt thế mỹ nam tử, Cổ Lạc Nhi lần nữa cảm thán.

Đáng tiếc, không đợi nàng thưởng thức đủ, tuyệt thế mỹ nam đã ngồi trên nhuyễn kiệu, nằm nghiêng ở phía trên, giống bộ dáng vừa rồi nằm trên giường.

Ánh mắt cũng khôi phục trở lại một chút mông lung, bộ dáng cực kỳ lười biếng.

Cổ Lạc Nhi mất hứng than dài.

Nếu như, Đông Phong Túy đừng lười như vậy, không biết sẽ làm cho bao nhiêu nữ nhân phải điên đảo.

Bốn thái giám trẻ tuổi cường tráng dùng sức nâng nhuyễn kiệu, run rẩy đi về phía trước.

Đông Phong Túy hướng Cổ Lạc Nhi đang đứng ở dưới cây Hạnh Hoa vẫy vẫy tay.

“Muốn dùng ngọ thiện cũng tới đi.”

“À.”

Cổ Lạc Nhi lên tiếng, chầm chậm tiến lên đuổi theo.

Đông Phong Túy nhìn nàng gắng sức chạy, lại nhìn cây Hạnh Hoa trên đỉnh đầu nàng, trong mắt hào quang khác thường chợt lóe lên.

Tựa hồ như kinh diễm, tựa hồ lại không phải.

Cổ Lạc Nhi cũng không phát hiện ra ánh mắt khác thường của hắn, bước nhanh đi theo bên cạnh nhuyễn kiệu.

Nàng phải ăn cơm, thuận tiện lấy bạc nha.

Nàng cũng không quan tâm thái độ của Đông Phong Túy.

Mi không có khả năng yêu cầu hoàng đế của hoàng cung cổ đại cư xử giống như một người đàn ông, cũng không thể yêu cầu ông chủ giúp nữ tì xách giỏ, đúng hay không?

Nàng rất rõ ràng vị trí của mình trước mắt.

Đông Phong Túy chính là ông chủ của nàng, nàng làm công cho hắn, lĩnh tiền lương như một nhân viên.

Cổ Lạc Nhi trên đường hết nhìn đông tới nhìn tây, thưởng thức cảnh trí hoàng cung.

Tiết đầu xuân, màu xanh của lá cây càng đặc biệt đáng yêu, khóm cỏ trên mặt đất cũng lười biếng trải ra màu xanh non.

Bên đường luôn luôn có thể thấy được một nhánh hoa đào, hai khóm ngọc lan ở phía sau hòn non bộ, thúy trúc bên cạnh tựa như đang ló ra nhìn. (thúy trúc: trúc xanh biếc)

Leo lên một chiếc cầu hình vòm cao cao, lại có thể trông thấy một dải màu hồng phấn, một dải màu trắng, khi ánh mặt trời chiếu rọi xuống cực kỳ sáng lạn.

Cũng không biết là hoa đào hay hoa anh đào hoặc hạnh hoa.

Mơ hồ có thể nghe thấy có tiếng cười vui cùng giọng hát từ bụi hoa đang truyền đến.

Cổ Lạc Nhi không nhận thấy được, ánh mắt Đông Phong Túy không hề có sương mù che chắn, hắn tò mò đánh giá ánh mắt lấp lánh hưng phấn của nàng.

“Này, ngươi tên là gì? Từ đâu tới đây?”

Khẩu khí Đông Phong Túy vẫn là trước sau như một đều lười nhác.

Cổ Lạc Nhi không nhìn hắn, vừa ngắm cảnh vừa trả lời.

“Ta là Cổ Lạc Nhi, ngươi có thể gọi là Lạc Nhi. Về phần ta đến từ đâu, ta cũng không biết nên nói thế nào mới đúng.”

Cổ Lạc Nhi chân mày cau lại, nàng thật sự rất buồn rầu, làm thế nào giải thích cho Đông Phong Túy khái niệm về thời không của nàng.

“Không biết thì đừng nói.”

Đông Phong Túy cũng không miễn cưỡng.

Cái này cũng ngoài dự liệu của Cổ Lạc Nhi.

Nàng từ giữa không trung rơi xuống, ngã trên người của hắn, hắn vẫn trấn định như thường, lại không hỏi lai lịch của nàng.

Không phải nói, bệnh đa nghi của hoàng đế đều rất nặng sao?

Cổ Lạc Nhi ấn tượng đối với Đông Phong Túy có chút thay đổi.

Đáng tiếc, thay đổi này rất nhanh trở lại nguyên trạng, hơn nữa, so với lúc đầu càng sâu, làm cho Cổ Lạc Nhi ấn tượng đối với Đông Phong Túy tồi tệ cực độ.

Đoàn người đi vào tẩm cung của Đông Phong Túy Tử Tiêu Cung.

Nhuyễn kiệu vẫn nâng vào cửa chính, đi chếch tới cửa sau cùng của phòng Dụng thiện mới dừng lại.

Đông Phong Túy theo thường lệ cầm vai An Thụy vịn lại, từ trên nhuyễn kiệu đi xuống.

Cổ Lạc Nhi nhìn qua, An Thụy cũng đã có tuổi, mái tóc hoa râm, Đông Phong Túy không dìu hắn thì thôi, thế nhưng lại để người đáng tuổi làm ông nội hắn phải đỡ.

Quá thái quá.

Đông Phong Túy nhìn qua có lẽ ngoài hai mươi tuổi, dù sao cũng xấp xỉ a.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »