Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2596 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 11
hoàng thượng keo kiệt

❊ ❊ ❊

Chẳng những không cảm thấy cao hứng, ngược lại nghi hoặc dần dần sâu hơn.

Đông Phong Túy tại sao phải làm như vậy? Hắn rốt cuộc có mục đích gì ám muội?

Cổ Lạc Nhi nghĩ mãi mà không ra, nàng thật sự đối với Đông Phong Túy hiểu quá ít.

Nàng cũng không muốn suy nghĩ cẩn thận, hắn có mục đích gì, cùng nàng không liên can.

Cùng nàng có liên can chính là, điều kiện này của Đông Phong Túy làm cho nàng không cách nào kháng cự, cũng là lựa chọn trước mắt tốt nhất của nàng.

Nếu không, trên người nàng hai bàn tay trắng, xuất cung chỉ có nước ăn không khí.

Cổ Lạc Nhi còn muốn thử thăm dò mức độ chính xác của sự việc, thật sự quá ngoài ý muốn của nàng.

“Hoàng thượng, ngươi tại sao phải đặc biệt cho phép ta xuất cung? Chẳng lẽ không sợ ta ở bên ngoài làm ô uế thanh danh của ngươi?”

Đông Phong Túy lại ngáp một cái, thần sắc có chút mệt mỏi biếng nhác, tiện tay áng chừng cánh hoa tại ngón giữa đùa bỡn.

Mười ngón thon dài, vừa nhìn nhất định là tay sống trong nhung lụa.

Cánh hoa hạnh phấn trắng kẹp ở ngón giữa, nhưng không rõ ràng rốt cuộc là hoa đẹp hơn, hay là ngón tay đẹp hơn.

Nói hắn là tuyệt thế mỹ nam, thật không quá đáng.

Cổ Lạc Nhi lại một lần nữa bắt đầu ngẩn người.

Lời Đông Phong Túy nhàn nhạt truyền đến.

“Hậu phi không cho phép tùy ý xuất cung, ngoại trừ hoàng đế, nam nhân khác không được phép tùy ý tiến vào hậu cung, đây là vì bảo đảm huyết mạch hoàng thất thuần khiết. Về phần ngươi, trẫm sẽ không sủng hạnh ngươi, ngươi xuất cung yêu đương nam nhân khác là chuyện của ngươi. Nhưng để xảy ra có hài tử, trẫm chính xác không thừa nhận. Đã hiểu chưa?”

Đây là một trận lời mà hôm nay Đông Phong Túy nói đến dài nhất.

Sau khi nói xong, dường như mệt muốn chết rồi, lại nghiêng dựa vào ngủ trên giường, nhắm mắt lại dưỡng thần.

Người xung quanh hai bên một mực lẳng lặng nghe, lúc này không khỏi cùng nhau phát ra một trận tiếng hít khí.

Lời nói này của Hoàng thượng quá không thể tưởng tượng.

Trước, thấy thái độ hắn khác thường, phá lệ nói rất nhiều lời, làm như vậy là để khiến cho Cổ Lạc Nhi cam tâm tình nguyện lưu lại làm Tiên phi.

Còn tưởng rằng khó khăn lắm hắn mới coi trọng một nữ tử, tất cả mọi người đều thay hai người bọn họ vui vẻ.

Hoàng thượng chưa bao giờ sủng hạnh hậu phi, cho tới bây giờ chỉ biết ngủ ngon.

Không ai đối với việc hắn không sủng hạnh hậu phi cảm thấy kỳ quái, bởi vì tất cả mọi người biết rõ, hoàng thượng chỉ đối với việc ngủ cảm thấy hứng thú.

Cho tới bây giờ với nữ nhân chưa hề có hứng thú.

Trong cung ngoài cung không người nào không cảm thấy sầu lo, cứ nằm ngủ như vậy, con nối dõi của hoàng gia có thể làm sao bây giờ?

Hôm nay, hắn rốt cục đối với nữ nhân có hứng thú, thật sự là quá tốt.

Huyết mạch Hoàng thất có hi vọng rồi.

Về phần Tiên phi nương nương, lai lịch tuy có chút kì quái, nhưng phẩm chất của nàng ngay thẳng đáng yêu, khiến người không thể không thích nàng.

Nhưng tuyệt đối không ngờ, hoàng thượng lại ngay cả chuyện Tiên phi nương nương đi ra ngoài tư hội nam nhân đều không quan tâm, thế này gọi là chuyện gì?

(tư hội: vụng trộm gặp)

Cổ Lạc Nhi lại giống như nghe được tin vui lớn, nhảy dựng lên.

Vỗ tay kêu lên: “Thật tốt quá, ta chỉ là trên phi tử danh nghĩa. Ngươi nói sớm đi, hại ta nghĩ rằng ngươi thật sự muốn ta làm phi tử, uổng công ưu sầu nửa ngày. Hắc hắc, hoàng thượng, ngươi thật là một người tốt.”

Thật sự là quá tốt chứ sao, nàng không cần hầu hạ vị hoàng đế này, còn có thể xuất cung đi chơi.

Người xung quanh nghe được hai tai càng thêm bốc khói.

Nếu không phải phải hảo hảo đứng hầu ở một bên, không thể phá hỏng quy củ, chỉ sợ bọn họ đều phải đồng thời ngã xuống đất ngất đi.

Hai người này, thật đúng là tương xứng a.

(nguyên bản: hoàn chân thị đăng đối. Ta nghĩ nó tựa tựa như câu tương xứng hoặc hợp nhau. Haha)

Cổ Lạc Nhi thoáng chốc một mình vui vẻ, rồi lại suy sụp hạ mặt xuống.

Nàng nhớ tới lo lắng vừa rồi.

Nếu như Nguyệt quý phi kia muốn tới tìm nàng tính sổ, nàng nên làm gì bây giờ?

Ngoại trừ nàng, hậu cung này có phải là còn có Tinh quý phi, Vân Quý phi, Phong quý phi gì đó? Nếu như các nàng đều tìm đến gây phiền phức cho nàng thì nguy rồi.

Cổ Lạc Nhi chống cằm nghĩ nghĩ, ý tứ không được tốt đẩy đẩy đầu vai Đông Phong Túy.

“Hoàng thượng, cùng ngài thương lượng chuyện này nha.”

Lúc này mọi người một hồi trông thấy bộ dáng nàng vân vê ngượng nghịu, đều bị kinh ngạc, cùng dựng đứng lỗ tai, muốn nghe nàng nói chuyện gì.

Đông Phong Túy mở mắt, ý hỏi nhìn nàng.

Cổ Lạc Nhi xoắn bắt tay vào thủ đoạn, nửa ngày mới tư tư ngải ngải nói: “Hoàng thượng, trên người ta không có ngân lượng. Ngài có thể hay không tạm thời cho ta mượn một chút? Ta cam đoan rất nhanh có thể trả lại cho ngài.”

Xuất môn bên ngoài, dù sao cũng phải có chút tiền mang theo người mới thành.

Nàng chỉ mặc đồ ngủ, một đồng đều không mang theo.

Hơn nữa, cho dù mang theo, cũng không hữu dụng.

Ai lại chấp nhật dùng tiền giấy ở thời không của nàng a?

Cho nên, nàng phải tìm Đông Phong Túy mượn ít tiền làm tiền vốn, đi ra ngoài bóng bẩy, nói không chừng có thể tìm được con đường phát tài.

Đợi nàng buôn bán ổn định, liền chuồn mất, bằng không vẫn phải ở chỗ này giả mạo ngồi mát ăn bát vàng.

Đông Phong Túy lần nữa lại từ trên giường ngồi dậy, duỗi cái lưng cực kỳ mỏi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »