Bọn trẻ tuổi tác cũng không lớn, cũng chưa nói gì tới kiến văn gì, thậm chí cũng làm không được nhận biết hết từng người rõ ràng, nhưng được cái đông người. Sau khi đội Nội Vệ làm xong sắp xếp này, chuyện lớn, chuyện nhỏ gió thổi, cỏ lay trong ngoài Hà Gia Trang đều chạy không khỏi nắm tay.
Nhưng cũng không có sự tình quá lớn gì xảy ra, Văn Hương Giáo ngoài Từ Châu không có lộ ra dấu vết, song cũng không xác định được là những giáo đồ hương chúng đó còn tới nữa hay không, hay là càng hiểu rõ phải ẩn giấu hành tung của mình.
Ngoại trừ vùng đất Từ Châu và gần kề Từ Châu, cũng không phải nơi nơi chốn chốn đều biết Hà Gia Trang này là đầm rồng hang hổ, ăn mày và trộm vặt từ Sơn Đông Hà Nam bên kia sang đây chỉ thấy được hưng thịnh của Hà Gia Trang ở Từ Châu, đã muốn sang đây mò chút của nổi.
Càng khiến cho người giang hồ Từ Châu dở khóc dở cười chính là, không ngờ còn có người hạ chủ ý trên người đám con nít này. Mặc kệ là đám cái bang hay là bang hội trộm cắp, đều muốn bắt cóc con nít đi ăn xin, đi trộm. Loại việc này trước đó ở Từ Châu cũng không có gì lạ. Chẳng qua sau khi Triệu Tự Doanh phất lên, nghiêm cấm, xử phạt nghiêm khắc với chiêu trò này. Bọn con nít giao cho người khác thu nhận nuôi dưỡng, hoặc là bỏ vào trang viên làm công cầu được ăn, những đầu mục đó sẽ mất đầu, nhẹ nhất cũng là làm khổ sai tới chết.
Hắc bạch lưỡng đạo trong thành ngoài thành có nhiều đại ca móc túi thông đồng gây tai vạ cho bọn con nít này, sau khi gặp được chuyện như vậy, lại ngay cả cầu xin cũng không dám.
Có tiền lệ như vậy ở đây, những tên đui mù không có mắt đưa tới cửa này hiển nhiên cũng đều phải trừng phạt nặng, bọn trẻ con đưa vào trong trại lưu dân thu dụng quản giáo, về phần những đầu mục đó bị trói ném vào Hoàng Hà, Hoàng Hà như nay đóng bằng gần hết, chí ít cũng phải phá ra một lỗ thủng nhét vào.
Cuối tháng mười một tới đầu tháng chạp, Triệu Tự Doanh từng bước thay đổi liên đội trấn thủ toàn diện. Chỗ giáp ranh giữa Túc Châu và Từ Châu, nơi Khổng Gia Trang, trại lưu dân mới ở Thảo Oa Tử phủ Hoài An, mấy chỗ vốn ban đầu có liên đội trú đóng này bắt đầu luân phiên thay đổi. Ba nơi bản tự Vân Sơn Tự, Phòng Thôn Tập và trấn Song Câu, phủ Quy Đức ở Hà Nam cũng phải tăng số liên đội phái tới trú đóng tuần tra, thậm chí ngay cả đội thuyền Hoàng Hà của Thái Đức tới hiện giờ đã lên bờ đợi qua mùa đông, chỗ trú đóng của bọn họ cũng đều an bài chèn vào một liên đội.
Chu kỳ trú đóng càng ngắn hơn nữa, vốn rằng một liên phải dừng chân nán lại ít nhất một tháng rưỡi, hiện giờ chỉ còn lại mười lăm ngày.
Quy củ đột nhiên biến đổi này khiến cho rất nhiều người không kịp trở tay, lời oán hận cũng là không ít. Rất nhiều người muốn lúc đón năm mới nghỉ ngơi thật tốt, chỉ có điều Triệu Tiến hạ mệnh lệnh như vậy, mọi người phải chấp hành không mảy may đôi co, chỉ đành oán hận với mấy kẻ đồng bọn đôi ba câu.
- Hiện giờ đánh trận ít đi rồi, xung quanh cũng không kẻ nào dám làm bậy, cả ngày ở trong doanh trại thao luyện, rất nhiều người đều cảm thấy khó chịu. Vậy thì tới nơi khác thay đổi chút khí trời. Chẳng lẽ đám người các ngươi còn muốn cả ngày lười biếng nằm ngủ.
Triệu Tiến trả lời dứt khoát không để cho người ta con đường nào giải thích.
- Lưu lại trong doanh sẽ có thù nghịch, cảm thấy mình biết đánh đấm như vậy, lại chỉ nín nhịn trong sân này vất vả huấn luyện. Đi ra ngoài mệt mỏi chút ít, cũng liền bình tĩnh hòa ái rồi.
Đây là Triệu Tiến nói riêng với bọn huynh đệ.
Mệt không chỉ là những thứ đó, chính Triệu Tiến tự mình trấn thủ Từ Châu, Vương Triệu Tĩnh một mình kiêm chức tổng quản, bận rộn nội vụ, những người khác phái hết ra ngoài, hễ là có chỗ binh lực vượt quá hai liên thì phải sắp xếp một người cấp bậc Giáo doanh sang đấy, bọn huynh đệ cũng phải thay phiên lên đường.
Ba người Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong đều được phái đi xa, Cát Hương thì ở đi loanh quanh bên trong địa phận Từ Châu, đối với an bài này Triệu Tiến nói rất rõ ràng.
- Tiểu tử đệ suy nghĩ nhiều, huynh muốn để ở bên cạnh trông chừng.
Tháng chạp năm Vạn Lịch thứ bốn mươi lăm, Từ Châu rơi mấy trận tuyết lớn, mặt đất trắng như sữa mẹ. Từ trên xuống dưới Triệu Tự Doanh đối với trận tuyết lớn này đều rất vui vẻ đón mừng. Chiếu theo suy nghĩ của trưởng cai và bọn giỏi việc đồng áng các trang viên, tuyết rơi là điềm năm nay được mùa, mấy trận tuyết này đã bảo đảm Từ Châu bên này thu hoạch tốt rồi.
Cũng chỉ mới đầu tháng chạp ở Từ Châu có một số tin đồn không hiểu từ đâu tới lan truyền rộng rãi. Nói là Từ Châu, Sơn Đông, Hà Nam tiếp giáp nhau. Tại làm sao Sơn Đông nắng hạn hoang tàn, lưu dân phản loạn, nhìn giống như địa ngục nhân gian. Hà Nam vừa có hạn hán vừa có nạn châu chấu, cũng là dáng vẻ đổ nát không khác chi mấy. Sao Từ Châu lại mưa thuận gió hòa. Đây là bởi vì hai phía đó đều có tà ác và yêu ma không kiêng nể gì làm hại bá tánh. Còn Từ Châu bên này có đại tôn thần Triệu Tiến trấn thủ, yêu ma quỷ quái gì đều không dám tới làm loạn.
Những lời này tất cả cũng nghe được nhiều rồi, chẳng qua chỉ là người nảo người nao là thần tiên nào đó, hoặc giả là cái gì long hổ gì đó vân vân chuyển thế, cho dù kẻ mê tín cũng nghe nhiều rồi một mực không tin. Nhưng cái tên Triệu Tiến này không khỏi khiến cho mọi người nửa tin nửa ngờ, nói tới đều là lời thật, bên người cũng có bằng chứng rõ ràng.
Tin tức là từ trong thành bắt đầu truyền ra, tiểu lại và sai dịch trong nha môn biết đầu tiên. Triệu Chấn Đường và Trần Vũ nghe thấy cái này thì rất cảnh giác, lập tức phái người cưỡi khoái mã truyền tin tức cho Triệu Tiến, Lưu Dũng không dám có mảy may khinh suất, lập tức phái người đội Nội Vệ đi tra xét nghiêm ngặt.
Chiêu trò chuyển thế làm người bậc này có dấu vết lần theo, người tầm thường nghe mơ hồ, lại mục sai dịch trong nha môn và người giang hồ đội Nội Vệ nghe được đoán ra ngay có dính líu với Văn Hương Giáo.
Vốn tưởng rằng âm mưu quỷ kế gì đó của Văn Hương Giáo bên ngoài, lại không ngờ rằng đó là thuộc hạ của Trịnh Toàn cổ súy ra, là để nâng cao địa vị của Triệu Tiến. Song lần này là nịnh hót không đúng chỗ. Sau khi Triệu Tiến biết được duyên cớ lập tức thét ra lệnh cấm, cũng bảo Lưu Dũng về sau theo dõi Trịnh Toàn nhiều hơn, để cho lúc Văn Hương Giáo Từ Châu tự làm theo ý mình ít đi.
Đã không có người lan truyền, lời đồn như vậy rất nhanh đã im hơi lặng tiếng, nhưng cũng có rất nhiều người ghi nhớ trong lòng. Khá thú vị chính là, rất nhiều người thân thuộc của bọn gia đinh Triệu Tự Doanh không nghi ngờ với lời đồn này. Suy nghĩ này cũng dễ hiểu, nếu như Triệu Tiến là con thần, rồng hổ chuyển thế gì gì đó, con cái nhà mình đi theo người như thế vào sinh ra tử, tựu chung càng khiến cho người ta yên lòng hơn đi theo người phàm.
Kết cuộc bọn thân thuộc của Triệu Tự Doanh rối rít làm bài vị đặt trong nhà. Bên trên viết tên hiệu của thần như trong lời đồn và tên họ của Triệu Tiến, mỗi ngày ở nhà nhang khói tế bái.sau đó bọn thân thuộc của Triệu Tự Doanh bởi vì nguyên do con cháu, hai năm qua đều là từ nghèo chuyển thành giàu có, cuộc sống và mặt mũi cũng không tệ, cử chỉ của bọn họ cũng kéo theo bà con chòm xóm bắt chước, trong lúc nhất thời Từ Châu có một số người cúng hương khói cho Triệu Tiến.