Triệu Tiến hỏi.
- Cái thôn trang ở bên ngoài thành mà Phùng gia ở kia, có bao nhiêu hộ vệ?
Tới lúc này, Lê Đại Tân lại là trấn tĩnh trở lại, đã là đoán ra được muốn làm gì, cũng sẽ biết nên trả lời thế nào rồi.
- Cả trong lẫn ngoài có khoảng bốn trăm người, chủ lực có khoảng trăm người. Những người này đều là hảo thủ biết đánh nhau.
Đổng Băng Phong mở miệng hỏi.
- Biết đánh nhau này là sao? So với đám ở Thảo Oa Tử phủ Hoài An thì ra sao?
Nói đến điều này, Lê Đại Tân chần chừ một lát, nét mặt gượng gạo.
- Nếu nói về võ nghệ, ở Dương Châu cũng không phải là yếu. Nếu nói về liều mạng, đám ở Dương Châu kia hỏng bét. Ở trong nhà thoải mái, nếu như theo chân ông lớn trong phủ ra ngoài làm việc, tiền thưởng còn hậu hĩnh hơn khoản tiền thu nhập bên ngoài của những người ra bên ngoài. Cho nên mong muốn ở lại, đều là những kẻ biết nịnh bợ. Có quen biết dây mơ rễ má đến Phùng gia, đều là ở lại bên này. Nếu nói đánh nhau bọn chúng có lẽ biết đánh nhau, thật sự phải rút đao ra chém giết nhau, e là bọn chúng không có gan này. Gã Phùng Bảo kia không hiểu điều này, nhưng hai ông chủ Phùng gia không tin người ngoại tộc.
Đám người Triệu Tiến đưa mắt nhìn nhau, nhưng không nói thêm gì nữa. Lê Đại Tân ở đó lặng người đi một lúc, lại là mở miệng nói.
- Ngoài hộ vệ ở trong nhà, quan sai bên ngoài mới là phiền toái. Những người này có vương pháp hộ thân. Thật sự muốn đánh, chẳng khác gì chọc vào quan phủ. Kẻ nào mà không đánh, bọn chúng sẽ lập tức đưa tin ra ngoài, gọi hương dũng, đoàn luyện bên ngoài thành, thậm chí cả quan quân tới, rất là phiền toái.
Sau khi Lê Đại Tân nói xong những lời này, Triệu Tiến và các huynh đệ lại là đưa mắt nhìn nhau, lần này phải gật đầu rồi. Trần Thăng chau mày hỏi.
- Cái đám đoàn luyện gì kia có phiền toái không?
Lê Đại Tân trả lời rất ngắn gọn.
- Đều là hộ viện nuôi trong các nhà, còn không bằng đám người của Phùng gia.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu. Lúc này Lưu Dũng hỏi chen vào.
- Cường hào nhà giàu như vậy, chỗ ở của gia chủ chắc chắn có đường ngầm trong tường vân vân. Phùng gia sắp đặt, bố trí thế nào?
Lê Đại Tân nghe đến điều này, nét mặt không ngăn nổi nụ cười, thấy Lưu Dũng nhìn sang, vội nói một câu.
- Đắc tội.
Rồi mới lại giải thích nói.
- Tiểu nhân ở trong nha môn của Dương Châu cũng là Tổng bổ đầu, thường xuyên kết giao với đủ hạng người, án kiện cũng làm không ít. Trong nhà Phùng gia tiểu nhân tuy chưa từng qua đó. Nhưng các hộ nhà giàu, cường hào khác, hoặc là từng xem qua, hoặc là hỏi lúc thẩm vấn xét án. Đường ngầm, tường đôi này không mấy nhà có. Những hộ thương nhân buôn muối lớn, làm được đều là việc làm ăn của quan gia. Dương Châu lại là vùng đất thái bình, yên ổn, không cần đến sắp đặt bố trí này. Còn như là có, đó đều là hạng chủ chứa chấp.
Xem ra nét mặt Lưu Dũng vẫn có vẻ nghi ngờ, Lê Đại Tân theo đó giải thích nói.
- Nơi ở của Phùng gia khoảng cách tới sông Bảo Dương không xa. Bên đó đào ba thước đất là nước phun lên. Lúc đào móng nhà đều là rất phiền toái, những thứ dưới nền thì khỏi phải nói. Còn như tường đôi các loại, những thứ này lừa gạt kẻ dưới không hiểu biết thì còn được, người thật sự hiểu biết, đi một vòng là nhìn ra ngay.
Dương Châu là vùng đất huyết mạch của Đại Minh, trọng trấn giàu có, Lang Sơn ở liền kề, Trấn Giang và Nam Kinh cách con sông đều có quân đội hùng hậu đồn trú. Nơi này các phủ đệ, nha môn lại dầy đặc. Ở một nơi như vậy, tất nhiên là chẳng phải lo lắng gì đến trộm cướp, cũng chẳng có hạng người giang hồ thảo mãng nào to gan lớn mật, dám ở nơi như vậy mà gây loạn.
Nói trở lại, nếu như ngươi tường cao hào sâu, bên trong có cơ quan đường ngầm, như vậy ngược lại sẽ bị người khác suy nghĩ có đều gì không hay. Phùng gia nhà to, sản nghiệp lớn, làm là việc buôn bán của quan gia, có thân tình mật thiết với quan phủ, dĩ nhiên sẽ không để cho người khác lấy cớ.
Hơn nữa Phùng gia nuôi tư binh, hộ vệ nhiều như vậy, bên trong bọn lục lâm thảo mãng ở Giang Bắc, lờ mờ chính là địa vị lòng đầu lão đại. Bảo đảm tầng tầng lớp lớp như vậy, chúng chắc chắn không lo có chuyện bất ngờ gì. Tường đôi, đường ngầm các loại này quả thật là chưa chắc đã có.
Lời nói của Lê Đại Tân rất chân thật, thậm chí còn có chút trần trụi. Đường ngầm, tường đôi vân vân không giấu nổi dân giang hồ từng trải, già dặn. Những kẻ trộm cắp sờ soạng tới nhà cửa chuyên được làm cho những hộ buôn bán giàu có, nếu như đến cả đường ngầm, tường đôi mà không phát hiện ra, vậy thì đừng có nói đến kiếm được nhiều tiền.
Nói xong những điều này, trong phòng yên ắng một lát. Lê Đại Tân nghe thấy Triệu Tiến và các huynh đệ ở đó tranh luận. Tới lúc này, Lê Đại Tân cũng đã chẳng có gì sợ sệt nữa. Gã chỉ cúi đầu chờ đợi chỉ thị.
Triệu Tiến trầm giọng đưa ra lời cuối cùng.
- Ngươi còn cần phải đi Dương Châu một lần nữa.
Cho dù là câu nói này này nằm trong dự liệu của Lê Đại Tân, nhưng sau khi nghe xong người vẫn cứ run lên.
Lê Đại Tân ngẩng đầu, giọng có chút chua chát nói.
- Tiến gia, tiểu nhân nghe nói Phùng gia đã tới cầu hòa rồi. Chuyện đã quyết định rồi mà lật lại, đối với thanh danh của Tiến gia có phải là hơi có phần...
Triệu Tiến nheo mắt cười cười, thong thả nói.
- Cái thanh danh này cần để làm gì?
Lê Đại Tân tắc họng. Như Huệ vẻ mặt thận trọng đang ngồi ở bên cạnh lại hắng giọng mở miệng.
- Lão gia, hiện nay uy danh của Triệu Tự Doanh đã lớn mạnh rồi, đúng vào lúc khắp nơi tới đầu nhập vào. Mọi người tới đây, một là dựa vào uy danh của Tiến gia, hai là kính nể nghĩa khí của Tiến gia. Lại nói mọi người tới đây, là vì hùn vốn làm ăn, chú trọng tới hòa ước. Nếu như nghe thấy lão gia trở mặt với lời cầu hòa của Phùng gia, sẽ có tổn hại tới danh dự của Tiến gia.
Như Huệ nói rất là khẩn thiết. Triệu Tiến cười gật đầu, nhẹ nhàng nói.
- Ta biết rằng Tào tiên sinh lo lắng cho mọi người, sợ rằng đi Dương Châu bên kia là thâm nhập vào nơi nguy hiểm, sẽ có điều sơ sảy. Tuy nhiên, Tào tiên sinh, ngươi cảm thấy Phùng gia sẽ từ bỏ ý đồ hay sao? Mọi người cũng thử ngẫm nghĩ lại.
Hỏi ra điều này, Như Huệ sững người, mọi người cũng là sau khi suy xét một chút đều là lắc đầu. Lê Đại Tân chỉ là cúi đầu.
Triệu Tiến trầm giọng nói một thôi một hồi.
- Giảng hòa chẳng qua chỉ là kế hoãn binh. Chúng ta hoàn toàn áp chế Phùng gia, khiến cho chúng không kịp thở. Chúng hiện giờ muốn lùi một bước, lấy hơi để thở, đợi hoàn hồn rồi, vẫn sẽ là nghĩ ra mọi biện pháp dồn chúng ta vào chỗ chết. Trước kia nghênh ngang vận chuyển muối qua, bằng vào cái gì mà phải để cho đám tiểu tử Từ Châu này rút mất phần? Chợ muối này là thứ tốt, bằng vào cái gì mà để cho đám tiểu tử Từ Châu này nắm giữ? Chỉ sợ Phùng gia ra tay, những thương nhân buôn muối ước hẹn với chúng ta kia không những sẽ không chê bai, mà còn ra sức hỗ trợ. Các huynh đệ thử nói xem có đúng không?