Từ phấn khích tới tiêu tan, sau đó tâm tình suy sụp phát tiết ra. Tới như nay, Đồng tri châu tựu chung đã bình tĩnh lại.
- Làm sao đây?
- Đại nhân, kế hiện giờ là phải rút mình ra ngoài vòng. Bọn Đông Xưởng là chó săn, nhưng Triệu Tiến kia chính là hổ lang. Kẻ nào chúng ta cũng đắc tội không nổi. Mặc kệ có liên lụy với bên nào, sau khi xong việc hỏi ra đều phải gặp phiền phức. Đại nhân, đại nhân không biết giả bệnh sao.
Vương sư gia cũng đã sớm định ra kế.
Nói tới đây, Tri châu Đồng Hoài Tổ ngược lại thấp thỏm không yên, ngập ngừng hỏi.
- Đông Xưởng sẽ tới tra bản quan hay không?
- Đại nhân bên này có cái gì đáng tra chứ? Kẻ trên người dưới đều hiểu rõ ràng. Các phe các phái đều có được chỗ tốt miễn giảm lương tiền ở Từ Châu của chúng ta, sẽ không dính dấp tới đại nhân.
- Bản quan nếu như cáo ốm, các nơi bên dưới sẽ nói lung tung hay không?
- Xin đại nhân yên tâm, Lục phòng các nơi đều rất rõ ràng. Bọn họ tuyệt sẽ không nói lung tung. Đại nhân nhận được tin tức vẫn luôn ở trong thư phòng có lẽ có một số sự tình không biết. Trong ti quan chúng ta, mấy vị đại nhân có phẩm bậc đều đã cáo bệnh rồi.
Nghe nói như thế, Tri châu Đồng Hoài Tổ thấp giọng mắng mấy câu.
- Sự tình không dính dáng tới đại nhân. Đại nhân chỉ cáo bệnh không ra ngoài. Về phần cái khác, cũng chỉ đành nghe theo mệnh trời vậy.
Vương sư gia nói xong câu này cáo từ rời khỏi.
Rời khỏi phòng tới được trong sân, sắc trời đã tối rồi, một nha hoàn đốt đèn lồng dẫn Đồng phu nhân vào. Đôi bên chạm mặt, Vương sư gia liền vội vàng cúi đầu nép sang một bên.
Đồng phu nhân khom người vấn an tạ ơn.
- Thiếp thân tạ ơn Vương tiên sinh.
Vương sư gia cao giọng hồi đáp một câu.
- Phu nhân khách khí, học trò và đại nhân vinh nhục một thể, tất nhiên phải tận tâm tận lực.
Chắp tay thi lễ sau đó rời khỏi hậu viện.
Vương sư gia rời khỏi nơi này không bao lâu, lập tức có bảy tám người vây lại, đều là Thư lại của Lục phòng. Những người này trong nha môn đều là hạng người có mặt mũi, thường thường là tâm phúc thân tín của bọn Thư biện.
- Vương tiên sinh, đại nhân bên đó nói thế nào?
- Chiếu theo quy củ, mấy vị Đông Xưởng nói không chừng ngày mai phải tới nha môn, chúng ta ứng phó ra sao?
Từng người một dò hỏi, mồm miệng búa lua xua, nhưng lúc hỏi, mỗi người đều nương nhờ ánh lửa quan sát biến hóa vẻ mặt Vương sư gia sợ rằng bỏ qua một chút nào.
Vương sư gia lộ ra một nét cười mỉm, cao giọng nói.
- Các vị, Đồng đại nhân cảm nhiễm phong hàn, muốn ở trong nhà dưỡng bệnh. Trong một tháng thì không trông coi được việc trong nha môn quan phủ. Trong lúc đó phải kính nhờ các vị tổn hao tâm sức rồi.
Tất cả mọi người đều sửng sốt, lập tức hiểu được, cười ôm quyền nói.
- Một khi đã như vậy, Vương tiên sinh cũng khổ cực rồi. Sự tình về sau, chúng ta đều phải tìm Vương tiên sinh đưa ra chủ ý.
Đồng tri châu dưỡng bệnh đã nói rõ đầy đủ thái độ và tình thế rồi. Mọi người ngầm hiểu lẫn nhau đều có được đáp án, đều tự cáo từ trở lui, người làm chủ Lục phòng còn đang đợi tin tức của bọn họ.
Mọi người vừa mới xoay người rời khỏi, Vương sư gia ở nơi đó chần chừ chốc lát vẫn là cao giọng nói.
- Chư vị, Đông Xưởng này có kẻ cách chúng ta rất ra, nhưng có kẻ ở ngay bên cạnh, mọi người phải biết nặng nhẹ.
Gã vừa nói lời này, thần tình trên mặt tất cả đều có thêm mấy phần thân thiết cười nói.
- Tất cả đều dè chừng, hiểu rõ phải làm thế nào.
Hiện giờ trong ngoài khách điếm Thông Hối đã có không ít người, nhãn lực tốt, người quen mặt nếu như ở bên này thì sẽ nhận ra nơi này quả nhiên là rồng rắn hỗn tạp. Sai dịch khôn khéo nhất trong nhan môn và bọn côn đồ lão luyện trong chợ búa Từ Châu chia ra khắp chốn, giả làm như không quen biết, hoặc là ở trọ, hoặc là uống trà.
Ngoài cửa thi thoảng có phu canh đi ngang qua, những phu canh đó đều là hán tử tráng niên, mang đao cầm thương, sát khí lạnh căm. Đường lớn ngõ nhỏ xung quanh khách điếm, hễ là chỗ như đầu đường góc khuất đều có người nhàn rỗ ngồi chồm hỗm, ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú người qua kẻ lại.
Xung quanh khách điếm Thông Hối vốn dĩ là nơi phồn hoa bậc nhất Từ Châu, nhưng hôm nay rất vắng vẻ. Mấy tên Đông Xưởng Cẩm Y Vệ vừa đến, đi đến đây, những người muốn ở trọ hoặc bước vào khách điếm đều sẽ bị kiểm tra nghiêm ngặt. Bá tánh Từ Châu cũng không phải là kẻ ngốc, lúc này ai còn dám đến gần, nếu như bị cho rằng có ý đồ, chỉ e cả mạng sống cũng không còn.
Trên đường lạnh như vậy, mấy người nhàn rỗi cũng không rời khỏi, chỉ đứng đó bàn tán.
- Những người ở trong chính là Đông Xưởng, đám người này nói bắt người nào là sẽ bắt người đó.
- Bọn họ ở trong có rượu có thịt có bọn nữ nhân, chúng ta lại ở ngoài uống gió đông bắc.
- Ngươi có nghe nói chưa? Hôm nay Vưu lão đại có sắp xếp cho người qua đó, còn nổi nóng nữa. Nghe nói lão Quan ở thành tây không muốn đưa người ra bị lão đại mắng một trận té tát.
- Đây chính là Đông Xưởng, đến Tri châu cũng bắt được.
- Suỵt, nhỏ giọng một chút, có người đến.
Hai người đang bàn tán rất cẩn thận, sau khi nhìn thấy người vội vã bước đến gần, mới thở phào nhẹ nhõm. Một người không kìm nổi mắng.
- Gấp gáp làm cái gì, dọa chết người đấy. Sao sắc mặt ngươi trắng bệch vậy? Đã xảy ra chuyện gì?
Người mới đến mặt trắng bệch, vẻ mặt vô cùng sợ hãi. Gã nhìn dáo dác xung quanh rồi hạ giọng nói.
- Lão Quan chết rồi, hai huynh đệ tốt của hắn cũng đã chết.
Vừa rồi ở đây đang bàn tán đến lão Quan, giờ nghe tin này, hai người đều sởn cả gai óc. Một người mở miệng nghe giọng đã hơi run, khẽ nói.
- Lão Quan chẳng phải là quan sai sao? Sao lại chết?
- Nghe nói hồi trưa về nhà nghỉ ngơi, sau đó nhà bên cạnh nghe bên đó có người kêu, cũng không dám đi ra xem, đến lúc yên tĩnh trở lại mới dám đi báo quan. Người của Bổ phòng vừa đến, thì phát hiện cả căn phòng toàn là máu, đầu của lão Quan cũng bị chặt xuống. Hai huynh đệ kia của y trên người đều thủng lỗ chỗ, thật là thảm.
- Vậy ngươi đến đây làm gì?
- Vưu lão đại đã lên tiếng, nói người dưới trướng lão Quan là do lão đại trông coi, chớ có ai làm loạn, cứ làm việc theo quy củ. Bảo ta đến thông báo một tiếng.
Nói xong liền đi, nhưng lại bị một người bắt lại, nhỏ giọng nói.
- Lão Quan tốt xấu gì cũng mang thân phận nha dịch, chuyện này bên quan phủ nói thế nào?
- Trần lão thái gia và Triệu lão thái gia đều đã lên tiếng. Hiện tại đang bận chuyện Đông Xưởng, chuyện lão Quan sau này hẵng nói. Ta còn phải đi nơi khác, các ngươi cẩn thận một chút.
Người này nói mấy câu, vội vàng bỏ đi.
Người truyền tin này vừa đi, hai người vừa nãy bàn tán nhìn nhau, đều không nói gì. Một người giật mình đánh thót, cười nói.
- Trời sao lạnh thế này cơ chứ?
Những tin tức trong tối ngoài sáng lan truyền khắp nơi trong thành. Những đầu lĩnh Lại mục của Thư biện Lục phòng, tin tức lẽ tất nhiên rất linh thông.
Lý Thư biện ở hình phòng lúc này đang ở trong nhà, cháu của y đang đứng hầu bên cạnh. Thân phận Lại mục này là truyền thừa đời này sang đời khác, nhưng Lý Thư biện chỉ có mấy người con gái, chức quan này về sau phải giao cho đứa cháu này. Cho nên năm ngoái y đã sắp xếp cho đứa cháu vào Hình phòng, theo y học hỏi lịch duyệt, con người khôn khéo biết làm việc, được mọi người bình phẩm là không tồi.