Từ việc đặt ra chợ muối mà nghĩ tiếp rất dễ dàng suy một ra ba, Như Huệ nghĩ ra được càng nhiều.
Chưa uống được nửa chén trà, một tên quản sự từ Dương Châu đến đứng lên, thận trọng nói.
- Tiến gia, tiểu nhân ở đây đã mười mấy ngày, vẫn thường nghe bọn tiểu nhị nói chợ của Hà Gia Trang cực kì phồn hoa náo nhiệt. Không biết có làm phiền xin Tiến gia dẫn mọi người tham quan một chút, cũng tiện thể cho tiểu nhân với các vị chủ quản khác biết được bố cục của chợ muối sau này được không?
Người nọ vừa cẩn thận nói hết, rất nhiều người liền quay lại nhìn. Người này chính là quản gia của một thương gia buôn muối nhỏ ở Dương Châu, gia chủ họ Vương, quản gia cũng lấy theo họ Vương. Nếu không phải trong tay gã vẫn còn một số giấy quan dẫn cố định thì đã bị xem như tư nhân buôn lậu buôn mà đối đãi rồi, chẳng ai xem trọng hết.
Không ai để mắt tới, đến đây cũng có một người vẫn luôn ngồi một chỗ im lặng, bên người tổng cộng có hai tên sai vặt, vì để hà tiện tiền phòng mà phái người đến ở thôn Tiểu Thạch Đầu. Loại người keo kiệt này càng bị mọi người coi thường, ngay cả nói chuyện cùng cũng không muốn.
Vừa rồi còn có người nghị luận xem nhà nào may mắn trở thành người đầu tiên chiếm được chỗ trong chợ muối. Nếu làm được chắc chắn là sẽ vượt lên rồi.
Nhưng vào lúc đó lại có người ló mặt khiến cho mọi người đều buồn bực, ai nấy cũng đều vội vã muốn trở về làm gì còn tâm trạng nào mà đi tham quan chợ. Một cái trợ trong thôn trang thì có gì mà xem. Ở đây mười mấy ngày, chỗ nào cần xem đều đã đi xem cả hơn nữa còn nói cái gì mà mời Triệu Tiến dẫn mọi người đi chiêm ngưỡng? Ngươi nghĩ mình là ai?
Nhưng câu cuối cùng mà gã nói lại khiếm mọi người động tâm, chợ Hà Gia Trang này cũng là do Triệu Tiến lập ra, chợ muối sau này chắc cũng không khác biệt lắm. Đi qua xem một chút cũng vạch ra tính toán cho tháng ngày sau này. Tuy nhiên tên Vương quản gia này nói chuyện cũng thật là không biết chừng mực, lại nhờ Tiến gia dẫn đường. Tiến gia là thân phận bậc nào? Cho các quản sự tùy tùng phía dưới dẫn đường cũng đã là nể mặt lắm rồi.
Triệu Tiến liếc mắt nhìn tên Vương quản gia kia một cái, trên mặt nở nụ cười, lại trao đổi ánh mắt với đám huynh đệ rồi gật đầu nói.
- Cũng được. Vậy ta liền làm hết lễ số của chủ nhà vậy. Các vị mời đi theo ta.
Mọi người lập tức nhỏ giọng xôn xao. Tiến gia thật đúng là đã cho tên Vương quản gia không hiểu chuyện kia thể diện. Tên Vương quản gia kia đầu tiên là cực kì vui mừng nhưng sau đó lại chuyển sang sợ hãi, vội vàng chắp tay, ôm quyền nói.
- Làm phiền Tiến gia, làm phiền Tiến gia.
Một đám người lại từ trong tiểu điếm đi ra. Nhưng ngoại trừ Triệu Tiến thì cũng chỉ có Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ đi theo bên cạnh, đám huynh đệ còn lại đều tản đi làm chuyện khác. Mọi người tất nhiên không lẽ nào để mắt tới. Tiến gia dẫn các ngươi đi đã là nể mặt lắm rồi, ngươi chả lẽ còn mong tất cả các vị thiếu gia đi theo sao? Mọi người liền đổi hường đi không bao lâu là đã đến chợ.
Đoàn người Dương Châu đã ở Hà Gia Trang buồn chán mười mấy ngày trời.trong ngoài Hà Gia Trang trừ những nơi cấm người ra vào thì các nơi khác đều đã đi dạo mấy lần rồi. Chợ này cũng đã dạo qua không biết bao nhiêu lần. Nhưng trước đó đều là đến dạo chơi còn lần này đến thì lại khám phá ra càng nhiều thứ khác.
Chợ này thực ra là một cái thôn nhỏ đơn độc, phố xá rộng rãi, nhà cửa đơn sơ nhưng ngay ngắn, còn có cả mái hiên che nắng chuyên cung ứng cho những người bán hàng rong và các tiểu thương tới đây tụ tập, trên đường phố rất sạch sẽ, có người thỉnh thoảng đến quét dọn rác, lại còn có một đội tráng hán áo đen cầm côn ngắn đi tuần tra. Nếu có người ở đây làm ăn gian dối hoặc là phát sinh tranh chấp thì đều sẽ có người kịp thời xử trí.
- Bên này là cân chuẩn. Nếu hai bên có tranh chấp về cân lượng thì liền dùng cái cân này làm chuẩn.
- Cho thuê cửa tiệm và cho thuê quầy hàng đều phải nộp tiền thuê và chi phí phụ. Các hạng mục chi tiêu trong chợ đều lấy tiền từ khoản này.
- Bên kia là quán trà, bên trong có để sẵn nước sôi có và thuốc giải cảm nắng. Bây giờ thì không dùng đến nhưng lúc trời nắng, tiết trời nóng nực thì lại cực kì hữu dụng.
- À, ngươi thắc mắc tại sao không đặt bát hả? Đến đây uống nước thì phải lấy bát của riêng mình. Còn nếu là tạm thời đến thì mới có người đưa bát cho ngươi.
Triệu Tiến thực ra không hề giải thích cặn kẽ. Chiếc chén mà ngươi chỉ tạm thời dùng đến sau khi dùng xong sẽ được rửa sạch và ngâm nước nóng. Trông thì phiến phức nhưng sẽ tránh khỏi việc lây lan các loại dịch bệnh. Người buôn bán ở đây càng ngày càng nhiều, nếu phát sinh dịch bệnh thì vô cùng rắc rối. Tuy nhiên những việc này chỉ bị coi là quá mức cẩn thận, giàu sang mắc bệnh sạch sẽ, thật không có cách giải thích cặn kẽ được.
Lúc đầu, phần lớn các quản sự và các thương nhân buôn muối đều thấp thỏm không an lòng. Tuy nhiên càng xem thì lại càng thấy hứng thú, nghe giải thích của Triệu Tiến thì gật đầu liên tục. Nếu dựa theo qui chế này thì chợ muối sau này cũng sẽ khá tốt.
Thậm chí có người còn nghĩ Dương Châu bên đó nói không chừng cũng lập ra được một cái y như vậy mà không phải là thương lượng trên đại sảnh của thương hội muối hay là chỉ định ở nha môn quan phủ. Có một chợ muối như thế thì lão đại như Phùng gia không còn cách nào thao túng nghề muối được rồi.
Nhìn thấy được những điểm này để cho ra nhiều lời phán đoán như thế hoàn toàn nhờ việc Vương quản gia lấy hết dũng khí thỉnh cầu. Trong lúc bất tri bất giác thái độ của mọi người đối với Vương quản gia cũng tốt lên nhiều. Vương quản gia cũng biết đây là cơ hội tốt nên liều mạng chen lên phía sau Triệu Tiến.
Bên đường ngoại trừ các cửa hiệu mặt tiền và các quầy hàng bên dưới mái hiên còn có những người bán hàng rong bày hàng ngay trên mặt đất. Đây đều là những người ở thôn phụ cận đến kiếm chút tiền. Đến được nơi đây bày quầy hàng thì đều là các nơi thôn trại liên trang liên bảo. Đối với họ, Triệu Tử Doanh cũng khoan dung hơn một chút. Mỗi lần mang hàng đến thì chỉ cần nộp lại một chút coi như lệ phí là được rồi, có nghĩa là bán bánh nướng thì nộp lại một cái bánh nướng là được rồi.
- Tiến gia, bên đó là chỗ nào?
Triệu Tiến cười đáp.
- Bên kia là chỗ đổi ngân phiếu.
Trước cửa nơi đó nhìn hoàn toàn khác với những cửa hàng khác ven đường, trông nghiêm trang, khí thế hơn nhiều, trên đường phố chợ cực kì nổi bật.
Các quản sự và thương nhân Dương Châu lập tức nhao nhao nghị luận, không nghĩ tới ở chỗ như Từ Châu này mà cũng có chỗ đổi ngân phiếu.
Ngân phiếu phải đến những năm cuối Gia Tĩnh mới xuất hiện, là do Tấn Thương suy nghĩ ra cách này. Đến giữa thời Vạn Lịch mới bắt đầu được mở, nhưng vùng sử dụng cũng không lớn. Phương Bắc là các huyện ấp thông với quan đạo dọc tuyến đường Vận Hà và Sơn Tây, cùng với chốn Giang Nam giàu có đông đúc và các trọng trấn dọc Trường Giang. Nói rõ hơn chính là lưu vực Vận Hà, Trường Giang cộng thêm một vùng Sơn Tây giàu có phát đạt bởi vì nhờ vào việc làm ăn buôn bán với thảo nguyên.
Phúc Kiến và Quảng Đông sử dụng ngân phiếu cũng rất nhiều nhưng đó lại có một phép tắc khác. Những thương nhân lớn, hải thương, hải tặc bản địa và bọn thực dân đến từ Châu Âu thậm chí là những tù trưởng khu vực Đông Nam Á cùng những thương nhân người Hán tới từ Nam Dương đều dùng loại ngân phiếu viết theo kiểu Bà La Môn Ấn Độ. Cái đó tương đương với bạc trắng, tín dụng cũng là từ đó mà tạo dựng lên.
Đến nơi khác buôn bán mang theo một lượng lớn vàng bạc thật sự rất bất tiện, rất dễ bị kẻ xấu nhắm tới đưa đến nhiều tai vạ. Sau khi chợ muối Từ Châu được xây dựng đưa vào một lượng muối lớn, mọi người sẽ mang một lượng tiền của lớn đến đây mua hàng. Mang tới mang lui một số ngân lượng lớn như thế thật sự là vừa không thuận tiện lại vừa không an toàn.
Thật không ngờ bên này lại có nơi đổi ngân phiếu. Lúc Vận Hà từ Từ Châu đổi dòng sang Bi Châu, ngân phiếu cũng vừa mới xuất hiện trên một dãy Vận Hà, thêm vào đó Từ Châu cũng nhanh chóng bại lụi vốn dĩ là không có khả năng sử dụng ngân phiếu và nơi đổi ngân phiếu.
Không nghĩ tới chợ ở Hà Gia Trang lại có nơi đổi tiền, thật sự khiến mọi người thuận tiện hơn rất nhiều.
Vương quản gia vừa căng thẳng vừa hưng phấn hỏi.
- Tiến gia mang mọi người qua xem có được không?
Đây cũng là ý nghĩ trong lòng mọi người, bọn họ đều rất tò mò.
Triệu Tiến gật đầu, cất bước về phía đó. Các quản sự và thương nhân đối với Vương quản gia càng thêm nhã nhặn, nhường gã đi trước. Có người còn nghị luận.
- Trách không được Triệu Tự Doanh đánh ra được như thế. Khôi giáp của mấy vị thiếu gia này đến bây giờ vẫn còn chưa cởi xuống.
Triệu Tiến cười giải thích.
Hiệu đổi tiền của ta đổi được với một hiệu nhà khác, chính là tiệm buôn Tôn gia ở trấn Ngung Đầu. Ngân phiếu khoảng chừng ba ngàn lượng bất cứ lúc nào cũng đổi được bạc trắng.
Tôn gia là lấy tào lương đổi rượu, còn bán lẻ lương thực và bán buôn lượng lớn rượu trắng, ngân lượng thu vào cũng không ít. Tiệm buôn Tôn gia và Triệu Tử Doanh cùng là một thể, tin tưởng lẫn nhau, cũng học được cách làm ngân phiếu này. Một bên đưa ra ngân phiếu làm bằng cớ, một bên chấp nhận đưa bạc.
Mọi người cười nói.
- Vậy thì thật sự ra vô cùng thuận tiện rồi. Ở Tôn gia đổi ra bạc hoặc là xuất ra ngân phiếu, trấn Ngung Đầu cũng có hiệu đổi tiền khác.
Trấn Ngung Đầu vừa hay nằm ở trên một dãy Vận Hà, là trọng trấn mấu chốt nổi tiếng phồn hoa đông đúc. Cách làm ngân phiếu nhanh và tiên lợi này tất nhiên là có rồi. Tích trữ hoán đổi ngân lượng, ở Tôn gia trung chuyển mặc dù ra vào sổ sách nhiều hơn một tầng nhưng vẫn tốt hơn là phải mang theo nhiều ngân lượng bên người.
Một đám người bước sang đấy còn thấy được hai người bán hàng rong bán rau quả đồ ăn vặt trước cửa hiệu. Người trong hiệu so với bọn họ phú quí hơn rất nhiều, dĩ nhiên là phải thế này. Ngoài ra còn có mấy người bán hàng rong bán thổ sản, ở bên kia nhiệt tình chào khỏi khách. Mặc dù nói có mái hiên chuyên che nắng cho các quầy hàng nhưng cũng có người vẫn tận dụng tất cả mọi chỗ đặt hàng.
Trên nóc nhà đối diện hiệu đổi tiền, đằng sau đường lớn. Còn có một bóng người đang chầm chậm leo xuống. Trên lưng y vác một chiếc túi bằng vải dầu, nhìn hình dáng mơ hồ thấy một cây cung.
Cung thủ này họ Ngũ tên Bưu, vốn làm binh lính ở Liêu trấn nhưng vì Lý gia áp bức quá nặng nề nên hắn liền vượt rào cướp một khoản tiền rồi bỏ trốn, một đường chạy đến Nam Trực Lệ, tiền của trên người cũng tiêu hết, may mà vẫn còn chút công phu nên liền dùng cái này bán mạng kiếm tiền.
Đánh lộn đầu đương vẫn là một trận giang hồ huyết chiến. Ai có thêm cây cung thì chính là đã chiếm thế thượng phong rồi. Ngũ Bưu dù sao cũng xuất thân từ binh nghiệp, biết chọn chỗ ngắm bắn, bắn cũng rất chuẩn, từng lần liên tiếp, danh tiếng cũng đã vang dội rồi.
Hiện nay mời Ngũ Bưu ra tay nhất định phải đủ mười lượng bạc, hơn nữa sau khi việc xong xuôi, mỗi cây tên còn muốn hai lượng. Thế nhưng tất cả mọi người đều tình nguyện mời hắn bởi vì mời hắn thì còn có phần thắng, mỗi một cây tên đều sẽ lấy một mạng đấy.
Hiện nay Ngũ Bưu đi lại với một kĩ nữ thuyền hoa đã hoàn lương, ở thành Dương Châu mua một cái nhà, trông có vẻ muốn ở lâu dài, giá mời cũng cao hơn lúc trước rất nhiều.
Nhưng vụ lần này, tiền đặt cọc mời Ngũ Bưu là ba trăm lượng, sau khi xong việc còn phải trả thêm năm trăm lượng nữa. Nhìn số ngân lượng, Ngũ Bưu cũng biết người phải đối phó không phải là hạng người lương thiện, mà người trả tiền thuê lại càng không đắc tội nổi.
Nghĩ đến cuộc sống yên ổn sau này, Ngũ Bưu nhận vụ này. Y được sắp xếp làm tùy tùng của một tên thương nhân buôn muối. Sau khi đến liền đi dạo cả ngày mới tìm ra nơi phù hợp này.
Động thủ ở nơi nào là do Ngũ Bưu quyết định, gã chọn đối diện hiệu đổi tiền này cũng là vì có một lý do thoái thác để dẫn dụ Triệu Tiến sang đây. Hiệu đổi tiền mặc dù là nơi trọng địa nhưng của hàng lương thực phía đối diện lại canh phòng rất lỏng lẻo, rất dễ dàng trà trộn vào đây.