Té ra làm thuộc hạ của Triệu Tiến không chỉ có chỗ tốt, còn có được cất nhắc. Cách làm của Triệu Tự Doanh rất nhiều người suy ngẫm thông suốt. Muốn trèo lên cao, muốn có chỗ tốt, thì phải tuân theo khuôn phép, dám liều mạng, lập được công lao trong chiến đấu chém giết, rất nhanh có được địa vị cao. Cái tên Trương Hổ Bân kia hiện giờ khí phách chẳng kém hơn một Tri huyện.
Nhưng cái này mọi người thèm muốn không được, đó là phải quấn đầu mình đặt ở lưng quần có được đấy. Nhưng mấy tên quản sự thôn trang kia lại không giống, bọn chúng chẳng qua là làm việc chăm chỉ, dụng tâm tốn sức hơn người khác mà thôi, không ngờ làm được một bước này cũng có được cất nhắc, đây khiến cho mọi người động lòng rồi.
Cũng có người cười nhạo nói, Triệu Tiến đây là hát hí khúc. Chẳng qua chỉ là tên thổ hào, lừa gạt đặt ra pháp chế giống như quan phủ. Nhưng quản hơn trăm người tới quản ngàn người, đây đích xác chính là thăng chức rồi. Chức vụ cao, lợi lộc nhiều, người trước người sau cũng có tiếng thơm. Ai mà không muốn đi làm quan hưởng vinh hoa phú quý, nhưng có mấy người có số mệnh tốt bậc ấy. Triệu Tự Doanh cho mọi người thân phận, khiến cho mọi người có một thứ gì đó để mong chờ, đây cũng không tệ.
Trong quan trường thăng quan là chuyện tốt, nhưng trong tiệm buôn tiểu nhị thăng chức làm chưởng quầy chẳng lẽ không phải chuyện vui. Trong quan phủ đọc sách làm văn chương quá xa vời, nhưng một lề lối này của Triệu Tự Doanh, mọi người cảm thấy bản thân cũng làm được.
- Ngây ngốc cái gì đó. Tối qua lăn lộn với con vợ của ngươi bao nhiêu lần hả?
- Nói bừa, vợ con nhà ta hôm trước đã về nhà mẹ rồi. Tìm ai mà lăn lộn đây. Ta đây lương tiền không đủ no, không đói chết, chẳng lẽ còn đi được tới kỹ viện hả?
Cổng thành đông Từ Châu người tới kẻ đi, binh lính thủ thành lờ đờ híp mắt nhìn, vài tên không bên cổng thì tụ tập một đống tán rẫu.
Đùa giỡn mấy câu, một người mở miệng nói.
- Hôm trước ta nghe người khác nói, hiện giờ Tiến gia bên đó chiêu mộ người đi tới Hà Nam bên kia, phủ Phượng Dương bên kia cũng cần người.
- Ngươi đây cũng phải sắp bốn mươi rồi, đi làm cái gì. Người bên đó cần không phải đám tiểu tử tráng niên chưa tới hai mươi tuổi sao.
Người nọ có chút nghiêm túc nói.
- Ngươi nói cái này là đời tám hoánh nào rồi. Tiến gia bên đó hiện giờ cần tuổi tác lớn, tánh tình trầm ổn làm quản sự. Ta suy ngẫm cho dù đi trông coi không được việc gì, chỉ cần chịu ra sức lực, Tiến gia cũng sẽ không bạc đãi, cũng khỏe hơn so với ở nơi này sống dở chết dở.
Vừa nghe không phải nói giỡn mỗi người cũng đều nghiêm túc, có người gật đầu nói.
- Ta xem xong thật cũng muốn đi, khẳng định khỏe hơn so với làm sai vặt bên này. Bên này phát một tháng cắt bớt nửa tháng, còn khất nợ liên tù tì. Tiến gia bên đó trước giờ đều là mười phần phát đủ mười. Tuy nhiên ngươi không có cái bản lĩnh đó, Tiến gia cũng sẽ không cần ngươi.
- Thật xem thường người khác, ta võ nghệ hoa hòe cũng không tệ.
Mấy người đó ngươi một câu, ta một lời đang nói rất hào hứng, lại nghe thấy có người sau lưng hò hét.
- Lã lão ca, bên đó có bốn người khách thương cưỡi ngựa xem ra không ổn lắm, ngăn lại tra xét một chút.
Giống như trước kia, ngoài cổng thành trừ binh lính thủ cổng thành còn có lão giang hồ trong thành đi theo.
Chẳng qua hiện giờ nơi chốn Từ Châu náo nhiệt nhất là Hà Gia Trang, nơi đó mấy cái chợ lớn cộng thêm chợ muối hội tụ của cải bốn phương, dòng người đều tập trung về phía bên đó. Đủ mọi hạng người, kẻ trong quan phủ, thương nhân quý tộc các nơi, thêm vào đầu trâu mặt ngựa trong giang hồ đều muốn sang đấy làm giàu, moi vàng. Cho nên Lưu Dũng cũng điều người biết làm việc của đội Nội Vệ và các phe phái trong thành sang đấy, còn thành Từ Châu bên này chỉ là để lại một số người lớn tuổi không muốn đi lại nhiều.
Lớn tuổi thì cũng chỉ là lớn tuổi, nhưng nhãn lực lại sắc bén, bình thường thờ ơ chợp mắt, nhưng không có kẻ nào trốn qua được con mắt của bọn họ.
Bốn vị khách thương cưỡi ngựa bên đó sang đích xác không hợp lắm. Không nói tới thân cao khỏe mạnh, từ trong tới ngoài lộ ra một cỗ khí thế nhanh nhẹn dũng mãnh, hơn nữa cách cổng thành gần, cách bọn binh tốt thủ thành gần, không có lộ ra loại cẩn thận và nao núng của người giang hồ, thủy chung ở nơi đó dò xét không kiêng nể gì.
Còn có người sáng suốt nhận ra được điều lạ lùng. Lẽ ra khách thương nhanh nhẹn dũng mãnh này vào nam ra bắc tất nhiên gió bụi khắp cả mặt, nếp nhăn, da ngăm đen đều tránh không khỏi, nhưng bốn vị này nhìn rõ ràng trắng trẻo, người xuôi ngược đáng lý ra không có sắc mặt phú quý này.
Một bộ áo khoác da dê kia cũng không rẻ, áo bông lót gấm bên trong nhìn cũng là hàng thượng đẳng. Bên dưới đôi giày kia không mất một hai lượng bạc là không mua được, chỉ có điều cái mũ da kia có chút chẳng ra cái gì cả, không nên dùng cùng với bộ y phục kia, nhưng giá cả chắc cũng không rẻ.
Còn về đao sắt đặt ở bên cạnh yên ngựa nhìn liền biết không phải loại làm cho giống hình dạng, khẳng định là khí giới thượng đẳng dùng đủ sắt tốt.
Nhãn lực binh lính thủ trước cổng thành cũng sớm luyện được, vừa thấy đã biết không ổn, mấy người liếc mắt nhìn nhau, phất tay bảo tên bán đồ ăn bước nhanh vào thành ngược lại ngăn cản mấy thương khách cưỡi ngựa ở đằng sau.
Bốn vị này cũng coi như vẫn biết quy củ, tới trước trạm gác cổng thành đều xoay người xuống ngựa, nhưng trên mặt đều có vẻ nóng nảy.
Binh tốt thủ thành cũng giống như vậy nóng nảy nói.
- Giấy dẫn lộ cầm ra đây?
Người tới trước cổng thành, hoặc là cầm ra tiền đồng ngân lượng, hoặc là cầm ra giấy dẫn lộ, cái này đều phải đích thân giao ra trước, rõ ràng bảo người khác đích thân hạch hỏi, thật đúng là có mắt không tròng.
- Giấy dẫn lộ sao?
Mấy khách thương đó liếc mắt nhìn nhau, trên mặt cũng lộ ra nét cười lạnh, người dắt ngựa đi đầu kia nói.
- Trên người ông đây không mang theo thứ đồ đó.
Không có giấy dẫn lộ? Không ngờ còn dùng giọng điệu này nói chuyện, binh tốt thủ thành nhất thời sửng sốt, sau đó nóng giận chĩa trường mâu đã rỉ sét loang lổ trong tay về phía trước gầm lên nói.
- Các ngươi không biết khuôn phép, vương pháp triều đình sao? Nếu như là trộm cướp nghịch tặc còn không mau bó tay chịu trói.
Bảy binh tốt khác cũng đều theo đó cũng cùng nhau hô hào. Bọn họ thật không cảm thấy chỗ nào không ổn, chỉ là nhìn thấy bốn người kia cách ăn vận cũng không tệ, không hiểu quy củ như vậy hẳn là dê béo đưa tới tận cửa, phải moi được một món lợi thật đã tay.
Ngược lại mấy người giang hồ dò xét bên cạnh lông mày nhăn lại, một người thấp giọng nói.
- Khẩu âm nghe giống như người ở Nam Kinh. Điệu bộ này là người trong quan phủ.
Lại có người thêm vào.
- Vả lại còn là đi khắp mọi nơi, chưa từng chịu thiệt.
Nói tới chỗ này thì dừng lại, vẻ mặt tất cả thận trọng liếc mắt nhìn nhau.
Trước cổng thành đã vây kín không ít người, khách thương từ phủ Dương Châu và phủ Hoài An bên kia sang đây không nhiều lắm đều phải ra vào từ cổng thành đông, hơn nữa Hà Gia Trang cách thành Từ Châu gần như phải đi cả một ngày, cho nên khách thương bên ngoài và người đi đường đều phải ở trong thành nghỉ ngơi một đêm, cho nên nơi này rất nhiều người tới lui nờm nợp.