Nhìn trước cổng thành huyên náo ồn ào, mọi người cũng không sợ hãi. Quân lính Từ Châu bên này có lẽ tham món lợi nhỏ, nhưng cũng chỉ là tham món lợi nhỏ, mặc khác đều rất biết giữ khuôn phép, gặp được chuyện như vậy, rất nhiều người không có trốn còn là vây ở chỗ không xa xem náo nhiệt, dù sao sẽ không có hậu hoạn.
Khi nói chuyện mũi mâu, mũi thương đã tới trước mặt, bốn tên khách thương không có giấy dẫn lộ kia đều biến sắc, chỉ có điều sắc mặt biến đổi không phải do sợ hãi mà là phẫn nộ.
Người bị chĩa vào nọ khoa tay một vòng, lật tay bắt được cán mâu, kéo một cái tới trước người mình. Cái vị binh thủ cổng thành thét to chất vấn kia vốn dĩ không ngờ được đối phương sẽ làm như vậy, trở tay không kịp bị kéo thẳng sang đấy. Người kia chiêu thức rất mau lẹ, lính thủ thành tới trước mặt, một tay khác giơ lên chính là một bạt tai, sức mạnh không nhỏ, khóe miệng bị đánh bật ra máu, trường mâu kia cũng cầm không đặng nữa, lảo đảo hai bước ôm lấy mặt.
Không ngờ ra tay đánh người, người vây xung quanh xem hô lớn, rất nhiều người trên mặt cũng có vẻ hưng phấn, chẳng những không có tản ra ngược lại còn vây chặt hơn.
Trong đám khách thương có người mắng chửi.
- Cái chỗ khỉ ho cò gáy này, không có một chút khuôn phép.
Bọn chúng không để mắt tới, mấy lão giang hồ đã nhích tới trước mặt rồi. Lời này được nghe thấy rất rõ ràng, mấy người nhìn lẫn nhau đều phải nhíu mày.
Tên lính thủ cổng thành bị đánh kia ôm mặt ngây dại, mấy đồng bọn đằng sau y cũng đều không có cử chỉ gì. Trố mắt chốc lát, người nọ vừa lau khóe môi nhìn thấy máu đỏ chảy ra, tức thì giận dữ, tru lên nói.
- Còn dám đánh người, lão tử không băm vằm ngươi...
Điên tiết lên mới nói được mấy câu, vị khách thương đánh người kia chỉ xoay người. Lúc xoay người lại đã rút đao sắt từ trên yên ngựa ra. Thân đao có hơn bốn thước, lưỡi thẳng chỉ có điều mũi đao cong, sống đao dày rộng, nhìn xem khí lạnh căm căm.
Cử chỉ này liền mạch lưu loát, mấy vị giang hồ Từ Châu kia nhìn thấy mí mắt co giật. Trong nháy mắt đao đã kề ở trên cổ lính thủ thành kia. Trên mặt khách thương đó lộ ra một tia cười lạnh dữ tợn, khinh thường nói.
- Đánh ngươi thì có làm sao. Cái loại người dơ dấy chó cũng chẳng thèm tới như ngươi đây, muốn giết thì giết thôi, ai dám nói ông đây không đúng nào?
Trước cổng thành lập tức yên ắng, vốn tưởng rằng chỉ là toàn trường quần ẩu chửi bới, ai ngờ được muốn động đao. Nhìn đao tỏa khí lạnh căm căm gác ở trên cổ, tất cả đều không dám lên tiếng. Ngược lại một gã lính thủ cổng thành đầu óc không chậm, lắp bắp hô lên.
- Ngươi dám đánh quan binh, đây là... đây là mưu phản...
- Đúng, chính là mưu phản.
Y ở đó hô ra lý lẽ khiến cho cả đám người cũng thấy đúng lẽ hợp tình hô lên theo nhưng cũng không một ai dám bước lên trước. Chớ nhìn trong tay bọn họ cầm trường mâu, nhưng bọn họ ngay cả đánh nhau cũng chưa được mấy lần, hằng ngày cáo mượn oai hùm hù dọa người khác, gặp phải người thân thể khỏe mạnh vẫn phải rụt đầu. Một thanh đao sắt lóe sáng trước mặt lại còn là loại hung hãn này, sớm đã sợ hết cả hồn, vỡ cả mật rồi.
Hò hét thì cũng có hò hét, từng người nhích dần tới. Người bị gác đao trên cổ kia lại thanh âm run rẩy hét to.
- Chớ sang đây, vị gia gia này tay ngài phải vững chút, vừa nhúc nhích là đổ máu đó. Các ngươi cũng đừng hò hét. Chúng ta bàn bạc, có chuyện gì bàn bạc vẫn tốt hơn.
Nói xong lời cuối cùng, không ngờ như muốn khóc, thân mình đều run rẩy. Song vị cầm đao kia khống chế lực tay rất tốt trên cổ rõ ràng không có thấy máu.
Mấy người giang hồ đã nhích tới đủ gần rồi, trên mặt bọn họ lộ ra vẻ mặt hưng phấn pha chút sợ sệt, giống như bọn người nhàn rỗi xem náo nhiệt, giữa từng người cũng lùi ra một khoảng, còn có người giơ tay rút từ trong ngực ra, cán chủy thủ vừa lộ ra ngoài đã bị người lão luyện trong bọn ấn ngược lại.
Gã giang hồ lão luyện kia trầm giọng nói.
- Trong nhà còn có việc, chúng ta quay về thôi.
Quay về? Người móc chủy thủ ra kia vừa muốn mở miệng, lại bị người nói chuyện kia dùng ánh mắt nghiêm khắc chặn lại, tất cả chậm rãi lui về sau.
Bàn tay để không của thương khách rút đao kia mò vào trong ngực lấy ra một tấm thiết bài hình tròn, vung vẩy trước mặt mọi người, cất giọng nói.
- Nam Kinh Cẩm Y Vệ Tả thiên hộ Tứ bách hộ Tiểu kỳ Trương Kiến Đình, được phái tới Từ Châu điều tra phá án. Thân vệ thiên tử, kẻ dám ngăn cản đồng nghĩa với mưu nghịch, ai dám làm bậy.
Cẩm Y Vệ sao? Vị bị đao kề trên cổ kia nhất thời không kịp hiểu ra, mấy vị binh lính thủ thành cũng nhìn nhau ngơ ngác, nghe giống như cũng là thân phận người trong quan phủ.
Đây cũng không trách bọn họ. Từ Châu bên này lụn bại mấy chục năm, sang đây làm Tri châu thì ít lưu ý tới chuyện vặt vãnh. Còn Tham tướng trú đóng kia quan chức quá lớn, Cẩm Y Vệ tầm thường quản không được, cho nên mấy chục năm nay cũng không có giao thiệp với Cẩm Y Vệ.
Nhưng bọn họ nhất thời không kịp hiểu ra, những thương nhân, người đi đường vây xem xung quanh kia lại biết rõ lợi hại. Hết thảy hễ kẻ nào đi vào nam ra bắc còn không biết danh tiếng hung bạo của "Đề Kỵ". Không biết ai kêu một tiếng mọi người lập tức chạy tán loạn. Kẻ ngoài thành thì rời thành, kẻ trong thành thì vào thành, kẻ nào kẻ nấy tới đầu cũng không quay lại.
(Cẩm Y Vệ thường cưỡi ngựa mặc áo đỏ nên được gọi là Đề Kỵ, cũng có giải thích cho rằng đó là do vua ban, nhưng tựu chung lại chính là nói Cẩm Y Vệ)
Còn mấy người giang hồ muốn động thủ trước đó kia, trao đổi ánh mắt chốc lát với nhau, đều nhìn ra vẻ hãi hùng trong mắt đối phương. Có người chần chừ một chút, khẽ cắn răng rời khỏi thành, người khác muốn gọi lại cũng không thốt lên lời. Một người do dự không biết nên tiến hay lùi, mấy người khác sắc mặt nặng nề đi vào trong thành, một người đi đến chỗ cổng thành, lại quay phắt người lại, bước nhanh chạy ra ngoài thành.
Chỉ còn lại hai người móc ra chủy thủ và mở miệng ngăn lại kia, bọn họ đều có tuổi hơn bốn mươi. Người móc ra chủy thủ kia nhìn vào đồng bọn, vừa quay đầu lại vừa nói.
- Lão Quách, huynh đưa ra chủ ý đi.
Bị gọi là "lão Quách" kia mí mắt giật giật, quay đầu lại nhìn binh lính thủ cổng thành đã hoảng hốt quỳ xuống đất. Những người đó cuối cùng kịp hiểu ra Cẩm Y Vệ rốt cuộc là cái gì rồi, gần như đều bị dọa cứng đờ ở nơi đó. Cũng có người nhìn sang, lão Quách vội vàng quay đầu, sợ bị gọi tới.
Lão Quách không chần chừ quá lâu, cắn răng lên tiếng.
- Chúng ta đi báo tin, Tiến gia đáng giá đánh cuộc một phen.
Người còn lại gật đầu, hai người bước nhanh đi vào trong thành.
Chỗ cổng đông thành Từ Châu vừa rồi còn vô cùng náo nhiệt, lúc này đã vắng vẻ thật giống như đêm trừ tịch. Khi đó cổng thành đóng chặt, tất cả đều ở nhà đón mừng năm mới, vốn dĩ không có người nào.
Trên cổ vị bị đao kề cổ đã được lấy ra kia khóc rống lên nước mắt nước mũi chày ròng ròng quỳ trên mặt đất dập đầu.
- Bốn vị đại gia, bốn vị lão gia, chúng tiểu nhân có mắt như mù không biết thượng quan lại đây, không phải có lòng mạo phạm, mong được tha mạng a.
Cẩm Y Vệ đó là hạng người cỡ nào, không cần đi nha môn, nói bắt người thì bắt người, nói giết người thì giết người. Những đại quan kia, những lão đại kia, Cẩm Y Vệ cũng bắt thẳng thừng, đáng buồn cười bản thân còn nghe lời đám người Triệu Tự Doanh đó sai phái đi tới chặn đường, đây không phải tìm chết sao?
Cũng may uy thế tiếng tăm hung bạo của Triệu Tiến cũng chấn nhiếp lòng người, mấy tên này lúc xin tha mạng, vẫn không ngốc đến mức báo ra danh hiệu của Triệu Tiến.
- Cút sang một bên, đừng cản đường ông đây vào thành.
Bốn vị Đông Xưởng Cẩm Y Vệ kia tuy nói vừa rồi rút đao, lại còn động thủ, nhưng náo loạn tới mức này rồi, cũng không có tiếp tục dây dưa nữa, thậm chí cũng không có nói nhiều với binh lính thủ thành tha mạng đó, chỉ là lạnh lùng thét ra lệnh bảo y tránh ra, sau đó tra đao vào vỏ, lên ngựa vào thành.
Nghe nói như thế, mấy vị binh lính thủ thành quỳ trên mặt đất cũng không có cử động, một lát sau đó mới vừa lăn vừa bò né sang một bên, kinh hồn bạt vít nhìn bóng lưng những người này tiến vào cổng thành.
Bốn gã Cẩm Y Vệ này thật sự không có gì lo lắng, ngược lại thoải mái cười đùa.
- Trương đầu, chúng ta mới rồi làm như vậy, nếu như truyền trở về Nam Kinh thế nào cũng bị bọn huynh đệ cười tới rụng răng.
- Bên trên đã dặn dò trước rồi. Chúng ta chiếu theo đó làm việc, nói nhiều như vậy làm chi.
- Lão Lý chưa chắc có lòng dạ này, cũng không giống mong muốn của các Thiên hộ, nói không chừng là chủ ý của tên Mã đô đường kia.
- Cái gì Mã đô đường, ở Nam Kinh phải nể mặt y, ra ngoài ngươi còn gọi như thế sao?
Trương Kiến Đình kia lớn tiếng giáo huấn khiển trách.
- Tất cả căm miệng cho ta. Các ngươi cho rằng lời này truyền không tới tai Mã diêm vương kia sao?
Bốn người nghi kỵ nhìn lẫn nhau, nhất thời trầm mặc. Bên trong thành Từ Châu thật sự không có gì đáng xem. Mấy chục năm trước có lẽ đường phố phồn hoa như nay sớm đã hoang tàn không chịu nổi. Dân chúng cùng khổ thấy chỗ trống dựng tạm túp lều làm nhà ở, thoạt nhìn lại càng dơ dáy bẩn thỉu. Chưa đi bao lâu, mấy người đã lười nhìn tới, một người lại khơi mào nói.
- Trương đầu, chúng ta đi thẳng tới nha môn Tri châu sao. Nhìn dáng vẻ nghèo khổ này, chỉ e không moi ra được cái gì.