Lời còn chưa nói hết lại nhìn thấy trong bụi có có mười mấy bòng người thấp thoáng, chính xác là đang chạy nhanh về hướng xa, mãi đến lúc này mọi người mới để mắt tới, chỗ cách trận thế hơn hai trăm bước không biết từ khi nào lại có mấy chục con ngựa đứng đó.
Lê Đại Tân la to lên
- Đuổi theo!
Đầu óc của Triệu Tự Doanh bị hư sao, không ngờ lại bảo cung thủ sang đây đánh lén, bất kể thế nào thì chém những cung thủ này trước chốc nữa đánh nhau cũng có ưu thế.
Kỵ binh đại đội Phùng gia bên này cưỡi ngựa reo hò xông lên, mấy đầu mục Phùng gia đều chen lên cưỡi ngựa chạy trước truy kích bộ tốt, như thế cũng tính là công trạng. Nhìn thấy trận thế hàng ngang mặc giáp tay cầm trường mâu kia tuy nói rằng nhân số ít hơn so với bên này nhưng dù sao nhìn cũng cảm thấy chột dạ.
Mấy chục bóng đen kia đã lên ngựa, kỵ binh Phùng gia còn cách mười mấy bước nữa là đuổi theo kịp, lúc này đối với mấy chục người đánh lén kia, cũng là địch đông ta ít, việc cần nhất trước mắt hẳn là phải chạy.
Không hề nghĩ tới mấy chục người kia vẫn không hề nhúc nhích ngược lại lại ở trên lưng ngựa giương cung lắp tên, nghe tiếng mũi tên phá không bắn ra rít lên, đội nhân mã truy đuổi của Phùng gia có người kêu lên thảm thiết rồi té xuống ngựa. Tình cảnh kế tiếp lại càng cổ quái, đám người này chẳng những không cưỡi ngựa đi xa mà ngược lại còn lượn vài vòng, đi tới bên cạnh đội nhân mã Phùng gia, mã đội Phùng gia liền gầm lên, tay cầm vũ khí sẵn sàng chiến đấu.
Cách mấy chục bước, những người cưỡi ngựa đánh lén này dùng hai chân điều khiển ngựa, ngồi ở trên lưng ngựa giương cung bắn tên, khoảng cách này, cưỡi ngựa bắn cung thực là bách phát bách trúng, tiếng dây cung vang lên, lại một mảng nữa bị tử thương.
Lý Hòa hoảng sợ nhìn về phái Lê Đại Tân.
- Trên mặt đất Nam Trực Lệ có kẻ giỏi cung mã này ư.
Lê Đại Tân không để ý tới Lý Hòa, y chỉ đứng đó hô lớn.
- Để cho bọn họ lui, để cho bọn họ lui, đổi cung thủ lên.
Nhìn thấy người chạy đi truyền lệnh, Lê Đại Tân mới cắn răng nói.
- Chu tham tướng có mười mấy, chủ tướng bên kia có ba mươi mấy người, Trung Đô cũng có mấy chục người, Nam Kinh bên kia có mấy trăm. Nhưng những người đó đều sẽ không đến bên này, cái kia đều là điểm chí mạng. Triệu Tiến này rốt cục ở đâu tìm đến.
Kỵ binh giỏi cưỡi ngựa bắn cung đã không dễ dàng, chính xác như vậy lại càng tinh nhuệ. Trên đất Giang Nam chẳng qua chỉ có mấy vị quý tộc lớn Nam Kinh, Trấn Thủ Thái Giám của Phượng Dương, Phó tổng binh Lang Sơn cùng tham tướng Từ Châu. Đại tướng mấy chỗ lớn này trong tay sẽ có, nhưng tinh nhuệ như vậy chắc chắn sẽ không xuất hiện trong tay Triệu Tự Doanh.
Đội nhân mã Phùng gia đã sợ hãi hoảng hốt rồi, có người nghĩ đến việc kéo gần thì sẽ không sợ chém giết. Nhưng mấy vị đầu mục xuất thân Phùng gia nhìn thấy mũi tên rít lên thì đâu còn gan mà tiếp tục truy kích, bọn họ sợ đến mức vỡ mật vội thúc ngựa đổi hướng, có người nhảy thẳng từ trên ngựa xuống ôm đầu nằm trong bụi cỏ.
Trong lúc chạy nhanh chuyển hướng rồi dừng lại, mọi người giữa lúc đó còn va chạm lẫn nhau, càng thêm hỗn loạn không quản nổi. Mấy chục người cưỡi ngựa bắn tên xuất chúng kia hoan hô, áp sát ven rìa đại đội Phùng gia lượn trở về, đại đội Phùng gia bên này lại có mấy chục người né tránh không kịp liền bị bắn trúng.
Chờ bọn cung thủ chạy bộ tới đã không còn kịp rồi, chỉ biết trơ mắt nhìn mấy chục người này cưỡi ngựa trở về bên trong trận thế của Triệu Tiến.
Trận thế kia lại có thay đổi, ngoại trừ ba hàng ngang phương trận ở bên ngoài lại có mấy chục người xuống ngựa phân tán ở trong đội ngũ, mấy chục người cưỡi ngựa bắn tên quấy rối kia sau khi trở lại bổn đội cũng xuống ngựa đi về cùng một chỗ với mấy chục người kia.
Có người hô to, bên phải hàng thứ nhất ở bên trong phương đội kia dựng lên một cây cờ, lá cờ nền đen, viền đỏ, ánh trời chiều chiếu xuống thấy vô cùng chói mắt, ngay sau đó liền có tiếng trống theo nhịp vang lên, ba hàng ngang xếp thành hình tam giác liền như vậy mà tiến về phía trước, còn dư lại hơn ba trăm người cưỡi ngựa thì đang lùi lại phía sau bên phải bộ binh, giữ vững khoảng cách mấy chục bước.
Toàn trường thực an tĩnh, chỉ có bên trong trại là còn tiếng hò reo, Phùng gia bên này sau khi hỗn loạn qua đi cũng ổn định đều có chút không biết phải làm sao.
Đây rốt cục là mưu mẹo, chiêu trò gì. Nếu nói là bảy trăm kỵ binh cứ như vậy xông lên, Phùng gia bên này có lẽ sẽ luống cuống tay chân nhưng hiện giờ không ngờ lại dùng bộ tốt xông tới đánh, còn không nhanh không chậm như vậy, đây rốt cục là mánh khóe gì.
Lý Hòa ở trên ngựa nhìn chằm chằm vào phương đội đang từng bước tiến lại gần, bắt đầu ngẩn ngơ sau đó bật cười ha hả, chỉ vào đó nói.
- Khua chiêng gõ trống gì chứ, đây là đang hát hí khúc sao?
Nét mặt Lê Đại Tân cũng có chút mê muội, lắc đầu nói.
- Tự mình tìm cái chết, chớ có trách người khác.
Lý Hòa nắm tay phải nện vào nắm tay trái, hung hăng nói.
Người cưỡi ngựa đánh người cưỡi ngựa, kẻ đi bộ đuổi kẻ đi bộ. Diệt đám hát hí khúc này chúng ta sẽ gặm trại lần nữa.
Lê Đại Tân gật đầu, thanh âm có chút buồn bực dặn dò.
- Đội nhân mã hai chúng ta hợp nhất, bộ tốt hay quan binh bên này đều có khuôn phép. Ngươi đánh trận đầu, Phùng gia bên này sẽ canh chứng trại này.
Nói xong điều này Lê Đại Tân lại nói.
- Cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng cẩn thận vẫn tốt hơn, Triệu Tự Doanh kia ở Từ Châu hung hãn phải nói là vô cùng có tiếng tăm. Điệt thôn trang, giết lưu tặc, còn chưa có bại qua.
Lý Hòa xem thường nói.
Bộ tốt cường hào nuối dưỡng ra không đáng nhắc tới. Trận thế bộ tốt còn phải xem quan quân chúng ta. Diệt thôn trang lưu tặc, binh mã doanh trại chúng ta đưa ra chẵng lẽ làm không được.
Lê Đại Tân không còn lời nào để nói, quay đầu bắt đầu hạ lệnh, Lý Hòa bên kia cũng bắt đầu đứng lên hét to, đội nhân mã hai người bắt đầu tập hợp, bộ tốt cũng chia ra.
Chỉ có điều so với lúc ban đầu, tay chân cũng không cách nào nhanh chóng, đội ngũ cũng tán loạn. Dù sao cũng là bắt đầu từ sáng sớm tới giờ, chuyển đất tạo sườn dốc, chạy đi theo dõi từ đầu tới cuối chưa hề ngừng. Bất thình lình nghe nói đại đội kỵ binh sau đó lại thấy lo lắng, canh phòng giới bị, đợi tới lúc nhận ra cử chỉ của đối phương như vậy lại cảm thấy không cần quá mức kinh ngạc sợ hãi. Mệt mỏi cùng kinh ngạc đều buông cả khiến tinh thần mọi người đều tương đối thoải mái, không có cách nào khẩn trương lên.
Dần dần trôi qua, ngay cả trong trại cũng an tĩnh lại, cũng nhô đầu lên nhìn xung quanh. Song đại đội Phùng gia đã nghiêm trận đón địch, bọn họ cũng biết không được để cho người bên trong trại giết ra ngoài, trong ứng ngoại hợp với bên này.
Lý Hòa nhíu mày nhìn chằm chằm vào chiến trận, nhanh chóng nói ra phán đoán của mình.
- Đây là đầu óc bị hỏng sao? Sai bộ tốt xung phong ở phía trước, để mã đội rơi lại ở phía sau. Đại Lê, sai đội nhân mã xông lên trước phá vỡ luôn bộ tốt của đối phương bên kia, sau đó đuổi bộ tốt chạy về phía đội nhân mã của bọn chúng. Nếu rối loạn cả rồi thì cùng nhau xông lên chém giết, không loạn thì chúng ta cũng chiếm được tiên cơ.