- Đợi sau khi nói chuyện xong, cục diện ở bãi cỏ hoang ổn định lại, tới lúc đó ta sẽ điều đội ngũ trở về. Nhưng bây giờ ta sẽ để lại một liên cho ngươi, ngươi toàn quyền chỉ huy. Ngoài ra, quyền chỉ huy đoàn luyện trộn lẫn và những người luyện võ khác cũng sẽ thật sự trở thành thuộc hạ của ngươi.
Triệu Tiến đích xác trao quyền lực cho Trương Hổ Bân.
Trương Hổ Bân nghe được vô cùng vui mừng. Mới nghe Triệu Tiến nói một nửa, Trương Hổ Bân đã quỳ xuống. Tối hôm đó, Cát Hương nói gã số mạng không tốt làm gã vô cùng lo lắng, sợ rằng sau này sẽ không được trọng dụng. Không ngờ hôm nay lại được đề bạt thế này.
- Ngươi trông coi mấy nghìn dân chúng, lại thêm mấy trăm võ sĩ, hiện nay chính là người đứng đầu trong Úy doanh, ngay cả mấy người cấp bậc Giáo doanh cũng không có quyền lớn như ngươi, vì thế ngươi phải làm việc thận trọng, không được phụ lòng tin tưởng của ta.
Triệu Tiến già dặn khuyên răng, còn Trương Hổ Bân chính là dung sức dập đầu xem như câu trả lời.
Gã thân là Úy doanh thế nhưng lại quản được cả một liên chính cùng cấp Úy doanh cùng với cả đoàn luyện trộn lẫn và người giang hồ, còn là quản hạt những lưu dân nơi này. Đây thật đúng là thăng chức thần tốc mà.
Trương Hổ Bân mặc dù liên tiếp nhiều lần đều có biểu hiện yếu kém, nhưng thứ tự trong cấp bậc Úy doanh của Triệu Tự Doanh cũng không phải đứng thứ nhất. Mọi người đều biết, có một người tính tình thật thà thẳng thắn ngày hôm đó lúc Tiến gia liều mạng thì luôn đi theo phía sau, lại luôn sát cánh trong mấy cuộc đại chiến, cuối cùng hiện nay đang làm Chưởng quản đại kì, sau này chắc chắn sẽ được đề bạt, người ày chính là Lỗ Đại. Ngoài ra, Lí Ngũ cũng là từ trong chém giết đi ra, nhưng lúc đó trong ngõ hẹp không đuổi kịp. Cho dù tính như thể nào thì Trương Hổ Bân cũng đều kém hai người này.
Lúc bị phái đi Trương Hổ Bân cũng rất băn khoăn, một mặt nghĩ đến đó là trọng trách một mình đảm đương, mặt khác lại nghĩ bản thân có phải là bị đi đày rồi. Không ngờ đến cuộc chiến sinh tử lần này lại giúp cho bản thân tiền đồ vô lượng.
Triệu Tiến cười trêu trọc.
- Còn nói ngươi số mạng không tốt, rõ ràng là có đại phúc mà.
Sau khi sắp xếp yên ổn mọi việc, Triệu Tiến mang theo bốn trăm kị binh và mấy chục xe lớn thu được lên đường quay về. Nhưng không phải là quay về Từ Châu, Triệu Tiến sẽ ở lại trấn Ngung Đầu vài ngày.
Những tù binh không bị giết, một ngày vẫn được cho ăn hai bữa. Điều này làm cho tiêu hao của trại lưu dân đột nhiên tăng lên, lương thực thu được của đại đội Từ gia cũng không chống đỡ được mấy ngày. Nhưng lần này Triệu Tiến đến trấn Ngung Đầu sẽ vận chuyển thêm lương thực cho trại bên kia. Vốn dĩ còn lo lắng giữa đường sẽ gặp phải các loại cản trở nhưng bây giờ thì lại an toàn hơn nhiều rồi.
Lương thực và đồ đạc muốn tăng thêm một lượng lớn dĩ nhiên phải cần rất nhiều ngân lượng. Bọn tù binh cũng không có ăn uống chùa, bọn họ phải san bằng vùng đất quanh trại, móc mương đào giếng, những xây dựng nặng nhọc khó khăn đều phân cho họ làm.
Lúc đến chạy nhanh không ngừng, lúc về thì thong thả hơn một chút, vượt qua hồ Lạc Mã đã tan băng, một lần nữa lại đến ven rìa trấn Ngung Đầu, kị binh nhiều như vậy tất nhiên không được đi vào. Khuôn phép của trấn Ngung Đầu rất nghiêm, không cho phép những đại đội được trang bị vũ khí vào bên trong, tránh cho việc phát sinh nhiều tai vạ.
Triệu Tiến chỉ giữ lại đội nhân mã của mình, Cát Hương thì hộ tống xe ngựa cùng những người giang hồ về Từ Châu.
Hiện nay người cai quản trấn Ngung Đầu và Vưu Chấn Vinh. Nơi đây bề ngoài đều vô cùng yên ấm, cho dù Triệu Tử Doanh hay Phùng gia đều không muốn vạch mặt sống mái với nhau, nhưng lén lút động tay động chân thì cũng làm không ít. Lúc mới đầu, Phùng gia chiếm thế thượng phong, vài tên thuộc hạ đắc lực của Vưu Chấn Vinh cũng đều bị chết đột ngột đầu đường, chỉ ở được vùng phụ cận của tiệm buôn Tôn gia.
Sau khi Triệu Tử Doanh và võ sĩ Từ Châu chiếm được Bi Châu, một lượng người lớn tiến vào trấn Ngung Đầu, cục diện bắt đầu xoay chuyển, nghiêng hẳn về hướng đủ hạng người của Phùng gia tử thương nghiêm trọng, thậm chí còn có hai tiệm buôn có thế lực của Phùng gia bị phóng hỏa giữa đêm.
Cuối cùng, những người lâu năm của thương hội trấn Ngung Đầu phải đi ra điều đình, hai bên cũng thuận thế nể mặt nhau, mới miễn cưỡng giữ được hòa bình.
Nhưng đám người Vưu Chấn Vinh có ưu thế. Ưu thế này không dính dáng đến vũ lực của Triệu Tiến và tài lực của Tôn Giáp mà là thân phận của chính Vưu Chấn Vinh. Gã vốn dĩ là Hương chủ của Văn Hương Giáo trong thành Từ Châu, thuộc hạ dưới trướng ít nhiều cũng có thân phận trong giáo phái.
Lúc Trịnh Toàn tiếp quản phân hội Văn Hương Giáo ở Từ Châu, Vưu Chấn Vinh rõ ràng không có tỏ vẻ thần phục, giữa hai người vẫn luôn giữ một khoảng cách.
Chính là loại thái độ này đã làm cho những giáo chúng khác của Văn Hương giáo đối với Vưu Chấn Vinh vẫn khá nhã nhặn, thực ra như thế nào thì mỗi người đều tự có tính toán. Nhưng trên mặt nói ra được đã đủ lắm rồi.
Mà trấn Ngung Đầu là trọng yếu của thủy vận, người tào binh vận binh tin thờ Văn Hương Giáo vô cùng nhiều, thế lực người tào vận ở trấn Ngung Đầu cực kì lớn, mà giáo đồ Văn Hương Giáo trên thủy vận cũng không hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của người từ tổng đà Sơn Đông. Thế lực tào vận Văn Hương Giáo ở trấn Ngung Đầu ngược lại bởi vì việc làm ăn dùng tào lương đổi lấy rượu mà qua lại với Triệu Tiến tương đối thân mật.
Bởi vì nguyên nhân này, Vưu Chấn Vinh đi lại ở trấn Ngung Đầu càng ngày càng dễ dàng, mối dây thân tình cũng nhanh chóng được xây dựng. Nhìn chung, Phùng gia lừng lẫy mấy chục năm rồi, có lẽ đã cẩn thận đút lót bên trên nên cũng không thèm để ý đến bên dưới, vậy nên tất nhiên là không được lòng người. Cứ thế bên nặng bên nhẹ, thế lực giang hồ của Từ Châu áp đảo đối phương cũng là điều tất nhiên.
Cục diện trấn Ngung Đầu hoàn toàn có lợi với Triệu Tiến. Bởi thế Triệu Tiến ở đây cũng không cần giấu giếm hành tung, nghêng ngang mang theo tùy tùng tiến vào phủ Tôn gia.
Tiệm buôn Tôn gia ân cần chiêu đãi Triệu Tiến, dù sao trước cửa cũng đã treo cờ của Triệu Tử Doanh, hoàn toàn là người một nhà cùng trên một chiếc thuyền.
Ngày đầu tiên đến vẫn còn bình thường, có vài thương gia trên quan đạo nhìn thấy xe ngựa của Triệu Tử Doanh đi về phái tây, cũng để mắt thấy người bị thương và thi thể trên xe, cũng rất dễ dàng ngửi thấy mùi vị của vôi bột và thuốc phòng xác hôi thối. Bởi vậy bọn họ truyền đi tin đồn, không ít người đều nói lần này Triệu Tử Doanh không biết ở nơi nào bị tổn thất nặng nề.
Đối đầu với Phùng gia bị tổn thất nặng dường như cũng là bình thường, thế nên mọi người đều yên lặng theo dõi tình hình. Chỉ có đại chưởng quỹ của một tiệm buôn lương thực đến cửa thăm hỏi, còn bày tiệc lớn ở tửu lầu lớn nhất trấn Ngung Đầu, giúp bọn Triệu Tiến đón gió tẩy trần.
Thế lực sau lưng của cửa hàng lương thực này mọi người đều biết rõ, là thế lực tào vận mở ra, nói đúng hơn là dùng để tiêu thụ số tào lương cắt xén tham ô tồn đọng thường lệ. Lương thực nhà này giá rẻ nhưng vì số lượng lớn lại ở địa giới Nam Trực Lệ không bao giờ thiếu lương thực như thế nên kiếm không được bao nhiêu tiền. Nhưng sau khi từ lúc mở ra việc buôn bán lấy tào lương đổi rượu, việc làm ăn của nhà này mới thực sự phát đạt.
Bình thường, tiệm buôn lương thực này và tiệm buôn Tôn gia qua lại luôn rất mật thiết thật như keo như sơn, bây giờ chủ nhân chân chính của Từ Châu bên kia đến nên càng phải ân cần nịnh hót, không được làm chậm trễ thần tài nhà mình.
Ngày hôm sau lại có vài chưởng quỹ tiệm buôn đến cửa thăm hỏi. Những tiệm buôn nhà này đều có thế lực sau lưng ở Giang Nam, cũng đến dò hỏi chuyện danh tử Hán Tửu.
Giang Nam bên kia mặc dù tiêu hao rượu trắng không quá lớn nhưng số lượng cộng lại cũng không ít. Danh tửu hán Tỉnh mà bán đến nhất định có lợi đáng để mắt tới. Nhưng danh tửu Hán Tỉnh là do Tôn gia buôn bán riêng một nhà, hơn nữa vốn dĩ thế lực trên tào vận cũng bị lũng đoạn, căn bản là không được bán trên bờ mà phải được đưa lên thuyền đi thẳng về phương Bắc. Bọn họ muốn hỏi xem Từ Châu cung ứng hàng cho bọn họ được hay không.
Triệu Tiến đều đơn giản trả lời, dnah tửu Hán Tỉnh sắp tới phải mở xưởng ở trấnSong Câu, rượu làm ra tăng thêm, cung ứng cũng sẽ không cần lo lắng như lúc đầu, mọi đòi hỏi đều được đáp ứng.