Mặc kệ Phùng Kim Đức này trong lòng nghĩ thế nào, lại là từng nói cái gì, trước mặt Triệu Tiến y vẫn phải hết mực cung kính, không dám mảy may khinh mạn, mặc dù y lớn hơn hai ba mươi tuổi so với Triệu Tiến.
Triệu Tiến nói thẳng vào chuyện chính.
- Phùng lão không cần nán lại ở Từ Châu nữa, hẳn nên quay về Từ Châu đi thôi.
Lời này khiến Phùng Kim Đức sửng sốt, nghĩ thầm rằng không hiểu tại sao lại hạ lệnh đuổi khách, nhưng lời Triệu Tiến y không dám làm trái ý, trong lòng không thoải mái thì cũng chỉ không thoải mái, vẫn phải cười nói.
- Nếu như Tiến gia đã mở lời, Phùng mỗ đây bây giờ khởi hành.
Nghe hắn nói như vậy, Triệu Tiến cười nói.
- Lần này trở về không phải chuyện xấu. Đợi sau khi quay về, Phùng lão nếu như có chuyện gì khó khăn, Triệu mỗ bên này sẵn lòng giúp một tay.
Lời này khiến người ta hồ đồ, Phùng Kim Đức đánh bạo hỏi một câu.
- Tiến gia, lão hủ ngu dốt, không rõ Tiến gia chỉ điểm được chăng?
Triệu Tiến cười hàm hồ nói.
- Chỉ điểm cái gì. Ta cũng là không biết gì cả. Phùng lão sớm quay về đi, tốt nhất hôm nay khởi hành. Tới lúc có chuyện gì khó xử, Triệu Tự Doanh tuyệt sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Nói tới nước này, cũng không cho Phùng Kim Đức mảy may chậm trễ, lúc này có binh đinh đội Thân Vệ đi theo Phùng Kim Đức trở về chỗ ở, theo dõi bọn họ sắp xếp xong xuôi xe ngựa sau đó lên đường.
Hơn nữa suốt trên đường đi Triệu Tiến rất nhiệt tình, còn sắp xếp đội nhân mã đi theo, nhìn mãi cho tới Phùng Kim Đức lên thuyền ở bên phía Bi Châu.
Thuyền Phùng Kim Đức tới được cửa sông Thanh Giang thường phải dừng lại. Tin tức Phùng gia ban đêm bị đánh bất ngờ, chết bị thương hơn hai trăm người, lão gia và thái gia tất cả đều chết thảm đã truyền đi ồn ào sôi sục. Thân tín tâm phúc của Phùng Kim Đức nghe được cái này, vội vàng quay về bẩm báo.
Chợt vừa nghe thấy cái này, Phùng Kim Đức cả người ngây ngốc ngồi ước chửng một nén nhang, sau đó ghé vào mép thuyền ói lên ói xuống hình như là bị say sóng. Thật vất vả trấn định lại được, sắc mặt y trắng bệch, cả người lạnh rung, mua một tấm áo bông ở cửa hiệu trên bờ khoác lên người. Mặc dù như vậy vẫn run cầm cập, nhìn tiết trời bên ngoài mặc áo mỏng cũng đổ mồ hôi, mọi người đều cảm thấy quái lạ.
Mặc dù lại ói, lại hô lạnh, Phùng Kim Đức lại lên bở đổi sang ngồi xe ngựa, suốt một đường chạy gấp tới phủ Dương Châu bên đó.
Phùng gia đã loạn thành một bầy. Dù gì cũng là gia tộc lớn kế thừa lâu đời như vậy ở Dương Châu, sinh sôi nảy nở. Các phòng thu chi, người họ Phùng đều không ít, sau lưng bọn họ ai nấy đều có thế lực, đều muốn chia một miếng thịt béo Phùng gia này, nuốt trọn hết được dĩ nhiên càng tốt hơn.
Có con cháu Phùng gia bần hàn lụi bại kia, vốn đã làm người hầu sai vặt cho người ta. Đột nhiên cũng đổi một bộ áo dài, cũng ra dáng con người sang đây đoạt gia sản, con cháu Phùng gia đều hứa cho người ngoài chỗ tốt lớn tựa trời chỉ cần kẻ đó xem mình là gia chủ.
Trừ cái này, chưởng quầy quản sự Phùng gia các nơi, đều tự mò chỗ tốt cho mình, dù sao lúc này cũng không ai quản.
Trên mặt đất Dương Châu, truy tra đại án đã không còn trọng yếu nữa, dù sao nếu như bên trên thật trách tội xuống, Tri châu, Đồng tri, Tri huyện là kẻ gặp xui xẻo, Lại mục, sai dịch vẫn là nên làm thế nào thì làm thế ấy. Trên giang hồ, trong quan phủ mọi người đều suy xét làm sao phát tài ở chỗ Phùng gia.
Ngay đêm đó mấy tên sai địch cắn miếng đầu tiên chở ra ngoài ba xe của cải, vốn dĩ cho rằng mấy đời ăn dùng không hết. Ai ngờ được ngày hôm sau đã bị người bắt bỏ vào ngục, của cải vơ vét được cũng bị chia ra sạch sẽ. Còn về những nô bộc, hộ vệ Phùng gia chạy được nhanh coi như may mắn, chỉ cần kẻ nào trời sáng còn chưa chạy, đều gặp xui xẻo rất lớn. Từng kẻ bị tống vào ngục tối, tra tấn thẩm vấn có phải cấu kết thông đồng với đám giang dương đại đạo nào đó không. Về phần của cải trên người bọn chúng đó đều là tang vật, bị quang minh chính đại tịch thu, nuốt mất
Tra tấn như vậy cũng không nói vô dụng, vẫn phát hiện ra có hai tôi tớ làm việc vặt trong nội viện vào đêm hôm đó không có trở về, mọi người còn cho rằng bọn chúng đi ra ngoài ăn chơi đàng điếm. Những kẻ đầy tớ có thể diện trước mặt lão thái gia này, thật là không ai dám quản.
Nhắc tới cũng vừa hay, Phùng Kim Đức về tới Dương Châu trong một nơi đầm nước ở thành tây phát hiện hai cái xác của tôi tớ mất tích.
Phùng Kim Đức vừa về tới, cục diện ngay lập tức không giống với lúc trước. Mặc kệ dựa theo bối phận hay là địa vị trong tộc, hoặc là danh vọng ở thành Dương Châu, Phùng Kim Đức như nay ở Phùng gia đều là nhân tuyển đầu tiên chức gia chủ không có lời nào dám phản bác.
Ông ta trở về cũng đích xác ép được toàn trường, trước phái người đánh tiếng với quan phủ. Của cải Phùng gia mất đi đều nhận lấy làm tang vật, Phùng gia cũng sẽ không truy cứu. Đồng thời Phùng gia còn xuất ra ngân lượng sang, mời quan sai tới cửa bắt hết thảy những tôi tớ và người trong tộc thừa dịp loạn lạc làm xằng bậy lại. Sau đó lại sắp xếp quản sự phòng thu chi đáng tin cậy trong tộc, tuần tra tra coi sổ sách sản nghiệp, hứa hẹn chuyện cũ sẽ bỏ qua, chỉ chẳng qua những người đó phải nôn ra hết những thứ đồ vơ vét được.
Sau đó lại đưa nữ quyến Phùng lão thái gia và Phùng lão gia tới một nơi trang viên tĩnh dưỡng, muốn về nhà mẹ đẻ hay là tái giá đều tự mình làm chủ lấy, lại bảo quan sai dọa những bọn con riêng hoặc thật hoặc giả dám tới đây gây chuyện đòi tiền chạy sạch.
Từng loại thủ đoạn dùng ra, lúc này mới coi như ổn định được cục diện Phùng gia, sau đó chính là người một nhà Phùng gia đóng cửa nói chuyện.
Đệ đệ ruột thịt của Phùng lão thái gia là Phùng Kim Đức bối phận cao, danh vọng đủ đầy, nhưng vốn dĩ trấn áp không được tộc nhân của Phùng gia. Dù sao Phùng Thiếu Hiền cũng có huynh đệ và con cái nối dõi, cái này luận thế nào chính là phải thân cận hơn Phùng Kim Đức. Càng có trùng trùng lời khác, rất khó phân ra được một cách xử trí cuối cùng, càng không cần nhắc tới người ngoài nhún tay vào, lại phải giằng dai rối loạn.
- Lão phu lúc trở về Tiến gia nói có chuyện gì cần giúp đỡ cứ mở lời không cần ngại.
Câu này nhìn như vô ý nhắc tới lại khiến mọi người đều phải yên tĩnh trở lại.
Đám "giang dương đại đạo" thiếu chút nữa diệt sạch cả nhà Phùng gia kia, hiện giờ ngay cả một tí tung tích cũng không có, bất kể quan phủ hay là giang hồ đều nói không ra được nguyên cớ gì.
Tra không rõ thì cũng chỉ tra không rõ, nhưng mọi người lờ mờ đoán được cùng là một người. Giang Nam, Giang Bắc cũng chỉ có Triệu Tiến ở Từ Châu kia thế không đội trời chung với Phùng gia. Ngẫm nghĩ Triệu Tiến đó sát khí uy phong từ trong Thảo Oa Tử đánh ra khỏi, chuyện Dương Châu lần này chẳng lẽ nào không có dính dáng tới.
Không ít người nghĩ tới, không có một kẻ nào dám nói ra ngoài. Giết một người, giết hai người, giết mười người tất cả đều không sợ. Nhưng giết trên trăm người, đánh bại hơn ngàn người, còn dám tìm tới tận cửa tắm máu cả nhà, sau khi xong việc còn không dám tra ra tung tích. Ai mà không sợ hãi?