Lê Đại Tân trầm giọng nói
- Đệ là kẻ dẫn quân già dặn, lần này do đệ làm chủ.
.
Lý Hòa nhếch miệng cười, giơ tay hô to.
- Đội nhân mã xông lên, đánh tan đám bộ tốt tạp chủng này, sau đó đuổi chạy về phía đội nhân mã của bọn chúng.
Vừa phát ra hiệu lệnh đội nhân mã sớm đã sẵn sàng bắt đầu xông lên phía trước. Tiếng trống đối diện đã vang lên một hồi, bên này nhốn nháo tụ tập xong xuôi, khoảng cách của song phương đã không còn xa không có khả năng thúc ngựa vọt hết tốc lực tới rồi.
Nhưng không ai cảm thấy biết cái này để làm gì. Hai nhà gom lại cùng nhau gần như cũng có hơn ba trăm người cưỡi ngựa. Kỵ binh vốn là đáng giá hơn so với bộ tốt, học biết cách cưỡi ngựa cùng chiến đấu trên ngựa cũng không quá dễ dàng. Bất kể là quan binh hay đoàn luyện, đều bỏ ra vốn liếng gầy dựng kỵ binh. Có người còn nói tiền tiêu tốn nuôi một kỵ binh bằng với nuôi được mười tên bộ tốt. Nếu như chiếu theo cắn xén thường lệ của Đại Minh như thế, tiêu tốn nuôi dưỡng một gã kỵ binh cũng bằngtiêu tốn nhiều hơn nuôi hai mươi tên bộ tốt. Giống như vậy, một gã kỵ binh xung phong trên chiến trường sức lực chiến đấu cũng trên mười tên bộ tốt.
Dĩ nhiên kỵ binh này là kỵ binh Đại Minh, bộ tốt này cũng là bộ tốt của Đại Minh, có khi có chút ngoại lệ nhưng nhiều năm như vậy ước chừng không sai. Nếu như lpại đoàn luyện hương binh này, sức chiến đấu của bột tốt và kỵ binh lại càng chênh lệch.
Nhìn ba đội hàng ngang xuống ngựa ở xa xa đó cũng chỉ hơn ba trăm. Tính cả hơn trăm người tản ra bên trong đó, tổng cộng không tới năm trăm, mà uy hiếp nhất lại là ba trăm kỵ binh đang theo ở phía sau.
Nhìn tình thế này có lẽ đội nhân mã Phùng gia khẳng định sẽ chạm mặt trước bốn trăm bộ tốt của viện binh, số lượng cũng gần bằng nhau, khẳng định là tất thắng không có nghi ngờ gì. Sau đó đánh tan những bộ tốt này, xua đuổi bộ tốt đang lộn xộn đội nhân mã ở đằng sau, đại đội vây kín là ăn tươi nuốt sống được rồi.
Cục diện này không chỉ Lý Hòa nảy ra phán đoán như thế mà trên dưới đại đội Phùng gia đều nghĩ ra được. Nhìn đội nhân mã vọt tới trước mặt, phía sau hô to lên tán thưởng, đều đang hoan hô đại thắng sắp đến tay.
Lê Đại Tân vẫn rất thận trọng như trước, song điệu bộ lại ung dung rất nhiều. Y đã phân phó xuống dưới, cung thủ yểm trợ cho bộ tốt, hơn nữa còn phải canh chừng bên trong trại kia, không còn đội nhân mã nhanh nhẹn, linh hoạt nên phải nhờ vào tầm xa của cung tiễn che đỡ rồi.
Đội nhân mã Phùng gia như cuồng điên hô loạn lên, binh khí trong tay vung vẫy. Bọn họ thấy trận thế bộ tốt trước mặt dừng lại. Cung thủ xen lẫn trong đó chạy tới phía trước đồng loạt gương cung lắp tên. Thấy một màn như vậy người xông tới phía trước đều liều lĩnh thúc ngựa đồng thời nằm phục người xuống.
Đám viện quân trại đột nhiên xuất hiện này không ít cung thủ nhưng kỵ binh bên này Phùng gia không bận tâm tới. Khoảng cách gần như vậy mọi người lại đang phi nước đại, nhiều nhất bắn được một loạt tên. Hơn nữa với cục diện này, một bên đang di chuyển, một bên kỵ binh cũng nhanh chóng tiếp cận, không có mấy cung thủ xuất chúng kia, căn bản bắn không trúng.
Có người hô to, tiếng xé gió vun vút vang lên trùng điệp, kỵ binh Phùng gia bên này có người trúng tên ngã xuống ngựa, có ngựa bị trúng tên hí dài một tiếng. Người trúng tên còn tốt hơn một chút, ngựa trúng tên bởi vì trong lúc lao nhanh thường vì mất đi thăng bằng mà mang theo cả người ở trên lưng lăn vòng trên đất, người ngựa rất nhanh đều máu thịt không phân biệt được.
Chỉ có điều không ai kịp để ý tới, lần này trúng tên dường như nhiều hơn lần đầu rất nhiều, phía trước đã thành một vùng đất trống rồi, nhưng khoảng cách càng gần thêm rồi.
Mọi người đoán không sai, dù ngựa không có toàn lực phi nhanh nhưng trong tình thế gần như vậy cung thủ cũng chỉ bắn ra được một mũi, muốn giương cung lần nữa không phải là bị ngựa đâm chết thì cũng bị kỵ binh chém chết.
Bọn cung thủ cũng biết đạo lý này, sau khi bắn ra một mũi tên liền cầm cung chạy về chỗ trống giữaba phương đội kia.
Vậy có hữu dùng gì, tất cả người ở hàng trước đội nhân mã Phùng gia đều cười độc ác, thần sắc trên mặt đầy hung hãn, kế tiếp chính là xông phá từng đợt, sau đó giẫm đạp nghiền nát, ba phương đội nhìn chỉnh tề, khuôn phép kia sẽ lập tức bị tan rã.
Tới gần sắp tới đã đụng phải vì sao đám bộ tốt này không giải tán, khẩn trương và lo sợ đều nhìn thấy rõ ràng trên mặt thậm chí còn nhìn thấy được trường mâu trong tay bọn chúng đang run rẩy, mặc dù mặc trên người là tỏa tử giáp nhưng cũng không có cách nào nào ngăn cản đội nhân mã tấn công.
Ngựa đang đà vọt tới trước không kéo cương dừng lại kịp, người hít dài một hơi đứng thẳng người lên, cũng có người không kịp thẳng lên cứ như thế đụng thẳng vào.
Phía trước ngừng lại, phái sau lại không kịp chuyển hướng nên ngựa trước ngựa sau đụng vào nhau, vốn dĩ đã muốn ngừng lại nhưng ngừng không được nên cứ thẳng một đường xê dịch từ từ về phía trước.
Ba đội hàng ngang đã dừng lại, từng hàng trường mâu đều hướng về phía trước, trường mâu tầng tầng lớp lớp sắc bén hợp thành bụi gai bằng sắt kiên cố. Ngựa đụng vào, da bị đâm thủng, người đụng vào, trên người che chắn sơ sài, mặc áo da, áo bào bằng bông hay mặc giáp thậm chí miếng sắt cũng đỡ không nỗi mũi thương, tất cả đều bị đâm xuyên qua, bọn họ chẳng khác gì là tự đưa mình tới trước.
Trường mâu cũng có cái bị gãy đoạn đấy, gia đinh cầm cán trường mâu bị chấn động liền lui về sau nhưng phía sau y là từng dãy đồng bọn, đây là hậu thuẫn vô cùng kiên cố.
Vốn dĩ đội nhân mã không có dốc lực chạy tới liền bị ngăn lại, nhìn thấy đồng bọn của mình bị đâm thấu ở phía trước, người phía sau vội vàng siết dây cương ngựa dừng lại hoặc chuyển đi hướng khác, trước sau cử động không đồng nhất vì thế tất cả lại loạn thành một bầy.
Đội nhân mã Phùng gia lo lắng nhất chính là kỵ binh đối phương, nếu như lúc này mà xông lên, vậy thì thật là chỉ còn con đường chết. Nhưng khiến cho bọn họ không ngờ tới chính là kỵ binh đối phương vẫn không nhúc nhích.
Bây giờ phe ta và phương đội bộ tốt đối phương dừng lại giằng co nhau, phải chạy nhanh từ trong loạn cục này thoát thân.
Tiếng kèn sắc nhọn bỗng nhiên vang lên, thanh âm này bao trùm cả tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng ngựa hí, thậm chí đâm đau tai mọi người, sau đó liền nghe được tiếng dây cung rung bật.
Đám bộ tốt này đích thực đã ngừng lại, nhưng cũng thủ trốn vào ở trong chỗ trống trận hình đó mà giương cung, tại khoảng cách gần như vậy lẽ nào bắn không trúng, cơn mưa tên vãi xuống, người chết ngựa ngã, sau đó lại là đợt mưa tên thứ hai.
Tiếng trống lại vang lên, đội hình hàng ngang vừa rồi dừng lại giờ lại tiếp tục di chuyển về phía trước, người và ngựa chặn ở trước mặt bọn họ đều bị đâm chết không mảy may lưu tình.
Bọn cung thủ ở vờn quanh bốn phía xung quanh trận thế, thỉnh thoảng lại dừng bước bắn tên về phía trước, đội nhân mã Phùng gia không ngừng có người kêu thảm thiết rồi té xuống ngựa, trên mặt đất một vùng hỗn loạn.