Người trẻ tuổi ngồi ở ngoài cùng lên tiếng hỏi.
- Nhị thúc, đám người thắp hương này đáng tin hay không? Hồ Lạc Mã là địa bàn của bọn chúng. Lẽ nào để cho chúng ta đi vào chia một phần?
Y là cháu trai bà con xa của Thái Khuê.
Lời này vô ý động tới cơn tức của Thái Khuê, bát rượu trong tay ném mạnh sang, người trẻ tuổi kia vội vàng nghiêng người né đi.
- Ngươi cả ngày gây thêm ấm ức cho lão tử. Bảo ngươi đi làm ăn ngươi nói không hạ thủ được. Lão tử cho chúng bây tìm con đường ra, ngươi lại nói này nói nọ. Đầu óc ngươi bị cơm gạo nhồi chặt rồi sao?
- Nhị thúc, sự tình chà đạp dân chúng con đây làm không được. Cái khác, điệt nhi chưa từng rụt đầu.
Có người bên cạnh liếc xéo nói.
- Thái Đức, lời này của ngươi nói cho ai nghe đây hả. Chúng ta rụt cổ chăng.
Người trẻ tuổi bị gọi là Thái Đức gương mặt lạnh lùng nói.
- Rụt hay không, ngươi tự trong lòng mình biết lấy. Lần trước đánh thuyền muối kia, không phải ta dẫn bọn huynh đệ nhào tới, thuyền kia đã cứ thế mà đi rồi. Mới bắn được hai mũi tên, người của ngươi đã không nhúc nhích nữa. Sao, chỉ là lúc giết bá tánh chà đạp bọn nữ nhân mới dũng cảm hả?
Người nọ bên cạnh quăng bát rượu đứng phắt dậy.
- Con mẹ nhà mày.
Thái Khuê đối với đứa cháu trai bà con xa này không có mảy may thiên vị, cũng hung tợn trừng mắt.
Ngay lúc muốn vạch mặt động thủ, chén đũa, bát đĩa trên bàn rung động, vang lên tiếng lạch cạch. Mấy người trong phòng nghe xong cãi vã, đưa mắt nhìn nhau, có người nhỏ giọng hỏi.
- Đây có phải đại đội nhân mã kéo tới hay không. Lần trước Triệu Tiến qua đất này hình như cũng như vầy.
Có người không tin nổi nói.
- Người trong giáo phái uy phong lớn như vậy sao?
Thái Khuê hung ác liếc mắt nhìn chằm chằm Thái Đức, mở miệng mắng.
- Ngươi cẩn thận cho ta. Đợi chốc nữa đắc tội người bề trên, không cần người khác nói, lão tử trước làm thịt ngươi cho cá ăn.
Thái Đức cắn răng ngó chằm chằm mọi người trong phòng, tay nắm ở trên chuôi đao, nép vào góc tường cũng không nói không rằng.
Tiếng vó ngựa rầm rập càng ngày càng gần, trong thôn trang ven sông trấn Tân An này đã bắt đầu rối loạn, Thái Khuê lớn tiếng hét lớn.
- Bảo bọn huynh đệ chớ loạn, nhìn chúng ta loạn, về sau càng không còn cái gì đáng giá.
Không cần đợi mấy người bọn họ đi ra ngoài, tiếng vó ngựa đã dừng lại, hỗn loạn bên ngoài cũng đã biến mất, có người thấp giọng ở trong phòng mắng một câu.
- Đám chuột nhắt thỏ đế này lá gan thật nhỏ.
- Chúng ta ăn cơm ở trên nước, nhìn nhiều người cưỡi ngựa như thế ai không sợ hãi.
Phỏng chừng người có mặt đều bị dọa sợ hãi, người giữ cửa ngoài cổng và ngoài sân cũng không có hé răng, mọi người chỉ nghe thấy tiếng bước chân vào sân đi tới gần bên này.
Cửa phòng bị đẩy mạnh ra, ngay lập tức trước hết mười mấy hán tử nhanh nhẹn trẻ tuổi xông vào, trong tay cầm phác đao rèn bằng sắt ròng, mặt sau thì là mấy người trẻ tuổi mặc áo giáp, dáng vẻ hình như là đầu lĩnh.
Đây cũng không phải là cách ăn vận của Văn Hương Giáo, Thái Khuê đã cảm thấy không êm xuôi rồi. Người trẻ tuổi dẫn đầu kia quét mắt nhìn trong phòng, lạnh giọng mở miệng hỏi.
- Ai là Thái Khuê?
Đám người Thái Khuê theo đó biết không nên trả lời, nhưng giống như đã quen thói nhìn về hướng Thái Khuê.
Người trẻ tuổi kia gật đầu lại là hỏi.
- Ai là Thái Đức?
Tất cả lần này không có bất kỳ chần chừ nào, đều chỉ về hướng Thái Đức. Tuy rằng đều là họ Thái, nhưng đôi bên họ hàng rất xa. Thái Đức mang một đám người không ít kẻ đều xuất thân ngư dân, cũng đều là từ bờ bắc bên kia sang đây, không có một chút thân tình bà con với Thái Khuê và đám người ở đây, làm việc cũng không cùng một đường, bình thường không ưa nhau.
Người trẻ tuổi vẫy tay với Thái Đức, ra hiệu Thái Đức sang đấy. Thái Đức hơi chút chừng chừ vẫn là bước nhanh đi sang đó. Đợi Thái Đức đi sang, người trẻ tuổi kia mới mở miệng nói.
- Ta là Triệu Tiến, Từ Châu Triệu Tiến. Thái Khuê, ngươi làm ra nhiều án trên Hoàng Hà, nhân chứng vật chứng đều có đủ ở đây, đi theo ta một chuyến đi.
- Sao?
Thái Khuê và mấy đầu mục dưới tay đều kinh ngạc. Kẻ tới không phải Văn Hương Giáo, kẻ tới không ngờ là Triệu Tiến hơn nữa Triệu Tiến này lại còn nói xảy ra án gì đó, nhân chứng vật chứng có đầy đủ sao?
- Không đúng.
Sau khi kinh ngạc trôi qua, lập tức có người kịp tỉnh táo. Có kẻ giơ tay sờ đao, binh khí đặt ở ghế bên cạnh, nhưng họ bên này vừa động tay, hai thanh phác đao bổ chém sang, né tránh được cái thứ nhất, cái thứ hai không có né được, đâm thẳng vào ngực, máu tươi từ phía sau lưng bắn ra ngoài, phun tung tóe lên mặt Thái Khuê ở đằng sau.
- Tiến... Tiến gia tha mạng.
Thái Khuê rốt cuộc hiểu được chuyện gì xảy ra, nhìn xác thuộc hạ mềm oặt ngã xuống trước mặt, gã chỉ cảm thấy mật gan vỡ nát, toàn thân mồ hôi lạnh túa ra, không có mảy may lòng dạ chống cự, chỉ cảm thấy đầu gối mềm nhũn, quỳ luôn trên đất, chỉ lo lắp ba lắp bắp cầu xin tha mạng.
Mấy người còn lại cũng đều quỳ xuống, có một người lúc quỳ xuống đất tay sờ vào ống quần. Còn chưa đợi cử chỉ kế tiếp, một đao bổ xuống bả vai của y, cánh tay nắm chặt thanh chủy thủ kia rơi xuống đất, sau đó lại một đao, lần này là đầu.
Mạng người thứ hai khiến cho mọi người đều không dám làm điều gì khác thường, ngoan ngoãn quỳ ở nơi đó. Khiến cho bọn chúng không hiểu chính là, Thái Đức khom lưng đứng ở bên cạnh Triệu Tiến lại vẫn luôn không có quỳ xuống.
Tất cả lập tức ngớ ra, có người trợn mắt nhìn, có người lại lộ ra vẻ mặt cầu xin tha mạng. Thái Đức không thốt nên lời, Triệu Tiến lại mở miệng nói.
- Năm trước các ngươi giúp lưu dân sang sông. Đây thật là công đức rất lớn, Triệu mỗ vẫn chưa kịp tạ ơn các ngươi, lần này không được bỏ qua rồi.
Nghe nói như thế, cả người Thái Khuê đều tê dại ngã xuống. Việc này Triệu Tiến không ngờ biết rõ, hoàn toàn hỏng bét rồi, nhất định là cái tên Thái Đức kia nói. Cái tên ăn cây táo rào cây sung, tạp chủng súc sinh lúc trước thật không nên thu nhận giúp đỡ y. Thái Khuê mặt mày méo xẹo, nhưng vừa mở miệng lại thành cầu xin tha mạng.
- Tiểu Đức, nể phần thân tình đồng tông đồng tộc của chúng ta. Nể mặt phần thân tình nhị thúc lưu giữ các con. Của cải của nhị thúc, những thuyền này của nhị thúc, đều cho con cả, đều tặng cho Tiến gia. Tiểu Đức, con nợ nhị thúc, con không được...
Đám người Triệu Tiến nhìn về hướng Thái Đức, y mặt đỏ bừng, giọng điệu buồn bực nói.
- Nhị thúc, chúng ta là đồng tông, nhưng thúc khi nào xem con là đồng tông chưa. Lần nào liều mạng sống chết trên bờ trên nước không phải là do con dẫn người xung phòng đằng trước. Sau khi xong việc đồ vật chia được lần nào không phải bên phía con được ít nhất. Lúc chà đạp bá tánh, bởi vì người chỗ con không đi theo cùng, thúc làm khó dễ mọi điều. Tiểu Nê Thu (cá trạch) không phải nhìn không vừa mắt thúc giày xéo người khác nói mấy câu công bằng. Kết cuộc không đầu dây mối nhợ chết ở trên sông, sau lưng nó trúng mấy đao. Năm ngoái lần nào con cũng nói, đừng đi trêu chọc Tiến gia, đừng đi theo đám lưu tặc kia, Từ Châu bị tai vạ, chúng ta cũng không hay ho gì. Thúc nói thế nào.