Lưu Dũng sửng sốt, suy nghĩ một hồi, rồi thở dài nói.
- Đại ca nói không sai, nói không chừng thì tên thám tử thật sự đã trở về rồi. Không biết bọn chúng đã nhìn thấy gì từ chỗ chúng ta?
- Không cần phải lo lắng. Triệu Tự Doanh có thực lực thế nào, người biết suy nghĩ ở Từ Châu ai cũng biết rõ, chỉ cần bọn chúng dụng tâm, thì nhất định sẽ nghe ngóng được. Nhưng nghe ngóng thì có hữu dụng gì, vật của chúng ta ở chỗ chúng ta, muốn lấy thì dùng bản lĩnh đến lấy.
Lời nói của Triệu Tiến rất có hào khí.
Nói như vậy, Lưu Dũng vốn có chút lo lắng cũng thoải mái hơn nhiều, cười theo. Lúc này chưa muộn, cũng đã đến lúc cáo từ, trước khi đi Lưu Dũng chần chừ, rồi hạ giọng nói.
- Đại ca, Đại Hương rất nôn nóng, có lẽ là bị lời nói hôm nay dâng lên ý niệm trong đầu. Đệ rất là lo lắng, với tánh tình của Đại Hương, cho dù là không cho làm, huynh ấy cũng sẽ lén lút làm bậy. Đại ca, có phải huynh nên ra mặt nói hay không?
Triệu Tiến nhíu mày nói.
- Thật sự là không khiến người ta bớt lo mà. Huynh sẽ đi mắng, nhưng đệ cũng phải trông coi kỹ, Đại Hương ngày càng nông nổi, sớm muộn cũng sẽ gây ra tai họa.
Nói đến đây, Lưu Dũng lại có chút khẩn trương, ho khan hai tiếng, nói.
- Đại ca, Đại Hương cũng là vì tốt cho mọi người, huynh ấy cũng chỉ là muốn mọi người được bước lên một bậc nữa.
Triệu Tiến thở dài, nhẹ giọng nói.
- Hai năm nay chúng ta đã đi quá nhanh rồi. Hai năm trước Đại Hương còn suy nghĩ làm sao tiếp quản cửa hàng của cha đệ ấy, nhưng hiện giờ lại là cường hào một phương, cho dù là Tri châu Tri huyện gặp đệ ấy cũng phải khách khí cung kính. Đi lên nhanh như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ cảm thấy Triệu Tự Doanh ta không gì không làm được, mới bốc đồng như vậy. Cho nên đệ phải quan sát cho kỹ, không được vì lơ là của chúng ta mà làm hại đệ ấy.
Lưu Dũng gật đầu. Triệu Tiến nói đến đây, lại cười nói với Lưu Dũng.
- Tiểu Dũng, tuổi của đệ đều nhỏ hơn bọn huynh đệ một chút, lại trầm ổn hơn bọn họ. Mấy huynh đệ, đệ lại có tâm tính không khác Đại Thăng và Triệu Tĩnh là mấy, thật sự là khó kiếm.
Lưu Dũng nói rất thành thật.
- Đại ca, tiểu đệ cũng nôn nóng, có lúc cũng muốn làm đại sự, chỉ có điều tiểu đệ biết Triệu Tự Doanh là do đại ca làm chủ, đại ca nói thế nào thì làm thế đó.
Triệu Tiến không tiếp tục nói, chỉ vỗ mạnh lên vai Lưu Dũng.
Lúc này đã gần đến tháng chạp, không ít người đã bắt đầu bận rộn chuyện đón năm mới. Triệu gia hiển nhiên không cần phải lo lắng nhiều như vậy, đồ đón năm mới tất nhiên sẽ có người riêng biệt đi lo liệu.
Triệu Tiến ở trong thư phòng lại làm việc một hồi, lao tâm khổ tứ nửa ngày trời, mới viết được mấy đoạn chữ viết. Bút hắn dùng đều được chế tạo làm riêng, dùng gỗ và mảnh đồng tạo thành, nước mực cũng có người điều chế riêng, nếu dùng mực của bút lông, sẽ viết không ra.
Viết xong, Triệu Tiến ngồi đó một hồi, rồi mới đem quyển sổ quay về chỗ ở. Quyển sách viết về “hồi ức” và linh cảm của hắn, xem như là thứ trân quý nhất của Triệu Tiến. Vì cái này hắn đã chế tạo riêng một cái rương sắt để dựng, cái khóa cũng là mua từ Giang Nam, hằng ngày đều do Triệu Tiến đích thân khóa lại.
Trạch viện mới xây này được xây rất riêng biệt. Bên dưới mấy gian phòng đều có bếp lò, mỗi ngày có người chuyên đốt than sưởi ấm. Toàn bộ phòng ốc đều sẽ trở nên ấm áp như mùa xuân, hơn nữa không ngửi thấy mùi khói, cũng không khô hanh. Điều duy nhất là hằng ngày tiêu tốn rất nhiều than đá. Nhưng mà Từ Châu làm ra than đá, Triệu gia và Từ gia nào có bận tâm đến chuyện này, vì để cho thai phụ thoải mái, tiêu phí lớn bao nhiêu cũng được.
Nhìn thấy Triệu Tiến quay về, hai bà mụ và mấy nha hoàn trong phòng đều vội vàng thi lễ, Triệu Tiến thản nhiên ậm ừ một tiếng. Hắn để mắt thấy có mấy nha hoàn điểm trang, dưới ánh đèn trông có vẻ kiều diễm động lòng người.
Bụng của Từ Trân Trân đã có vẻ tròn tròn, thai phụ ngủ nhiều, tinh thần không phải quá tốt, lẽ ra nàng cũng nên đứng dậy dùng lễ chào đón, song Triệu Tiến lại nói không cần, người một nhà không cần nhiều nghi thức lễ nghĩa như vậy.
Dâng trà nước cho Triệu Tiến, bà mụ và bọn nha hoàn được bảo lui hết ra ngoài. Từ Trân Trân tựa ở trên giường lót vải mềm cười nói.
- Thiếp thân thể không tiện, mấy nha hoàn bên cạnh đều tin cẩn được. Phu quân chàng...
Câu nói mới được một nửa, Triệu Tiến đã hiểu rõ, trách không được bọn nha hoàn điểm trang, với tính nết kỹ càng chu đáo và uy phong của Từ Trân Trân, bọn nha hoàn sao dám khinh thị, chủ nhân chưa phép ở trước mặt nam nhân của chủ nhân tô điểm tăng kiềm diễm. Chỉ có điều Triệu Tiến để mắt tới vì do một là người kỹ lưỡng, hai là nam nhân trẻ tuổi theo đó để mắt dòm ngó.
Giọng điệu Triệu Tiến có chút không mấy vui vẻ.
- Ta cũng không phải rời nữ nhân không được. Nàng lo nghĩ chuyện này làm gì? Ta hiện giờ không có lòng dạ bận tâm cái này.
Cả ngày nay giải thích, chỉ bảo bọn thuộc hạ, mấy lần đều phải nóng vội, bực mình, trong nhà lại có sự tình như vầy, khiến cho tâm tình hắn thật sự không sao tốt được.
Thái độ Triệu Tiến lại khiến cho Từ Trân Trân cười tươi như hoa, nhưng vui mừng thì cũng có vui mừng lời nói ra lại là chuyện khác.
- Phu quân chẳng lẽ còn nhớ mấy nữ nhân từ Dương Châu tới sao?
- Nói bậy.
Triệu Tiến đích thật là tức giận rồi. Nét cười trên mặt nàng không giảm, chống eo ngồi dậy, đi tới lấy trong hộp điểm tâm bên cạnh ra mấy miếng điểm tâm làm khéo léo, đưa cho Triệu Tiến hai miếng bánh óc chó tẩm sữa, tự mình lấy một quả mận cắt thành miếng nhỏ nhai chầm chậm.
Vốn tưởng rằng chuyện này tới đây đã dừng, không ngờ rằng Từ Trân Trân ăn xong miếng mận lại nói.
- Phu quân vẫn luôn nhớ Tiểu Lan muội muội chăng?
Loại dò hỏi bám riết không tha này, khiến cho Triệu Tiến mất hết bực bội, cả người đều không thấy thoải mái, ngồi ở nơi đó gõ nhẹ một cái xuống bàn nói.
- Bậy nào, ta cũng không nhớ cái tên này rồi. Nàng ngược lại thỉnh thoảng nhắc tới. Tiểu Lan hiện giờ ở chỗ nào ta cũng không biết, nhớ thì có dùng được gì, nàng không cần nghĩ nhiều, yên lòng dưỡng thai thì được rồi.
Từ Trân Trân lúc này cũng có chút mỏi mệt, trước giờ nàng mọi chốn một việc đích thân ra tay, hiện giờ lại sai chỉ Triệu Tiến làm hết cái này tới cái kia, dìu nàng ngồi trở lại bên giường.
Triệu Tiến vẫn còn kiềm nén được, định bụng làm những việc vặt này để bình phục tinh thần, Từ Trân Trân sau khi tựa ở trên giường lại tiếp tục nói bóng nói gió.
- Lúc trước nói là sản nghiệp lớn như vậy của Từ gia đều quy hết về phu quân tới trông nom. Nhưng phu quân vốn dĩ không đếm xỉa tới, chỉ phái đám phòng thu chi Vân Sơn Tự kia sang đấy theo dõi.
Nói tới đây, Triệu Tiến ngược lại nhớ tới một việc ghim ở trong lòng, mở miệng hỏi.
- Xưởng làm ăn buôn bán của nhà nàng, ở Nam Kinh bên kia có người quen hay không?
Không nhắc tới chuyện trò trong đêm của phu phụ bọn họ, Lưu Dũng sau khi rời khỏi phòng của Triệu Tiến không có trở về nghỉ ngơi, mà là dẫn Nhiếp Hắc đi quanh doanh trại một vòng, sau đó lại dẫn hai tân đinh Đinh Quân và Ngụy Mộc Căn đi Hà Gia Trang bên kia, các loại việc cần làm trong đội Nội Vệ ở hết bên ấy.