Đội học đinh này quả thật không giống các đội khác. Triệu Tự Doanh ngoại trừ đội cung tiễn, đội nhân mã, còn có bọn người giang hồ trong đội Nội Vệ. Binh khí của những người khác đều là trường mâu, hơn nữa cũng đích xác hữu dụng, người không hiểu, giả vờ hiểu còn nói thương, mâu chính là vua của binh khí, bậc hào kiệt như Tiến gia này hiển nhiên là biết chọn lấy mà dùng.
Binh khí của đội học đinh dùng ngoại trừ trường mâu còn có một loại, nhìn như là tuyên hoa phủ, có đầu, phần thân có mũi đâm và móc câu, lại còn có mũi thương, ngắn hơn trường mâu khoảng hai thước. Mọi người cho là tuyên hoa phủ, nhưng Triệu Tiến lại gọi thứ đồ này là trường kích, lại mời riêng một sư phụ hiểu về trường kích đến dạy dỗ.
Tuy nhiên trước đó đã bàn bạc hồi lâu với sư phụ kia, các chiêu thức truyền dạy đều rất đơn giản, cơ hồ giống như các cách dùng trường mâu, thêm vào các chiêu số bổ, chém, móc.
Sau đó gia đinh đội học đinh có căn cơ biết cung tiễn, lấy những thiếu niên Mông Cổ làm chủ, một số là con cháu trong nhà thổ hào Từ Châu, nhiều ít đã được huấn luyện qua. Những thiếu niên này do Đổng Băng Phong truyền dạy thuật bắn tên, sau đó có người còn phải học tập cách dùng súng kíp.
Từ gia còn nhớ rõ Triệu Tiến rất hứng thú với loại súng này, nhưng từ lúc hai bên kết thân mãi đến bây giờ, Triệu Tiến cũng không để mắt đến, chỉ là vào lúc lập ra đội học đinh này mới cố ý bảo Từ gia chế tạo ra một số súng kíp đưa đến.
Thiếu niên gia đinh trong đội học đinh cẩn thận nhồi thuốc phóng, không dám có một chút sai sót, cũng không dám làm ẩu. Ai không theo khuôn phép của Tiến gia định ra lập tức sẽ chiếu theo quân pháp xử trí bằng roi, gậy.
Nhưng những thiếu niên này cũng cảm thấy thứ hỏa khí này không thú vị. Bởi vì nếu không có thuốc súng, mỗi ngày chỉ cầm một cây gậy sắt nâng lên đặt xuống, còn phải đâm, phải nắm chặt giá gỗ, thật sự là phiền toái vô cùng.
Đối với những thiếu niên này mà nói, điều buồn tẻ nhất không phải điều này. Năm đó là cô nhi nạn dân, trong đội học đinh này cũng được ăn no mặc ấm, tinh thần đầy đủ, mọi người đều sẵn lòng ra bên ngoài tới lui, nhưng trong từng ngày còn phải đọc sách, học chữ, điều này khiến cho rất nhiều thiếu niên đau đầu, nhưng quân pháp ép bức cũng chỉ đành phải nghe lệnh.
Ngẫu nhiên có người nghe nói đến sắp xếp của Triệu Tiến đều cảm thấy không tệ, cảm thấy điều này là tính toán lâu dài cho bọn trẻ, nhưng sau khi hiểu rõ lại cảm thấy không đúng. Té ra những tiên sinh dạy chữ cho bọn trẻ không phải người đọc sách chính chắn như tú tài cử nhân mà là Thư biện, Lại mục trong nha môn. Những người này mỗi ngày đều làm những việc thông đồng cấu kết hãm hại, lừa gạt, dạy được cái gì đây, hơn nữa những việc trong nha môn đều là con nối nghiệp cha, cho dù có học được thì sau này cũng không dùng được.
Nhưng kỳ quái thì kỳ quái, Triệu Tiến đã làm chủ, mọi người cũng chỉ biết làm theo.
Mấy người Triệu Tiến đứng trong đình gỗ, nhìn đám gia đinh đội học đinh ở phía xa đang không ngừng giơ lên hạ xuống, sau đó bắt chước điệu bộ bắn súng.
Lưu Dũng cười nói.
- Đại ca, thuốc súng mặc dù nói là không dễ làm nhưng nhà đại tẩu bên kia nhất định vẫn còn, đưa tới đây để bọn nhỏ bắn thử vài lần cũng tốt hơn là làm như vậy.
Triệu Tiến lắc đầu cười nói.
- Không vội, những súng này chỉ là để bọn chúng cầm mà thôi, tháng ngày sau này cần dùng thế nào không giống như bây giờ. Nếu dùng huấn luyện hiện giờ thì hỏng rồi.
Mọi người thoáng chút suy nghĩ rồi gật đầu. Lưu Dũng cười nói.
- Đại ca, Thành gia Bi Châu và năm nhà khác cộng lại xuất ra hai trăm người, trong đó có bốn mươi người cưỡi ngựa, các nhà ở huyện Tuy Ninh cũng xuất ra một trăm hai mươi người, đều sẵn lòng nghe theo sai phái của chúng ta. Hay là an bài tới hai trại lưu dân ở Thảo Oa Tử.
Hiện tại bãi hoang bên kia đã có hai trại, tuy nhiên bên đó cũng không có uy hiếp gì, cũng không phải mọi người đều cư ngụ trong trại, cũng có không ít lưu dân dựng túp lều ở bên cạnh trại, khai khẩn ruộng đất.
Triệu Tiến nói.
- Người ở bên phía Bi Châu đi tới thôn trang ở Túc Châu, người ở Tuy Ninh thì sắp xếp đi tới Khổng gia trang. Đừng để bọn chúng ở gần nơi ở của mình quá, tránh phiền toái. Bãi cỏ hoang bên kia mặc dù là đất vô chủ, chúng ta hiện tại chiếm giữ, không có nghĩa là người khác không dám chiếm, để bọn họ tránh càng xa càng tốt.
Lưu Dũng gật đầu vâng dạ. Tuy nhiên, thổ hào bản địa Bi Châu và Tuy Ninh đều cúi đầu phục tùng, nói chung là hỉ sự, tâm tình của mọi người đều không tệ. Lưu Dũng lại nghĩ tới một việc, cười nói.
- Nghe huynh đệ ở trấn Ngung Đầu hồi báo, nói là nhìn thấy Dương Trung Bình rồi. Gã làm người ghi chép sổ sách cho một hãng thuyền.
Mọi người nghe thấy cái tên này đều ngưng lại, sau đó mới kịp nhận ra. Dương cử nhân là một trong những kẻ thay mặt cho Vân Sơn Tự trong thành Từ Châu, sau khi bị quan phủ tước công danh thì không biết tung tích, không nghĩ rằng lại đi trấn Ngung Đầu. Hơn nữa người này ở Từ Châu là cáo mượn oai hùm, làm những việc độc ác, ức hiếp lương dân, vốn tưởng rằng sau khi mất công danh sẽ thất chí đi tìm chết, không nghĩ rằng còn đi làm kiếm sống.
Nghĩ đến đây, tất cả mọi người đều có chút cảm thán. Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Ân oán đã chấm dứt, chỉ cần gã biết điều, chúng ta không cần phải đếm xỉa tới.
Lưu Dũng cười trả lời.
- Tiểu đệ chẳng qua là tiện thể nói qua.
Vương Triệu Tĩnh chỉ vào Tôn Đại Lâm đứng cách đó không xa, cười nói với Trần Thăng.
- Đại Lâm ngược lại gầy đi không ít, nhìn giống một đại hán khôi ngô.
Trần Thăng cũng tươi cười, mở miệng nói.
- Nó học thật chăm chỉ. Dặn bảo cái gì liền tập cái đó, so với những người cùng tới thì tiền đồ rộng mở hơn nhiều lắm.
Tôn Đại Lâm nhìn cao lớn, khôi ngô, tuổi tác không sai biệt lắm với những gia đinh trong đội học đinh, được an bài vào. Có tầng thân quyến với Tôn Đại Lôi nên dĩ nhiên bị theo dõi chặt chẽ. Triệu Tiến cũng thuận theo đó nhìn sang, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười, sau đó không kìm được mà ngáp dài một hơi.
Triệu Tiến tinh thần không phải quá tốt. Trước kia Triệu Tiến rất ít khi rơi vào tình cảnh như vậy, tuy nhiên gần đây lại rất hay như thế.
Tuy nhiên, trong đình này đều là huynh đệ trong nhà, nói chuyện cũng thoải mái hơn. Trần Thăng không lên tiếng, Vương Triệu Tĩnh lại cười hỏi.
- Đại ca, đêm qua ngủ không ngon à?
Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Đều là trống điểm canh một đi ngủ, không có mơ mộng gì, ngủ rất ngon.
Mọi người trên mặt như cười như không. Triệu Tiến tự nhiên biết bọn huynh đệnghĩ gì, dở khóc dở cười nói.
- Không nên suy nghĩ bậy bạ, ta chẳng qua là cảm thấy buồn tẻ, nhàm chán thôi.
Đây là lần đầu tiên có người hỏi nguyên nhân, Triệu Tiến cũng trả lời thẳng không vòng vo, nghe thấy bốn chữ “buồn tẻ, nhàm chán”, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Trần Thăng nhíu mày, nét cười trên mặt Vương Triệu Tĩnh lại càng đậm, đi vài bước về phía đình, đội học đinh đã bắt đầu xếp hàng chạy bộ. Cứ trầm mặc như vậy một lúc, Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Đại ca, Triệu Tự Doanh sự nghiệp to lớn, hiện tại đúng là thời điểm đi lên không ngừng, sao lại cảm thấy buồn tẻ, nhàm chán?
Triệu Tiến ở trong đình vung tay vung chân, buồn bực trả lời.
- Lúc trước không biết bản thân ngồi ở mức nào, hiện tại đã biết, hết thảy đều nhìn ra được. Hơn nữa còn biết rõ tháng ngày sau này. Tối thiểu cũng là dáng vẻ của vài năm tới, vì thế không còn hăng say, buồn tẻ, nhàm chán.
Nét mặt của Trần Thăng trở nên nghiêm nghị.
- Thuộc hạ của huynh nghìn vạn người, sinh tử tồn vong của nhiều người như vậy đều có can hệ đến huynh. Huynh sao đành đoạn nói lời như vậy.
Triệu Tiến ho khan hai tiếng, có chút xấu hổ nói.
- Cũng là trước mặt các huynh đệ một nhà mới như vậy. Từ năm ngoái đến tháng sáu đều là không ngừng đánh giết, không thì xây đắp doanh trại. Nhưng hiện tại không có sự tình gì cần chúng ta động thủ, các nơi cũng đều vận hành dựa vào quy củ, ngày nào cũng làm những việc giống nhau.
Triệu Tự Doanh có quy củ, hơn nữa quy củ rất chu toàn nghiêm mật. Gần hai năm, những cốt cán của Triệu Tự Doanh đã quen thuộc những quy củ này và đều nghiêm cẩn chấp hành.
Hiện tại không cần mấy người Triệu Tiến cần lo lắng, toàn bộ Triệu Tự Doanh thành một thể thống nhất đều tự hành vận chuyển, giữ vững hiện trạng không có vấn đề gì. Đây cũng là nguyên nhân Triệu Tiến và đám huynh đệ có nhiều thì giờ như vậy cho đội học đinh.
Về phần chinh chiến, Triệu Tự Doanh mặc dù có tầm vóc mấy ngàn người, nhưng muốn động thủ ở ngoài Từ Châu, mỗi lần xuất động năm trăm người đã là cực hạn. Không phải là không đưa được nhiều hơn hoặc là lương thực không theo kịp, mà là phải tính đến chỗ ngứa ngáy của địa phương và quan phủ, không cần làm quá. Nói đi cũng phải nói lại, các nơi ở Từ Châu đã thần phục, một vùng Giang Bắc lớn như vậy, nơi cần khống chế cũng đã khống chế được trong tay.
Đích thực, mấy địa phương phồn hoa, giàu có nhất Giang Bắc chính là mấy thành trấn cửa sông Thanh Giang, Dương Châu vân vân. Nhưng những nơi này là cấm địa của quan phủ, là phương viên thành trì có vương pháp, tuyệt không lý nào để cho cường hào thao túng. Tuy rằng nửa đêm tập kích Phùng gia, nhưng cũng chỉ được làm bí mật, không để người khác nắm được thóp.
Hiện tại mấy chỗ trọng yếu cần lấy cũng đã lấy được, cường hào các nơi cũng biểu lộ thành ý thần phục rõ ràng. Đối với loại tư binh đoàn luyện mang vũ khí như Triệu Tự Doanh mà nói, làm được như vậy cũng đã là cực hạn.