Mỗi người đều đang chạy, mỗi người đều đang điên cuồng, ai chậm một bước liền bị người đằng sau xô ngã, thậm chí bị chém chết, té lăn ra trên đất, thật sự không có cách nào bò dậy nổi.
Đội ngũ quan binh lẽ dĩ nhiên biết rõ trận thế nhưng lúc này nào đâu màn tới nhiều như vậy. Kẻ địch có xạ thủ, phải mau chóng xông tới đao sắc tiếp chiến, nếu như xếp thành đội chậm rãi ngang nhiên xông qua, chẳng khác nào đợi bị cung tiễn nhắm bắn chết, như vậy chết bị thương càng thêm thảm trọng.
Đại đội Phùng gia vô cùng huyên náo, không người nào nghe được, cũng không có người nào bận tâm tới tiếng trống trở nên rời rạc hẳn đi, bọn họ ngược lại nhìn thấy đội hàng ngang của kẻ địch dừng lại, bọn cung tiễn trước đội hàng ngang xếp thành ba dãy.
Đội hình bọn cung thủ ngược lại không như phương đội ngay hàng thẳng lối tay cầm trường mâu mặc giáp đằng sau, mấy chục hán tử thấp bé chạy nhanh nhất trước đó càng có vẻ rất hỗn loạn, chạy thẳng vào hàng đầu tiên của đội ngũ.
Tiếng kèn lanh lảnh vang lên, bên đó đồng loạt giương cung. Các đội Phùng gia nhìn thấy cái này xông tới càng nhanh, hiện giờ mọi người đã không còn lo lắng như thế nữa, bên phía mình nhiều người thế này, xông tới như vậy xem chừng gấp trăm lần đối phương, ưu thế số người lớn như thế, đủ để dìm chết đối phương.
Một tiếng rít vang vọng, tiếng dây cung thả ra quá đồng loạt, đều tăm tắp rồi, thế cho nên nghe giống như một tiếng, mũi tên bắn vãi xuống, sau đó mới là tiếng gào thét đồng loạt vang lên, hàng thứ nhất dù sao rất hỗn loạn.
Mặc kệ loạn hay là chỉnh tề, hơn trăm mũi tên gào thét rơi ở đằng trước đại đội Phùng gia, tiếng mũi tên cắm nhập vào, tiếng kêu thảm thiết tức thì vang thành một bầy, quân tiên phong bị đánh không còn một mảnh.
- Xông lên! Chớ đợi bọn chúng bắn lần nữa.
- Mau!
Các tiểu đầu mục trong đội ngũ hô to lên, mỗi người cũng không dám đừng bước chân lại, nhìn lại còn có ba mươi, bốn mươi bước chân đã đánh tới rồi, gần một chút, gần thêm chút nữa, cung tiễn thủ sẽ không bắn ra được nữa.
Chỉ có điều khoảng cách này vẫn bắn ra được mũi tên thứ hai, lần này không có chỉnh tề gì nữa, bọn cung thủ có kẻ giương cung lắp tên, có kẻ thì đã xoay người chạy trở về trong đội hàng ngang.
Sát thương của lần bắn tên này giống như không hề có xảy ra, nhanh chóng bị người đằng sau xông lên bù đắp, bọn họ nhìn thấy cung tiễn thủ đối diện đang chạy, điều này khiến cho đại đội Phùng gia càng thêm hưng phấn, giống như thắng lợi trong tầm mắt rồi.
- Đón địch, giết!
Người chạy đầu tiên nghe thấy được một tiếng hô to trung khí mười phần đầy đủ, người hô ra câu này hẳn tuổi tác không lớn.
Khoảng cách gần như vậy cũng có người nhìn rõ lá cờ nền đen viền đỏ có thiêu chữ đó, trên lá cờ kia thiêu một chữ "Triệu".
Đây khẳng định chính là Triệu Tự Doanh gì đó rồi, Từ Châu nơi chốn bần cùng đó làm sao gầy dựng ra được binh mã như thế, vả lại nhìn xem từng bộ giáp sắt kia, tỏa tử giáp đó đều là đầu mục bên phía mình mặc đấy, nhìn thử nữa xem còn có không ít người mặc khôi giáp giống như cái thùng sắt, cái kia e rằng đao chém, thương đâm cũng vô dụng.
Hơn nữa đội ngũ này sao lại ngay hàng thẳng lối như vậy, bản thân mình ở trong doanh trại luyện binh, năm ngày một lần khảo tra, mười ngày một lần giáo luyện, cũng không thấy luyện ra được dáng vẻ này.
Nhìn thử lại lần nữa hàng ngũ trường mâu lẫm liệt kia, mũi thương lóe ra ánh sáng lạnh căm căm, thời khắc này mặt trời ở chân trời đã chìm vào một nửa, mũ giáp trên người bọn gia đinh đội hàng ngang không phản chiếu ánh sáng nữa, nhìn đen thui thùi lùi, giống như yêu ma, đây đánh sao mà thắng nổi.
Rất nhiều người xông tới trước mặt tựu chung nhận ra được điểm này, có người hung hãn muốn nhào tới, sau đó bị trường mâu đâm xuyên qua, có người nhanh nhẹn muốn chui vào giữa khe hở của trường mâu xếp ở đằng trước xông tới gần, muốn lăn ở trên đất tiến vào. Nhưng một bộ ngón nghề của mã tặc, trộm cướp đã thử đối luyện qua ở trong trại chỉ giúp bọn họ tránh khỏi được trường mâu hàng thứ nhất mà thôi, những trường mâu ở đằng sau kia đâm tới đòi mạng.
Còn có người nhát gan, chạy tới trước mặt thì muốn xoay mình lại, chỉ có điều đại đội đã xông tới rồi, nào có dừng là dừng ngay được, ngược lại là đứng không vững bị ngã nhào lên mũi mâu, đâm một cái xuyên thấu.
Cũng có người đuổi tới tức mình, ném mạnh trường mâu, đao kiếm trong tay thẳng ra. Đao kiếm trường mâu vứt sang, thường thường bị trường mâu nâng lên gạt đỡ. Đa số người còn lại không nỡ làm như thế, không có binh khí, ngay cả đồ vật hộ thân cũng không có, vậy há chẳng phải chỉ có đợi chết sao.
Cũng không chỉ có trường mâu giết người, những cung thủ trốn ở đằng sau đội ngũ và hai bên còn đang mở cung bắn tên, đôi bên đã giao phong mặt đối mặt, cung tiễn chỉ cần bắn ra lẽ nào còn sai trật được.
Bất kể là quan binh hay là tư binh của Phùng gia, đều không có cách nào hứng chịu chiến đấu như vậy. Người ba đội hàng ngang kia tuy rằng ít, lại giống như là ba ngọn núi nhỏ, mặc dù xông phá thế nào cũng vô kế khả thi, không cách nào lay động. Còn hơn một trăm cây cung kia dường như một có một khắc nào ngừng lại, không ngừng bắn rải mưa tên, mỗi một tiễn tất có kẻ chết, bị thương.
Vốn nghĩ sau khi cận chiến, phe ta nhiều người sẽ nhanh chóng đánh tan đối phương, không ngờ rằng đối mặt với nhau, bên phía mình đã bắt đầu không ngừng đổ máu.
Hóa ra đội nhân mã tán loạn kia không phải bởi vì cổ quái gì gì đó, mà là đội ngũ này đích xác rất mạnh.
Không chạy chẳng lẽ chờ chết sao? Nếu mà chạy, quả thật sẽ bị kỵ binh đuổi giết, nhưng đó dù sao còn có một tia sống sót.
Đội ngũ bị ép buộc, lợi lộc dụ dỗ cũng chỉ đành cứng rắn chống chọi chốc lát, lập tức ầm ầm tán loạn, càng hơn nữa bọn đầu mục vẫn luôn ở đằng sau đốc chiến cũng có kẻ đang cưỡi ngựa chạy trốn, thế lại càng khiến người người mắng nhiếc, càng không có tâm tư tiếp tục chiến đấu.
- Mau đi nhanh! Còn bận tâm tới bạc làm gì nữa.
Lê Đại Tân đã cầm trường mâu của mình ra, lớn tiếng thúc giục Lý Hòa nhét bạc vào trong túi da.
Lý Hòa đầu cũng không ngẩng lên, vừa nhét ngân lượng dùng để ban thưởng vào trong túi da đeo bên hông ngựa, vừa mở miệng nói.
- Huynh cho rằng đệ còn quay về được sao? Không cầm nhiều một chút, tháng ngày màn trời chiếu đất ngày sau phải làm thế nào?
Nói xong một lời này, Lý Hòa ngẩng đầu vội vàng nói.
- Đại Lê, huynh cũng đừng trở về nữa. Sự tình lần này lớn lắm, huynh trở về cũng chẳng có lợi lộc gì.
Lê Đại Tân giọng điệu buồn bã nói.
- Không quay về thì làm thế nào, vợ con còn ở nơi đó.
Bên cạnh hai người bọn họ còn có hai mươi mấy người cưỡi ngựa vờn quanh, người nào người nấy đang lo lắng nản lòng, đại đội vừa mới xông lên đã tán loạn rồi, tiếng trống và tiếng kèn sắc nhọn đáng chết kia lại vang lên, ba đội hàng ngang cổ quái kia lại đang ép dần về phía trước.
Có người tuyệt vọng hô to.
- Lê gia, người trong trại giết ra tới rồi.
Lê Đại Tân quay đầu nhìn sang, nhận ra tường trại giống như trồng tua tủa gậy trúc.