Tuy nhiên Lê Đại Tân lại nhìn thấy hiểu rõ hơn so với người khác. Gã nhìn ra được đây là từ trên thuyền hoặc là từ trên xe ngựa bước xuống, tung mình vào đại viện Phùng gia, đụng mặt những hộ vệ kia sau đó xông vào nội viện, sau đó nữa rút lui quay về.
Người khác cảm thấy trò đùa thú vị, gã lại cảm thấy kinh hãi rụng rời, gã trong thoáng chốc cảm thấy đây đã xông giết vào Phùng gia, sau đó khắp chốn máu tanh.
Sau khi mấy lần ra ra vào vào, Lê Đại Tân càng lúc càng tập trung tinh thần, đột nhiên gã nghĩ tới một chuyện. Nếu như ngày hôm đó ở Thảo Oa Tử phủ Hoài An, nếu như trước đó đắp dựng trại tiến hành diễn luyện, có lẽ cũng sẽ hạ được rồi, đây so với lược trận trước khi chiến đấu còn hữu hiệu hơn nhiều.
Nghĩ tới điều này, Lê Đại Tân lại nhìn về phía Triệu Tiến đốc quân ở xa, khuôn mặt người trẻ tuổi cứng rắn, vững vàng dưới ánh lửa biến ảo, Lê Đại Tân hốt nhiên lại nghĩ tới, mình đầu nhập vào Triệu Tự Doanh, có lẽ không có lựa chọn sai lầm.
Chỗ Trần Thăng và Lưu Dũng tiến hành diễn luyện là trang viên của Vân Sơn Tự, người đắp dựng trạch viện bắt chước thì rút ra từ trong lưu dân, bên này đã hoàn toàn phong tỏa, mỗi ngày ở bên Hà Gia Trang chỉ nhìn thấy liên đội Triệu Tự Doanh ra ra vào vào, cho dù có kẻ theo dõi, cũng chỉ nhìn thấy được bọn họ vào trang viên Vân Sơn Tự.
Không ra khỏi phương viên Hà Gia Trang, xung quanh trang viên kia lại phong tỏa nghiêm ngặt, mọi người cũng không đi bận tâm tới, cả ngày Triệu Tự Doanh cực nhọc khổ luyện, cũng không cần lo lắng quá nhiều.
Mồng một tháng năm, chợ muối đã khai trương, vào hôm đó chỉ đốt pháo, mọi người ăn bữa cơm, trước đó đã bắt đầu làm ăn buôn bán rồi.
Giống như dự liệu của những thương nhân ánh mắt tinh tường, chợ muối vừa mở, ngoại trừ chỗ buôn bán muối dễ dàng, mặt khác các loại hàng hóa cũng tiện lợi đôi đường. Bọn thương nhân tới từ Sơn Đông, Hà Nam còn có châu phủ khác của Nam Trực Lệ tụ tập lại nơi này, hàng hóa vận chuyển tới, trao đổi đặc sản, khiến cho Hà Gia Trang vô cùng hưng thịnh.
Hôm mồng mười tháng năm, chú ruột gia chủ hiện giờ của Phùng gia Phùng Thiếu Hiền là Phùng Kim Đức tới thành Từ Châu, đi theo tới còn có ba mươi con thuyền chở muối, cùng với mấy chục chiếc xe ngựa vận chuyển hàng hóa tới, chốc lát đã trên cả những nhà khác.
Ba mươi chiếc thuyền muối này dỡ hàng ở bến sông Hà gia phía bắc Hà Gia Trang, vận chuyển tới chợ muối, giá cả chợ muối ngay trong ngày thấp đi mất hai thành, rất nhiều nhà buôn lập tức tìm tới Phùng gia, người khác cũng chỉ biết nghiến răng nghiến lợi.
Ngoại trừ muối, hàng hóa mấy chục chiếc xe ngựa vận chuyển tới kia có ba phần tư là hàng hóa tiệm buôn các lộ của Phùng gia, người Phùng gia cũng xem trọng tiền đồ của chợ muối Từ Châu này.
Còn về một phần tư dư lại, chính là lễ vật Phùng gia tặng cho Triệu Tiến. Gấm vóc Giang Nam, sâm nhung quan ngoại, vàng bạc đồ ngọc cũng là hẳn nên có đều có đủ, hơn nữa bốn thiếu nữ tuổi chừng mười bốn tuyển chọn từ Dương Châu cùng với trên sông Tần Hoài ở Nam Kinh ra đều là mỹ nữ đệ nhất đẳng. Kẻ biết được danh mục lễ vật này đều phải líu lưỡi, lẩm nhẩm tính toán ra con số liền sợ hãi không ngờ quá một ngàn năm trăm lượng bạc trắng.
Cầu hòa này đúng thật là có thái độ cầu hòa, trọng lễ đưa đến thế này, Tiến gia nhất định rất hài lòng, thân tình giữa hai nhà nhanh chóng sẽ được gần gũi hơn. Thương nhân buôn muối nơi khác tới chỗ này cũng đưa lễ vật sang, cái mình có được đều cầm hết ra tay, vừa so ra với Phùng gia như thế, chút xíu này cũng chẳng coi vào đâu.
Tiến gia đúng ngay lúc tuổi trẻ cường tráng, nhìn thấy vàng bạc tài bảo còn được đi, nhìn thấy tuyệt sắc mỹ nữ này sao nhịn cho được. Từ đại tiểu thư kia tuổi tác lớn, lại chân to, khẳng định không tìm được vui thú. Phùng gia đưa tới như vậy gạt bỏ mọi người ra ngoài rồi.
Thái độ Triệu Tiến đối với người Phùng gia càng chứng thực rõ suy tính của mỗi người. Triệu Tự Doanh không những sắp xếp cửa hiệu tốt nhất cho Phùng gia, hơn nữa nghe nói, Triệu Tiến đã đưa mấy thiếu nữ kia vào trạch viện của mình ngay trong ngày.
Triệu Tiến nói rất rõ ràng với Từ Trân Trân.
- Coi sóc mấy cô gái này. Giúp được việc việc gì cho nàng thì cứ sai bảo, không giúp được thì liệng ra bên ngoài, về sau tự có sắp xếp. Nhưng tin tức nhất định phải bảo mật, nếu như truyền ra ngoài ta không có dùng tới, vậy thì phải nghiêm tra xử phạt nghiêm khắc.
Thái độ này của Triệu Tiến khiến cho mấy người tâm phúc, nha hoàn của Từ Trân Trân trợn mắt há hốc mồm. Lúc ấy các ả nghe ngóng được tin tức ở bên ngoài, vạn phần lo lắng chạy sang bẩm báo. Từ Trân Trân đối với việc này ngược lại thản nhiên, nói để mắt tới cũng quản không được, hà cớ gì phải tâm thần hoảng loạn.
Đợi Triệu Tiến vứt mấy tuyệt sắc mỹ nữ này vào nội viện không màn tới, mấy tâm phúc nha hoàn đó trong thoáng chốc lại cảm thấy có chút thất vọng. Lão gia nhà mình ngay cả nhan sắc kiềm diễm bậc ấy cũng không động tâm, mình chính là càng không có cơ hội rồi.
Từ Trân Trân làm việc cũng rất thỏa đáng, nói nội viện là chỗ trọng yếu, phải nghiêm chỉnh trông coi, nữ quyến không được ra ngoài, hết thảy đồ ăn nước uống đều phải cách tường đưa vào. Những việc này bị người ngoài biết rõ, chỉ cho là Từ đại tiểu thư bởi vì bốn mỹ nữ kia tức giận. Nhưng nội viện rốt cuộc tình hình thế nào, người khác cũng không cách nào biết được.
Ngay cả phu phụ Triệu Chấn Đường đều biết rõ chuyện này, còn cố ý dặn dò người bắn tin từ trong thành sang đấy. Bảo Triệu Tiến phải bảo trọng thân thể, không được quá múc phóng túng. Tuy nhiên Hà Thúy Hoa cũng nói, nắm chắc phải có con cái cũng tốt, nếu như coi Từ Trân Trân tuổi tác lớn, tìm người khác thử xem sao.
Lời nhắn này khiến cho Triệu Tiến dở khóc dở cười, tuy nhiên không để cho Từ Trân Trân biết rõ, loại chừng mực này hắn vẫn nắm giữ rất kỹ ràng.
Lưu Dũng đi thành Từ Châu làm một số việc vặt, Trần Thăng về Từ Châu thăm người nhà, đây cũng đều là chuyện bình thường, Triệu Tự Doanh cứ theo lẽ thường phong tỏa huấn luyện còn điều động người bên phía Khổng Gia Trang và Bi Châu sang, đây cũng là việc bình thường.
Vị Phùng Kim Đức của Phùng gia kia, tới bên này cũng không đi nữa, sắp xếp người ở xung quanh thôn Tiểu Thạch Đầu mua đất, sửa soạn xây dựng tu sửa phủ đệ trạch viện, lại mua cái sân coi như sạch sẽ vào cư trú, nhìn coi bộ muốn ở lâu dài.
Ở Từ Châu, thái độ của Phùng Kim Đức khách khí khiêm tốn tới cực điểm, mỗi ngày đều phải đến nhà ân cần thăm hỏi, cách mấy ngày lại tặng lễ vật mở tiệc mời mọc. Từ Châu bên này không có đầu bếp Phùng gia vừa mắt, Phùng gia phải tự mang theo đầu bếp Từ Dương Châu tới, nấu toàn là món ngon tuyệt hảo.
Phùng Kim Đức này địa vị rất cao ở Phùng gia, phô trương cũng không phải nhỏ. Tùy tùng tôi tớ tự nhà mình mang tới, trạch viện đó Triệu Tự Doanh muốn sắp xếp người vào cũng không đặng, nghe ngóng tin tức cũng rất không dễ dàng. Nhưng chuyện vụn vặt cũng biết chút ít, chẳng hạn như nói Phùng Kim Đức cảm thấy vùng đất Từ Châu này không tệ.