Có một gã cũng là thương nhân Giang Nam tới không cùng đến với những người khác, mà một mình đến thăm hỏi, hơn nữa vừa mở miệng liền là một con số rất lớn làm Triệu Tiến vô cùng kinh ngạc, nhưng lời giải thích của Tôn Giáp khiến hắn hiểu ra.
- Người nọ làm việc cho bọn chúa biển. Rượu trắng của Từ Châu chúng ta có thể chóng lạnh, chữa phong thấp. Nghe nói có người đổ máu liền đổ rượu này của chúng ta lên còn khỏi nhanh hơn, bọn họ trên biển nhất định là vô cùng cần thiết.
Cái gọi là chúa biển chính là để gọi chung bọn hải tặc buôn bán trên biển, tất nhiên phần lớn đều là hải tặc. Ở trên biển buồn tẻ nhàm chán, bệnh phong thấp lại nặng, đòi hỏi so với những người trên tào vận càng lớn hơn. Về phần đổ máu bị thương xoa rượu lên sẽ khỏi nhanh thì làm Triệu Tiến cười rồi. Rượu mạnh tiêu độc, danh tửu Hán Tỉnh tương đối mạnh nên hữu hiệu tất nhiên tốt hơn nhiều so với các loại khác.
Tuy nhiên con số lớn như vậy Triệu Tiến nhất thời cũng cung ứng không nổi, chỉ đành phải mời vị này chờ tin tức, và sẽ tính giá không quá ưu đãi so với những vị trước đó. Vị thương nhân Giang Nam này rất thẳng thắn, nói nếu mau chóng chuyển hàng được thì giá cao một chút cũng không sao. Nói cho cùng là việc làm ăn của những người trên biển, ngân lượng đến nhanh, ra tay cũng vô cùng hào phóng.
Hai ngày đều vô cùng yên bình không có gì lạ, tiệm buôn Tôn gia trù bị đồ đạc của trại lưu dân cũng rất đơn giản, các loại lương thực rất nhahn là có, xe ngựa cũng thuê xong, nhiều tù binh, nhiều miệng ăn như vậy cũng chẳng phải là điều khó khăn gì. Triệu Tiến nói ra con số, bên kia liền đi lo liệu, thậm chí Triệu Tiến cũng không cần phải để tâm lo lắng.
Ngày tiếp theo là ngày hai mươi sáu tháng hai, tình cảnh trấn Ngung Đầu có chút khác thường. Người trên đường phố ngày càng đông, trên bến tàu cũng rất bận rộn náo nhiệt, xem ra không có gì khác thường, nhưng thật ra người để ý đều cảm giác được có điều kì quái.
Đoạn sông Vận Hà tan băng ngày càng dài, các tiệm buôn làm ăn buôn bán ngày càng thịnh vượng, nhưng lại có mười mấy tiệm buôn đóng chặt cửa, rõ ràng ngay lúc này đột nhiên ngừng làm ăn buôn bán. Người có quen biết đến hỏi, trong tiệm luôn có người lưu lại giữ cửa, chỉ nói mập mờ không rõ ràng, ông chủ bên kia có đại sự, sau khi đai sự xong xuôi sẽ lại mở cửa.
Mười mấy tiệm buôn này đều có một điểm chung đó là sau lưng bọn họ chính là Phùng gia, hoặc sáng hoặc tối, có một vài cửa tiệm do dòng họ góp vốn nhìn không thấy một chữ Phùng nào nhưng mọi người đều biết đó chính là sản nghiệp của Phùng gia.
Sau đó, đủ hạng người ở trấn Ngung Đầu đều biến mất không thấy tông tích, có người thấy họ rời đi đêm qua, vẻ mặt hoảng sợ.
Phú thương, hào khách trong trấn Ngung Đầu đông đảo, phần lớn đều là thương nhân từ bên ngoài đến, nên tiêu tiền vô cùng hào phóng, khiến cho thanh lâu, song bạc làm ăn cực kì phát đạt. Trong đó cấp bậc của thanh lâu, song bạc này ngang bằng không kém hơn so với các nơi ở cửa sông Thanh Giang và Dương Châu.
Nữ nhân và xúc xắc đều là những món lợi kếch sù, nhưng cũng cùng có quen biết với giang hồ, với đủ hạng người, bọn đầu trâu mặt ngựa cũng có quan hệ. Vài nơi tốt nhất trấn Ngung Đầu cũng có thân tình gần gũi với Phùng gia, trông coi bãi hàng bọn họ đều là những người giang hồ dưới trướng Phùng gia. Những thanh lâu này qua lại cùng Phùng gia có rất nhiều chỗ tốt. Ở Dương Châu nơi gió trăng bậc đó Phùng gia đều sẽ đưa các cô nương đến.
Tuy nhiên chính vào ngày hai mươi sáu tháng hai này, các chưởng quỹ thanh lâu và sòng bạc đều sắp sẵn hậu lễ, cực kì cung kính, khiếp nhược đi tìm Vưu Chấn Vinh, bởi lẽ bọn họ không có thân phận gặp Triệu Tiến.
Một đám người bọn Vưu Chấn Vinh bao hết một nhà trọ bậc trung. Nơi này chính là sào huyệt của bọn họ. Nơi này rất gần địa phận bến tàu của trấn Ngung Đầu. Một khi có chuyện gì xảy ra cũng rất thuận tiện đi tìm cứu binh hoặc cũng nhận được bao che của thế lực trên tào vận.
Mặc dù đám người bọn Vưu Chấn Vinh đã dần dần chiếm được thế thượng phong hơn nữa thành Bi Châu truyền đến rất nhiều tin tức nhưng những ông chủ, chưởng quỹ làm ăn buôn bán thanh lâu và sòng bạc lại không có động tĩnh gì, bọn họ tự nhận hiểu biết sâu rộng. Từ Châu kia thâm sơn cùng cốc có làm loạn, hung hãn hơn nữa cũng vô ích, cho dù nhất thời giành được lợi thế thì như thế nào, cuối cùng còn không phải là Phùng gia thắng.
Chính vì thái độ như vậy của bọn họ, Vưu Chấn Vinh đang chiếm thế thượng phong cũng không có cách nào kiểm soát hết chợ búa ở trấn Ngung Đầu. Phần lớn bọn đầu trâu mặt ngựa đều kiếm ăn dựa vào tửu sắc, tài vận, lựa chọn lấy ai bỏ ai của những thanh lâu, sòng bạc kia cũng quyết định bọn họ đứng ở phe nào. Nếu bên trên không nghiêng về người Từ Châu thì bọn họ cũng sẽ không theo, cũng chỉ có một ít người thông minh theo phe trung lập mà thôi.
Lúc Vưu Chấn Vinh tiếp đón những lã đại trên đất này, khách khí mà kiêu ngạo, cái gì cũng không ưng thuận. Dù sao cũng đối chọi lâu như vậy rồi, nhất định phải đòi lại đủ vốn. Nhưng trong lòng Vưu Chấn Vinh thật sự là vừa sợ lại vừa kính. Kinh ngạc là vì nhanh như vậy mà thế cục đã thay đổi, kính nể là vì Triệu Tiến thật sự có bản lĩnh, hắn vừa đến là tất cả đều thay đổi.
Cho đến chiều tối, người nhận được tin tức ngày càng nhiều, mọi người đều không ngừng sôi nổi bàn luận một chuyện, đoàn luyện hộ vệ của Phùng gia đã bị diệt hết.
Ba vùng đất Dương Châu, cửa sông Thanh Giang, trấn Ngung Đầu cũng là điểm nút then chốt của Vận Hà, nối liền Vận Hà, tới lui truyền tin càng nhanh càng thuận tiện. Uy danh quyền thế của Phùng gia từ lâu đã ăn sâu vào tâm trí mọi người, tất cả đều nghĩ rằng, đó là một chỗ cần phải ngẩng đầu nhìn lên, thậm chí có ngẩng cao đầu cũng không nhìn được hết con quái vật khổng lồ ấy.
Cái gì mà có quan to đại học sĩ và thượng thư trong triều làm chỗ dựa, cái gì mà phó tổng binh Lang Sơn là vãn bối của lão thái gia nhà họ, cái gì mà trong nhà cất giấu trăm vạn lượng bạc, cái gì mà qua lại mật thiết với các lão đại ở Nam Kinh, vân vân và vân vân…
Đại nhân vật như thế nào có người nào dám chống lại? Mọi người nghĩ chắc chắn phải như thế. Trong quan phủ bất kể văn võ, trong giang hồ lục lâm bất kể thủy bộ, cho dù ở đâu thì đều phải nể mặt Phùng gia, ai cũng không dám trêu chọc đắc tội.
Giữa lúc đó, Từ Châu xuất hiện một người trẻ tuổi tên là Triệu Tiến, nuôi một đám người khát máu thích chém giết không hiểu ra sao mà đối chọi với Phùng gia.
Lúc đầu, chỉ đem Triệu Tiến ra làm trò cười, người thích làm liều lẽ nào còn ít sao? Phủ Hoài An từng có bọn cướp đường, mã tặc ra tay với đúng thương đội của Phùng gia, sau đó bị các lộ ra tay tiêu diệt, cả ổ trộm cướp toàn bộ đều bị chém bay đầu.
Từng có người võ nghệ cao cường gây sự trước cửa sản nghiệp của Phùng gia, đánh ngã mười mấy hộ viện Phùng gia, ngông cuồng nói sau này thường lệ đều muốn qua thu tiền. Kết cuộc nửa đêm cả nhà đều bị chết chẳng biết tại sao, ngay cả các đồ đệ cũng đều bị ném xuống hồ.
Trấn Ngung đầu còn có người của ti Tuần kiểm muốn bóp cổ Phùng gia, điều tra Phùng gia, kết cuộc mới làm hai lần thì bị phủ Hoài An bãi chức quan, tống vào đại lao, tài sản, nữ nhân, con cái trong nhà đều thuộc về một quản sự của Phùng gia.
Đây mới chỉ là ở trấn Ngung Đầu, nghe nói Phùng gia ở cửa sông Thanh Giang, ở phủ Dương Châu càng thêm uy phong. Vậy mà Triệu tiến ăn phải gan hùm mật gấu lại dám cùng đại nhân vật này đối đầu, hãy đợi thân vong tộc diệt, trở thành câu chuyện, trò cười bàn luận kế tiếp của mọi người thôi.
Chẳng ai ngờ thế cục sẽ mở ra như vậy. Đầu tiên là người gian hồ ở Từ Châu đột nhiên tiến vào phủ Hoài An, chỉ tốn công trên dưới mười ngày, hảo hán trên đường phố, trong chợ búa hầu như đều mở miệng nói một tiếng Từ Châu.
Sau đó người ở quan phủ một mực cung kính Phùng gia đều không có động tĩnh gì, bọn cường hào ác bá đối với các nhà từ Từ Châu đến đều vô cùng khép nép.
Mọi người đều cảm thấy kì lạ, đều ngầm nghị luận, thậm chí cũng có chút chờ mong, trong bụng cho rằng Phùng gia nhất định vẫn còn thủ đoạn ác liệt gì đó.
ản trả lời, dnah tửu Hán Tỉnh sắp tới phải mở xưởng ở trấnSong Câu, rượu làm ra tăng thêm, cung ứng cũng sẽ không cần lo lắng như lúc đầu, mọi đòi hỏi đều được đáp ứng.