Nhưng người dám mạo hiểm dù sao cũng không nhiều. Đội Tuần diêm có một phần sẽ dùng làm việc đưa đón thương nhân. Người buôn muối thâm nhập vào địa giới Từ Châu, người buôn muối muốn từ địa giới Từ Châu ra ngoài, đây đều cần có người chú ý theo dõi. Nói chung thì muối này cũng là hàng lậu chẳng biết đến vương pháp gì, cho dù là bắt giữ cũng vẫn là phi pháp, nắm vào tay rồi cũng không có cách nào truy cứu. Có người hộ tống, hiển nhiên là phải bỏ thêm ra một khoản tiền, nhưng có được đảm bảo an toàn.
Ngoài những điều này ra, đội ngũ Tuần diêm này còn đón tiếp người Từ Châu thường xuyên ra vào bên trong địa phận phủ Hoài An. Bên đó một khi có chuyện, đội Tuần diêm này sẽ lấy danh nghĩa điều tra cấm muối lậu. Một điều khéo léo là, năm ấy Từ Châu vệ thiết lập ba đội là Tuần sông, Tuần diêm, Tuần tặc, phương viên tuần tra bắt giữ bao gồm cả phủ Hoài An. Cho dù là đại đội nhân mã đi sang địa phận, quan phủ cũng có lý do để che đậy.
Trong mã đội tuần diêm này đều là quân hộ của Từ Châu vệ. Các nhân vật giang hồ cưỡi ngựa ở các nơi của Từ Châu, một khi có chuyện, đội nhân mã của Triệu Tự Doanh sẽ gia nhập vào trong đó, cho dù là ai cũng không bắt được dấu vết.
Thương nhân buôn muối và người ở các ngã đường chuẩn bị làm ăn trong chợ muối, từ rất sớm đã truyền đưa tin tức ra ngoài. Các nhà mua hàng ở các nơi như Hà Nam, Sơn Đông, phủ Phượng Dương sau khi biết tin, đều vội vàng chạy tới. Cho dù là nhà kho, tiệm buôn gì gì chưa hoàn tất, nhưng việc làm ăn buôn bán đã làm trước rồi.
Cửa hàng thuê xe ngựa bên ngoài Hà Gia Trang, bây giờ đã gọi là khách điếm Triệu gia. Giá cả thuê phòng trọ đã tăng gấp ba lần. Cho dù là như vậy, vẫn là một phòng cũng khó kiếm. Thương nhân của Nam Trực Lệ, khách khứa ở các nơi khác tới, đầy đủ bộ mặt của các nơi đều trọ đầy chật rồi.
Những người này tới đây không chỉ là mua muối. Bọn họ nhìn thấy trong chợ Hà Gia Trang hàng hóa và đặc sản các nơi hội tụ đầy đủ, nhìn thấy trong đó nhiều điều có lợi, dĩ nhiên tiện thể đem tới nhập một chút hàng, còn nghĩ tới mang hàng hóa của nhà mình bên đó tới bên này bán, có nên thuê cửa hiệu trong chợ này hay không?
Mấy vị Chỉ huy của Từ Châu vệ bên này đều cười toe toét. Nguồn tiêu thụ các loại hàng hóa sản xuất của Từ Châu vệ đều tăng lên nhiều, ngân lượng dĩ nhiên cũng là chảy vào ào ào.
Vào giữa tháng năm, tiếng tăm Triệu Tiến điểm đá thành vàng này thậm chí còn che lấp cả uy danh của Triệu Tự Doanh.
Có người để ý đến, có người không để ý đến. Chợ muối này lúc bắt đầu hưng vượng, vừa vặn là lúc Phùng gia phái người đến cầu hòa.
Cái gọi là gia tộc đệ nhất Giang Bắc cúi đầu với người khác, hiển nhiên là sẽ không lan truyền khắp nơi. Nhưng trên đời này không có tường nào mà gió không lọt qua, cứ cho là ông ta muốn che giấu, ngay đến cả người thay mặt ông ta ra mặt cầu hòa cũng sẽ không giấu diếm. Tin này lan ra, tâm tư của mọi người đều trở nên yên ổn.
Triệu Tự Doanh ngang tàng. Phùng gia là gia tộc đệ nhất Giang Bắc Đệ cũng là uy phong mấy chục năm qua. Nếu như hai nhà này trở mặt, sống mái chém giết lẫn nhau, ai còn dám đến để làm ăn, ai mà không sợ bị tai bay vạ gió.
Tin tức hai nhà giảng hòa vừa ra ngoài, những người có dính dáng vào đều thở phào, chợ muối cũng theo đó mà trở nên thịnh vượng
Dĩ nhiên là không ai biết, người có công trong cuộc giảng hòa lần này là Lê Đại Tân. Gã và một đám người ở cửa sông Thanh Giang bên kia rời thuyền, đổi sang cưỡi ngựa tiếp tục quay lên phía bắc.
Lúc mới bắt đầu, đám người theo Lê Đại Tân cùng đi xuống phía nam cũng không phục, thậm chí còn có ý đối địch, trong lòng nghĩ mình là thay mặt Tiến gia đến giám sát người bên ngoài này. Nếu chẳng may người này trong lòng có ý đồ xấu, thì phải thay trời hành đạo.
Tuy nhiên trải qua suốt chặng đường này, thái độ của mọi người với Lê Đại Tân đều thay đổi cách nhìn không ít. Vị này võ nghệ tinh thục, từng trải dày dạn, sắp đặt sự việc nào cũng ổn thỏa, chu toàn. Bởi vì đi lần này không ít người đều là dân giang hồ xuất thân trong đội Nội Vệ đi theo Lê Đại Tân này càng có cùng một cảm nhận.
Triệu Tự Doanh làm việc rất biết tiết chế, không lạm sát, không khát máu, có kỷ luật. Điều này khiến cho rất nhiều người giang hồ trước kia có thói quen phóng túng rất là bỡ ngỡ. Còn Lê Đại Tân làm việc thì không hề nương tay, vả lại biết cách dàn xếp. Lúc mọi người đánh vào trạch viện bên ngoài của Phùng Thiếu Lương, vàng bạc tiền tài bên trong tiện tay nhón đi không ít. Nếu như trong Triệu Tự Doanh, mười phần có tới tám, chín phần bị quát ngăn lại. Nhưng Lê Đại Tân hoàn toàn bỏ mặc.
Suốt chặng đường đi, mọi người đều cảm thấy Lê Đại Tân không tệ, cũng bắt đầu gọi một điều Lê đại ca, hai điều Lê đại ca.
- Lê Đại Tân này bản lĩnh là có, chỉ là có tật xấu của giang hồ quá nặng.
Trong số những người cùng đi với Lê Đại Tân, tất nhiên là có tai mắt của Triệu Tự Doanh, sau khi trở về Từ Châu, lập tức báo cáo lên trên những chuyện tai nghe mắt thấy.
Sau khi nghe xong, Triệu Tiến nói một câu bình phẩm. Các huynh đệ nghe đến câu “Tật xấu của giang hồ quá nặng”, đều là biết triển vọng của Lê Đại Tân trước sau ở Triệu Tự Doanh này rất là hạn chế rồi. Điều mà Triệu Tự Doanh chú trọng chính là quy củ. Tất thảy đều cần có quy củ, theo quy củ mà làm. Còn “Tật xấu giang hồ” tức là không tuân theo quy củ, một trong những điều đồng nghĩa với không cẩn thận, nghiêm khắc.
Lưu Dũng cũng rất hiểu.
- Gã tuổi tác đã lớn rồi, lòng hăng hái nhiệt tình gì đó đã sớm yếu đi rồi, luôn chỉ nghĩ đến làm tốt công việc, giao hảo tốt với người bên cạnh. Tới Triệu Tự Doanh của chúng ta, thà rằng nói bản thân muốn có một tiền đồ, chẳng bằng nói là suy nghĩ vì con trai gã. Ngược lại tên Lý Hòa kia sau khi chứng minh lòng trung thành sử dụng được.
Triệu Tiến gật đầu nói.
- Hai người này vẫn là đưa vào đội Nội Vệ trước. Tuy nhiên phải tách bọn trẻ con của thôn Đinh gia ra khỏi mấy đứa nhỏ này.
Lê Đại Tân sau khi về tới Từ Châu, không có lập tức gặp Triệu Tiến, mà là được sắp xếp đoàn tụ với vợ con. Cả nhà Lê Đại Tân được sắp xếp ở Điền gia trang. Điền gia trang này từ sau khi gia nhập vào Triệu Tự Doanh, từ trong ra ngoài đều có biến chuyển lớn. Rất nhiều thương hộ làm ăn ở Hà Gia Trang đều đặt nơi ở và kho hàng ở bên này, khiến cho Điền gia trang từ trên xuống dưới cũng theo đó mà giàu lên không ít. Tuy nhiên kiểu giàu có này trong con mắt của người nhà họ Lê thực sự chẳng là cái gì. So sánh với Dương Châu, trong thiên hạ quả thực chẳng có mấy thành trì so sánh được, huống hồ là nơi thôn dã của Từ Châu.
Người vợ còn được, vui mừng vì chồng mình bình yên trở về, đứa con thì loạn lên đòi về Dương Châu. Lúc mới đầu vợ chông đều không nói gì. Sau đó lại làm ồn ghê quá, Lê Đại Tân liền cho hai cái bạt tai. Đứa con khóc toáng lên, Lê Đại Tân cũng cảm thấy hết sức buồn bực.