Giẫm đạp lên người ngựa bị thương và thi thể để bước lên khiến đội hình hàng ngang chỉnh tề lộ chút tán loạn rồi nhưng đằng trước đã không có gì ngăn cản được bọn họ rồi.
Đội nhân mã điều không phải biến thành thi thể trên mặt đất thì là chạy loạn bốn phương, chậm một bước sẽ bị cung tên bắn chết, còn lại mấy người cưỡi ngựa cũng không dám lượn vòng chỉ đành chạy tản bốn phía, những thứ khác không nói tới, nếu như không đi nữa sẽ bị đại đội kỵ binh vẫn không nhúc nhích kia đuổi kịp.
Đại đội Phùng gia bên này vừa mới hô hào điên cuồng giờ đã lặng im, ai cũng nghĩ dùng đội nhân mã đánh đội ngũ bộ tốt nhưng không ngờ chưa hề xông phá được hơn nữa còn chết rất thê thảm.
Đội ngũ trước mắt vượt qua ngăn trở của xác người ngựa lại một lần nữa trở nên chỉnh tề, khoảng cách không quá một trăm năm mươi bước.
Đội quân Phùng gia đang lặng ngắt giờ bắt đầu xôn xao lên, một góc đội hình đột nhiên có chút tán loạn, có người hô lớn.
- Bảo hộ thiếu gia chạy, bảo hộ thiếu gia chạy đi.
Mọi người đều nhìn sang phát hiện ở xa xa Phùng Bảo đã thúc ngựa chạy như điên, bên cạnh y chỉ có hai gã hộ vệ, thấy một màn như vậy mọi người ai cũng chửi ầm lên, vốn đội ngũ đã bị chấn động càng thêm không có sĩ khí.
Có người quay lại nói với Lý Hòa.
- Tổng gia, chúng ta cũng đi thôi.
Người nọ nhìn Lý Hòa không trả lời lại quay đầu nói với Lê Đại Tân.
- Lê gia, không phải các huynh đệ không muốn liều mạng nhưng cục diện trước mắt qúa cổ quái, ngay cả đội nhân mã cũng bị đánh bại, chúng ta chắc chắn đánh không lại.
Lại có mấy người kéo sangi, vội vàng nói.
- Tổng gia, chúng ta là cầm bạc làm việc. Nếu như thật tổn thất lớn hơn, trở về không tiện ăn nói với tướng gia. Đi thôi.
Lê Đại Tân không lên tiếng, chỉ quay đầu nhìn tư binh đoàn luyện Phùng gia bên này một chút. Trên mặt mọi người đều lộ thần sắc sợ hãi, vừa rồi thấy Phùng Bảo chạy như vậy khiến mọi người hoàn toàn không còn tâm tư đánh nhau gì nữa, huống chi còn thấy được đội nhân mã xông ra không có người nào trở về, số còn sống sót đều chạy tản ra bốn hướng, chạy được càng xa thì càng tốt bấy nhiêu.
Thấy Lê Đại Tân quay đầu nhìn một số người vội vã chạy tới, nghiến răng hạ giọng nói.
- Lê gia, người của Phùng gia đều đi rồi, chúng ta hà cớ gì phải ở đây chống đỡ.
- Coi chừng thật chặt trại bên kia, chớ nên bị người lợi dụng sơ hở.
Lê Đại Tân trả lời chẳng hiểu ra làm sao.
Còn không đợi mọi người nói nữa, Lý Hòa bên kia quát lên.
- Đi cái rắm, chẳng lẽ ta không muốn đi sao, nhưng nhìn toàn trường này mà xem liệu chúng ta có đi được không?
Gầm thét xong, tất cả mọi người đều không thốt lên lời rồi, ngay cả những người vừa khuyên nhủ Lê Đại Tân cũng đều nhìn sang.
- Các ngươi không thấy hơn bốn trăm kỵ binh không nhúc nhích kia à? Các ngươi chỉ thấy hơn ba trăm bột tốt phái trước thôi hả?
- Bây giờ chúng ta xoay người chạy đội kỵ binh kia sẽ đuổi theo chém chết. Các ngươi cảm thấy sẽ có mấy người sống sót hay sao? Trên bãi cỏ hoang này các ngươi nghĩ ngựa chạy trốn được sao?
- Làm sao bây giờ?
Lý Hòa cắn răng nói.
- Còn làm sao nữa. Chỉ có một con đường. Liều mạng! Chúng ta bây giờ còn gần hai ngàn người, liều mạng đánh phá đoàn hát khua chiêng gõ trống kia, tiếp đó đuổi những binh lính bại trận kia xông vào đội nhân mã phía sau, khiến cho cục diện hoàn toàn loạn lên.
Mọi người sau khi nghe được như thế đều vô cùng ngạc nhiên, lời này không phải là nói với đội nhân mã vừa nãy đi sao? Đội nhân mã cũng không thành công thì bộ tốt càng không được, cách này thất bại là rõ ràng thì có lợi ích gì.
Ánh mắt mọi người lay động, hai mắt Lý Hòa giống như muốn phát hỏa đến nơi, y gầm nhẹ.
- Chẳng nhẽ còn có cách nào khác? Chúng ta chỉ còn làm được như vậy, không làm thì chỉ còn một con đường chết. Sớm đi sắp xếp, mau xông lên. Đối mặt đánh nhau lần nữa phải tới trước mắt rồi.
Bất kể là kẻ khuyên Lý Hòa hay khuyên Lê Đại Tân từng trải dạn dày chiến trận cũng không ít, Lý Hòa vừa nói vậy sắc mặt mọi người liền xám xịt nhưng không ai tiếp tục nói mà đều trở lại trong đội ngũ của mình.
- Các huynh đệ, đám người này ít người hơn so với chúng ta, chúng ta tiến lên là đánh tan được chúng rồi.
- Vừa rồi đội nhân mã kia đều không phải là hán tử, bọn chúng không dám đánh nên chạy trước, chúng ta làm sao thành kẻ hèn nhát như vậy.
- Ngân lượng đang bày ở bên này, dám xông lên thì đi lấy, không dám xông lên thì hãy hỏi thử đao trong tay lão tử đây một chút.
Đầu mục các nơi đều ở đó hô to, các chiêu trò áp bức dùng lợi dụ hoặc đều đã dùng tới, khí thế mọi người đã suy sụp miễn cưỡng được khơi mào cổ vũ nhưng ba hàng ngang đối diện kia ngày càng gần hơn.
- Xông lên.
- Xông lên cho ta.
Tiếng hét phẫn nộ vang lên, từ trước đến sau cánh đội Phùng gia này cũng miễn cưỡng bắt đầu di chuyển, Lý Hòa cùng Lê Đại Tân rút đao ra, ở trên ngựa khuyến khích, cổ động, có vài người muốn xoay người bỏ chạy liền bị chặt đầu ngay, theo uy hiếp như thế, đại đội mới chậm rãi nghênh đón.
Đại đội bắt đầu di chuyển, vẻ mặt Lê Đại Tân và Lý Hòa vẫn chưa thoải mái, trán hai người đã đẫm mồ hôi.
Lý Hòa buồn bực nói.
- Đây là ép chúng ta đánh với bọn chúng.
Lê Đại Tân trầm mặc cũng mở miệng nói.
- Từ lúc mới bắt đầu đối mặt nhất định đã tính toán diệt sạch chúng ta. Ít người đấu với nhiều người, chúng sao lại có tâm tư như vậy.
Cung thủ đại đội Phùng gia chạy nhanh về phía trước, lúc này cách hữu hiệu nhất để khắc chế ba hàng ngang kia e rằng chỉ có bắn tên, bọn họ cũng không biết rằng cách này rốt cục dùng tốt hay không tốt nữa nhưng cũng chỉ đành đi thử một chút.
Cung thủ bên này vừa động tí thì cung thủ bên kia từ trong khe hở hàng ngang cũng di chuyển, bọn họ cũng giống như vậy bước nhanh ra tiếp đón, mấy chục người đi đầu sắc mặt ngăm đen, vóc dáng cũng không quá cao nhưng tay chân lại rất nhanh nhẹn.
Cung thủ đôi bên rất mau đã đến gần cách nhau mấy chục bước, đều phải giương cung bắn tên rất mau, nhưng so với cung thủ giữa trận thế hàng ngang, cung thủ bên phía Phùng gia chậm hơn chút.
Dù sao đây không phải làm việc nhàn nhã rút tên bắn vào trại, cũng không phải bắn bình thường giống như đốc chiến, mà phải nhanh hơn người khác, chuẩn hơn người khác, cung thủ bên phía Phùng gia tay rất nhiều người đều đang run rẩy, thậm chí có mũi tên rơi xuống khỏi dây cung, lại luống cuống tay chân đi nhặt lấy, bên kia đã bắn tên rồi.
Tiếng kêu thảm thiết liên thanh, mười mấy cung thủ bên phía Phùng gia ngã xuống. Tên bắn trúng đồng bọn bên cạnh khiến cho người càng thêm hoảng hốt, tên bắn ra càng không có mũi nào trúng đích, còn đối phương tay chân quả thật mau lẹ, đã mở cung bắn ra mũi tên thứ hai.
Sau khi qua hai đợt, bọn cung thủ lập tức tán loạn, chạy ra hai bên, cung thủ trong đội hàng ngang không có truy kích, mà là trở lại phía trước đội ngũ, cùng nhau chạy nhanh tiến lên.
Đại đội bên phía Phùng gia vừa bắt đầu đã chạy, bước chân càng lúc càng nhanh.