Có lòng dạ và không có lòng dạ chính là không giống nhau, một mặt phải biểu hiện trước mặt Triệu Tự Doanh, hai là cảm thấy phía sau có chỗ dựa, khi đánh nhau quả thật hăn hái dám tiến lên phía trước. Mà đám cướp kia còn muốn cứng rắn đánh nhau, kết cuộc bị mã đội thẳng một mạch xuyên thủng, sau đó bị tiêu diệt sạch sẽ.
Lợi hại nhất thì bị giết chết tại chỗ, số còn lại không phải chạy tán loạn thì sợ hãi đầu hàng, cũng có kẻ muốn trốn đi. Một đám buôn muối ở huyện Lộc Ấp muốn trốn tới phủ Phượng Dương, không nghĩ tới lại bị đội nhân mã của Triệu Tự Doanh truy kích tới, đó chẳng qua là hơn năm mươi người cưỡi ngựa lại giết sạch trơn hơn trăm kẻ buôn muối lậu trên đất bằng.
Sự tình đến mức này, các nơi ở phủ Quy Đức đều biết phải đi tiếp như thế nào rồi. Những gia đình giàu có kia vẫn đóng cửa, nhưng tới thời điểm sống chết cũng hiểu được nên giữ hay bỏ, tổn thất chút tiền tài so với bị nhổ sạch gốc vẫn tốt hơn, cho nên tiền thuế, lương thực sắp sẵn giao nộp, lại phái con cháu, quản sự trong nhà chạy tới Từ Châu.
Đến Triệu Tự Doanh bái kiến, thăm hỏi là một chuyện, lương thực phải đổi thành bạc để nộp thuế, nghe nói đều là Triệu Tự Doanh thu mua, bất luận thế nào cũng phải đàm phán cho được giá, bằng không nếu như hắn thu mua ép giá, mọi người cũng không có chỗ mà khóc.
Không bao lâu sau, mọi người lại thở phào. Triệu Tiến này quả thực giống như lời đồn, giữ lời hứa, làm việc công đạo, không mượn cơ hội ép giá lương thực, chỉ là giá thấp hơn so với giá thị trường mà thôi, nhưng mà mua bán với số lượng lớn nên đúng là hẳn phải như thế.
Con người chính là kỳ quái như vậy, lúc trốn thuế, giao một đồng cũng không sẵn lòng, Thư lại, sai dịch nào có sợ thu theo quy củ, đều cảm thấy thâm cừu đại hận. Nhưng lúc tai vạ đến nơi, gặp được đãi ngộ hơi có chút công đạo liền vô cùng cảm kích, cần phải biết rằng số phải giao nộp nhiều hơn không biết bao nhiêu lần so với trước đây.
Nhưng người người đều cảm kích, các nơi phủ Quy Đức đều tán dương Tiến gia làm việc công đạo, ngày sau đến phủ Quy Đức làm chủ, tất cả mọi người đều có phúc.
Từ lúc Triệu Tự Doanh xuất hiện đến lúc phần lớn rút về, Triệu Tự Doanh ở phủ Quy Đức không đến hai mươi ngày, trong khoảng thời gian ngắn ở đây, đại cục của phủ Quy Đức coi như đã định, kế tiếp chính là kết thúc.
Chỉ là số ngày cần thiết để kết thúc vượt xa so với số ngày để bình định. Triệu Tự Doanh dựa vào thực lực và giết chóc nhanh chóng áp đảo các nơi ở phủ Quy Đức, cũng không có nghĩa là kế tiếp đã khống chế ổn định. Muốn khống chế giống như Từ Châu sẽ phải phái người nhà qua, đồng thời, lực lượng được nhanh chóng xây dựng ở phủ Quy Đức cũng không được vứt bỏ, cũng phải nắm chắc trong tay.
Đến lúc này mới là thực sự phức tạp. Triệu Tiến rút những người Từ Châu đóng ở trại lưu dân bên kia về, đồng thời điều bốn trăm tráng niên cốt cán trong trại tới phủ Quy Đức, lại chia đội Tuần diêm thành ba đội, trong đó một đội chuyên ở trong địa phận phủ Quy Đức, sau đó lại để các châu, huyện trong phủ Quy Đức bảo hộ lẫn nhau, những nhà có thực lực mỗi nhà xuất ra từ mười tới hai mươi người, sau đó những người không làm được việc tại quê nhà thì sắp xếp đến làm ở nơi khác.
Xen kẽ, kiềm chế lẫn nhau, giữ lại một cánh đội ngũ hơn ngàn người ở phủ Quy Đức, dùng để thu thuế và bảo đảm các con đường buôn bán. Sau đó đội ngũ này lấy người luyện võ Từ Châu và tráng niên lưu dân làm chủ chốt. Còn về những kẻ giang hồ của chính phủ Quy Đức thì lại được Triệu Tiến sắp xếp tới làm việc ở Bi Châu bên kia. Cả hai phe đều là thân trên đất lạ, đều phải dựa vào lương thảo và chi viện của Triện Tiến, có tầng tới lui qua lại sống dựa vào nhau này, dĩ nhiên phải trung thành làm việc, không dám có một dạ hai lòng gì.
Nhìn thấy thủ đoạn này của Triệu Tiến, trên dưới phủ Quy Đức càng lúc càng tin phục. Có thủ đoạn giữ vững cục diện cân bằng kiềm chế lẫn nhau, hơn nữa làm việc công bình, nể mặt. Người như thế mới đáng để tiếp tục làm ăn lâu dài được.
Hiểu rõ càng nhiều hơn, càng không thiếu được cũng biết rõ danh mục đội học đinh của Triệu Tự Doanh. Thư lại, sai dịch đưa con cái của mình sang đầu tiên, hiện giờ ngược lại là bọn họ qua lại mật thiết nhất với Triệu Tự Doanh nhất. Bởi vì không có Triệu Tiến làm chỗ dựa, bọn họ lập tức chết không có chỗ chôn. Tiếp theo đó chính là những người giang hồ phủ Quy Đức làm việc cho Triệu Tiến. Sau đó nữa những kẻ gọi là nhà giàu trung lương cũng đưa con cháu trong nhà sang. Tất cả đều muốn chứng tỏ lòng trung thành và dạ sắt son của mình, đưa người làm con tin chính là cách tốt nhất.
Cũng có mấy nhà có em gái hoặc là con gái tuổi tác vừa hợp, xinh đẹp như hoa như ngọc, nhưng nghe ngóng kỹ càng, đều tiêu tan lòng dạ này. Từ chủ mẫu đã có mang, hơn nữa cũng là bậc danh giá xuất thân gia đình giàu có, nếu như mình thừa lúc này nhét nữ nhân sang đấy, nhét vào được hay không là một chuyện, tám chín phần nhiều là bị người ta ghen ghét.
Hơn nữa bên cạnh Triệu Tiến hiện giờ chỉ có mỗi một Từ Trân Trân, nhiều người đi trước như thế chẳng lẽ những kẻ đó không biết làm như thế hay sao? Mọi người đều suy ngẫm rất là cẩn thận chu toàn.
Việc làm của Triệu Tiến ở phủ Quy Đức cũng không giấu giếm gì, kẻ biết đầu tiên chính là thương nhân buôn muối chợ muối và các nơi khác, bọn họ lập tức kịp tính toán. Lượng muối lậu bán tới bên phía Hà Nam lập tức sẽ phải tăng lên nhiều lần rồi. Hiện giờ tính thử khoảng cách đường thủy, muối trong chợ muối vận chuyển tới phủ Khai Phong cũng gần nhất rồi, vả lại về sau kẻ giao thiệp không còn phải là đám tiểu nhân mua thấp bán cao phủ Quy Đức mà là bọn thương gia giàu có của Khai Phong và Lạc Dương, lại được phát tài rồi.
Bàn tới việc buôn bán, ai cũng không so bì được với kẻ khác, bọn thương nhân chợ muối Từ Châu vừa mới tính toán, bọn thương nhân Khai Phong đã tới Từ Châu rồi.
Đã vào giữa tháng mười một, vốn dĩ mọi người đều bắt đầu sắm sửa bán đồ tết và đóng cửa mừng năm mới. Nhưng hiện giờ ai cũng không được nhàn rỗi, đều phải nhân cơ hội này chắp nối giao thiệp với Hà Nam bên đó, đợi sang năm đại triển thân thủ.
Ngay cả bọn người trong phủ Quy Đức cũng nếm được vị ngọt đầu lưỡi. Tuy nói thu hoạch trên ruộng đất bị cắt xén mất một miếng, nhưng buôn bán theo đó phát đạt hẳn lên. Đặc sản trên đất của mình bán được ra ngoài, không còn bị mấy tên lòng dạ đen tối kia bóc lột, tất cả đều mong mỏi tới được sang năm.
Đối với tất cả sự tình xảy ra ở phủ Quy Đức, bên trong Từ Châu thậm chí cũng lười bàn tán. Mọi người đều cảm thấy bình thường. Tuy nhiên phủ Quy Đức nào có còn anh hùng hảo hán nữa. Tiến gia đều dẫn người thân của mình đi rồi, còn có chèn ép gì không phục được.
Từ Châu bên này mọi người đang bàn luận một việc. Có mấy người làm việc trong thôn trang, bởi vì chịu khó chăm chỉ, thuộc hạ quản lưu dân trồng trọt xuất chúng hơn nơi khác, thu hoạch nhiều hơn, kết cuộc được cất nhắc lên đi làm quản sự Khổng Gia Trang. Trong tay ai nấy quản tới ngàn người, cũng bằng thân phận trang chúa rồi.