Còn có người muốn từ cổng sau chạy ra ngoài, nhưng cửa bên đó sớm đã có người chặn, vừa đốt pháo vừa nhìn chằm chằm con đường.
Tuy nhiên chống cự này chỉ là lẻ tẻ, bọn hộ vệ lấy tiền làm việc không có dũng khí quên cả sống chết. Còn về những nam đinh Phùng gia kia, bọn họ hoặc là bị tửu sắc đục khoét thân thể, hoặc là cảm thấy không đáng liều mạng vì Phùng gia. Về phần nha hoàn vú già, chỉ dám ở trong phòng nhỏ giọng run rẩy khóc lóc, cái gì khác cũng không dám làm, kẻ dám làm chỉ có chết.
Đại viện tường cao, thật sự đã vào được, khoảng cách tường viện bên trong cũng không cao như thế, gặp được cổng đóng kín, kẻ thân thủ nhanh nhẹn ngay lập tức tung mình sang, mở cổng để người đi vào.
Phùng lão thái gia Phùng Kim Phát và Phùng lão gia Phùng Thiếu Hiền ai nấy ở một trạch viện riêng. Đi vào bên đây, Lê Đại Tân đã không cách nào quen thuộc địa thế bố cục, tuy nhiên sự tình cũng đơn giản, ngay lập tức bắt lấy mấy nha hoàn hầu hạ nội viện, đao vừa khua lên, cái gì cũng hỏi ra được.
Trước hết vào trạch viện cúa Phùng Thiếu Hiền, khống chế mấy nha hoàn kinh hoảng muốn chết. Lúc vào trong nhà, nhận ra cả phòng đầy mùi rượu, Phùng Thiếu Hiền đang ôm một nữ nhân nằm ngáy ngon lành, có lẽ là uống nhiều rượu rồi, lúc người tiến vào không ngờ không có nhận ra. Lê Đại Tân che mặt tiến vào liếc mắt nhìn, lập tức bổ xuống mấy đao.
Ngược lại Phùng lão thái gia Phùng Kim Phát bên này khác xa. Vừa vào trạch viện, một lão già tóc trắng xóa cầm một cây côn gỗ nhào tới, hai thanh đoản mâu đâm chết lão già này. Đèn lồng vừa chiếu tới, nhận ra quản gia Phùng Đại.
Trần Thăng không có vì gã người hầu trung thành này dừng lại nửa bước, cửa phòng lập tức bị phá mở. Sự tình lo lắng quả nhiên đã xảy ra, phòng ngủ của Phùng Kim Phát không có một bóng người. Mấy kẻ giang hồ lập tức bắt đầu tra xét, không tốn bao nhiêu công sức, cũng nhìn thấy tủ đựng y phục ở góc tường. Sau khi mở tủ y phục này ra, nhận ra đáy tủ di chuyển được, dỡ đáy ngăn tủ ra, nhìn thấy đường ngầm bên dưới.
Đường ngầm cũng chính là nói địa đạo chẳng khác gì nói là đào một đường cống ngầm sát mặt đất. Một gã giang hồ cắn lấy chủy thủ nhảy vào. Lê Đại Tân lúc này rốt cuộc có chút lo lắng, lúc đang sửa soạn đi theo vào, người nọ nhảy xuống kia đã kéo Phùng Kim Phát ra ngoài.
Mùi phân nước tiểu không khống chế được tràn ngập cả căn phòng, Phùng Kim Phát cả người đều đã mềm oặt, trong miệng lắp ba lắp bắp nói.
- Trong tay Phùng gia chúng ta còn có mấy vạn bạc trắng. Cầm lấy hết đi, chỉ cần tha mạng. Mấy thứ đồ bát sứ thời Tống bày trên bàn kia, cầm tới Giang Nam, tức thì đổi được hơn mấy ngàn lượng. Các người không được đụng tới ta. Thị lang ở Lại bộ, Đô ngự sử của Đô Sát Viện đều là thân thích của nhà ta. Đụng tới ta, bọn họ chắc chắn sẽ không để yên cho đâu.
Nói tới đều là nhà mình có bao nhiêu của cải, lại có chỗ dựa thế nào, chỉ có điều người trong phòng đều vẻ mặt không chút thay đổi. Trên mặt bọn họ đều có túi trùm đầu, cũng không nhìn không ra được dáng vẻ gì. Đám người chỉ ở nơi đó đợi chờ Lê Đại Tân, chẳng bao lâu, Lê Đại Tân đi sang.
Theo ánh lửa chiếu rọi, Phùng lão thái gia nước mắt nước mũi chảy ròng ngũ quan đã bởi vì tuyệt vọng và sợ hãi vặn vẹo. Lê Đại Tân nhìn qua nhiều lần mới xác nhận được. Gã hít vào một hơi thật sâu, giơ tay ra hiệu xác nhận người đối diện. Trần Thăng gật đầu, một đao đâm xuống.
Trong trạch viện Phùng Kim Phát và Phùng Thiếu Hiền quả thật có giấu kho tàng giấu của cải. Vàng bạc lập lòe, châu ngọc chói lòa, vàng thỏi nhiều vô số kể xấp xỉ gần hai trăm cân. Mỗi người bỏ mấy cân vào túi đồ, bước nhanh ra ngoài truyền lại. Đợi sau khi tất cả vàng thỏi đều chuyển đi sạch sẽ, mọi người bắt đầu rút khỏi.
Trong đại viện tất cả người đều bị đuổi tới nội viện, sau đó bắt quỳ rạp trên mặt đất không cho phép ngẩng đầu. Có kẻ ở luôn trong phòng không dám ra ngoài, bọn họ chỉ loán thoáng nghe tiếng kêu thảm thiết ngoài đoán được chuyện gì xảy ra, cũng là nơm nớp lo sợ không dám nhúc nhích.
- Tiếng kẻng chưa ngừng, ai ra khỏi cổng kẻ đó phải chết, ai ngẩng đầu cũng chết.
Tiếng pháo nổ đã dừng lại, tiếng kẻng nhàm chán từng tiếng một vang lên, trong lúc vang lên nghe thấy tiếng bước chân vang lên không ngừng bước nhanh ra ngoài rời khỏi.
Đám cường đạo coi trời bằng vung này đi rồi sao? Có người muốn ngẩng đầu nhìn xem, nhiều người bên cạnh đều đang cúi gập như thế, bản thân ngẩng đầu nhìn thử.
Không phải một người muốn vụng trộm ngẩng đầu, tuy nhiên ngay lúc này, tiếng kêu thảm vang lên, nghe được tiếng quát mắng khẩu âm lạ lùng của tên cường đạo nào đó.
- Kẻ nào muốn ngẩng đầu tìm chết.
Tất cả ai cũng không dám nhúc nhích nữa rồi, cứ như thế ngửi mùi thuốc pháo ngập ngụa và mùi máu tanh trộn lẫn bên trong, ngoan ngoãn quỳ rạp trên mặt đất, bên tai chỉ có tiếng kẻng thưa thớt vang lên.
Rất nhiều người cho rằng phải cứ thế này tới trời sáng, nhưng sau hơn nửa canh giờ, đã có người xông vào. Bổ khoái ra khỏi cổng tra xét đã lâu chưa có trở lại, khiến đồng bọn nổi lên lòng hoài nghi. Đợi tới lúc bên này chỉ nhìn thấy giấy đỏ quấn pháo đầy đất, không có kẻ nào nhận ra, ngay cả trước cổng chính Phùng gia đều sạch bong như lau.
Dù sao cũng là sai dịch nha môn, lập tức nhìn ra chỗ không đúng. Phùng gia lúc nào cũng có hộ vệ ở bên ngoài, không lý nào không có một bóng người. Hơn nữa bọn họ cũng ngửi được mùi máu tanh, ở lâu trong nha môn đối với cái này cũng quen thuộc hơn.
Khiến cho bọn họ không ngờ tới chính là cổng lớn, cổng nhỏ Phùng gia đều khóa chặt bên trong, đây càng khiến cho bọn họ cảm thấy lạ lùng, còn cho rằng mình phán đoán sai, Phùng gia nếu như đóng cửa, nghĩ rằng cũng không có việc gì.
Xét tới cùng, không ai ngờ được rằng sẽ có người gây ra đại án như thế ở Dương Châu, mọi người đều cảm thấy không có người phát rồ mất trí như thế.
Vốn dĩ muốn rời đi một người cứng đầu gõ cửa hô to. Bên trong không có bất kỳ động tĩnh gì, lúc này mới nhận ra thật sự không ổn rồi. Gõ cổng hàng xóm lân cận, hô mười mấy tráng đinh dựng thang tung mình bay qua đầu tường, sau đó chính là nhìn thấy xác chết. Đi vào bên trong nữa còn nhìn thấy một gã tôi tớ bị bịt mắt, một thanh đoản côn mắc trên vách tường dính vào sau lưng, ở nơi đó nơm nớp lo sợ gõ kẻng.
Đi tới vừa hỏi, mới biết được người này bị bọn giặc cột lại bịt mắt sau đó thì được ra lệnh gõ kẻng, còn nói nếu như dừng lại, trường mâu dán ở sau lưng sẽ đâm tới. Người bên trong phủ Phùng gia sớm đã bị dọa sợ bể mật, cộng thêm che kín mắt cái gì cũng không nhìn thấy, dĩ nhiên nghe theo.
Người quỳ rạp trên đất không dám ngẩng đầu, người gõ kẻng không biết việc xảy ra, cứ như vậy mơ hồ không biết gì cả, nếu như không phải người ngoài tiến vào, chỉ sợ sẽ cứ như vậy mãi tới trời sáng.
Nhìn thấy Bổ khoái tới rồi, trên dưới Phùng gia kinh hoàng sợ hãi cả đêm tức thì vỡ òa. Có người ngay lập tức hôn mê bất tỉnh, có kẻ lên tiếng khóc hô, còn có kẻ bắt đầu cân nhắc có nên thừa cơ hội này làm giàu. Một số ít kẻ trung thành tâm ở nơi đó quát thét bảo Bổ khoái đi bắt người.