Đám Thiên hộ Cẩm Y Vệ ở Nam Kinh tự nhiên hiểu được đây là Mã Xung Hạo gây áp lực với bọn họ, nhưng hiện tại đã không có năng lực chống cự, đành phải tận hết sức làm chu toàn, không dám có chút giấu diếm, sau khi cách chức mười mấy người, biên chế của Cẩm Y Vệ Nam Kinh không còn chút sai lầm nào.
Hồ Hội Công cung kính, thành khẩn nói.
- Lúc ấy Đô đường còn chưa tới, sau khi hai tiểu tử này đi thì không có thư hồi âm gì, chuyện cứ thế bẵng đi, cũng không có ai nhắc tới, thuộc hạ ở đây cũng hồ đồ mà quên mất. Hôm nay kiểm tra danh sách phát lương tiền mới nhìn thấy mấy tháng nay đều là người nhà bọn họ tới lĩnh, trong lòng cảm thấy hổ thẹn, cũng biết việc này không ổn, vì thế tới thỉnh tội với Đô đường. Xin Đô đường cho một biện pháp xử trý. Ty chức có lỗi, cam nguyện chịu phạt.
Mã Xung Hạo cười nhạt, nâng chén rượu lên môi rồi lại đặt xuống, thản nhiên nói.
- Chuyện này thì có lỗi gì chứ, theo quy củ, ta không cắt giảm bổng lộc của ngươi, thuộc hạ của mình thì tự mình quản chặt một chút đi.
Hồ Hội Công thở nhẹ ra, cười bồi nói.
- Đô đường giáo huấn rất đúng! Thuộc hạ nhất định sẽ quan tâm hơn đến đám tiểu tử kia. Hai tiểu tử này cũng thật gan lớn bằng trời, vừa ra ngoài chín tháng, vợ con trong nhà cũng đều không cần nữa. Không biết lần ra ngoài này đã tận hưởng được bao nhiêu phong lưu khoái hoạt rồi.
Nói tới đây, Hồ Hội Công liếm môi, cười hắc hắc nói.
- Có lẽ ở Dương Châu, hoặc có khi chính là ở trong nội thành Nam Kinh này, tùy tiện tìm một thuyền hoa, ai tìm thấy được.
Nghe âm thanh cười lạnh của Mã Xung Hạo, Hồ Hội Công mới kịp tỉnh táo, ra vẻ nghiêm túc nói.
- Đợi Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An, hai tiểu tử tạp chủng này trở về, nhất định phải trách phạt thật nặng.
- Trách phạt? Trở về?
Mã Xung Hạo cười lạnh hỏi lại hai câu. Y cầm một hột đậu tằm lên, ném ra ngoài cửa sổ, xoay người nhìn về phía Hồ Hội Công nói.
- Ngươi còn trông mong bọn chúng trở về, đây chính là chết ở bên ngoài rồi, hiện tại còn thừa lại mẩu xương cũng coi như đời trước tích đức.
Hồ Hội Công trợn tròn mắt.
- Đã chết rồi sao?
- Ở hắc điếm, đụng độ với kẻ cướp, nói chết không phải tức là chết. Bị chôn sống, buộc đá thả xuống sông. Sống không thấy người, chết không thấy xác.
- Ai dám động đến người trong thân quân (quân binh thân cận của thiên tử) chúng ta.
- Có gì mà không dám động vào? Cũng chính là các ngươi ở Nam Kinh này gan nhỏ, ít dám làm gì, cả ngày ru rú trong thành không ra ngoài. Huynh đệ các nơi đã chết bao nhiêu, bao nhiêu người ra ngoài mà không quay trở về được.
Cẩm Y Vệ là thân quân của thiên tử, bọn họ cũng thường tự xưng như vậy. Cẩm Y Vệ bốn phương đi khắp nơi truy bắt, phá án, sự tình cáo mượn oai hùm, kiếm lợi đút túi riêng đều có không ít. Nam Kinh bên này thì không như vậy. Cường hào ở khắp Nam Kinh và Giang Nam, ngay cả dân chúng bình thường cũng có khả năng là dòng dõi của nhà quyền quý, quan lớn ở kinh sư, một khi nhìn không chuẩn chính là vạn kiếp bất phục, tan xương nát thịt.
Cho nên mấy chỗ Nam Kinh và Giang Nam đều cẩn thận dị thường, thà rằng dựa vào thân phận để thuận tiện làm ăn buôn bán, những việc lừa dối, bắt chẹt nhà phú thương, quyền quý thì không dám làm.
Nhưng cho dù là cẩn thận thế nào đi nữa, bọn họ cũng là Cẩm Y Vệ thuộc Xưởng Vệ, ai cũng không dám bất kính, đi lại các nơi, quan phủ, dân chúng đều đối đãi rất là khách khí, cung kính. Nghe Mã Xung Hạo nói như vậy, Thiên hộ Hồ Hội Công cảm thấy căn bản là không đáng tin.
- Từ Châu kia là địa phương nghèo, hẻo lánh mà cũng dám động thủ với chúng ta.
Mã Xung Hạo tùy ý bình phẩm một câu.
- Càng là địa phương hoang vắng thì càng coi trời bằng vung. Nội thành, ngoại thành của kinh sư có bao nhiêu kẻ không rõ vì sao mà chết, số tra ra được thì có bao nhiêu.
Chết mất hai Giáo úy, Hồ Hội Công cũng không để trong lòng. Gã lo lắng là bị Mã Xung Hạo nắm được chỗ chí mạng, hiện giờ đã báo lên nói rõ, như vậy cũng là vô sự, đối với bên ngoài nói là quá hạn không về cũng đủ để ứng phó.
Nhưng đến lúc này, Mã Xung Hạo lại hào hứng, xoay người hỏi.
- Đi Từ Châu làm gì? Dư công công kia trong mắt lúc nào cũng chỉ ham thói thấy tiền mắt sáng, làm sao lại nhìn trúng chỗ hoang vắng, cùng khổ như Từ Châu chứ.
- Đô đường, loại danh tửu Hán Tỉnh kia ngài đã uống qua…
- Nghe nói tiệm buôn và ruộng đất của Từ Châu, ba phần tư đều năm trong tay một người…
- Đô đường không biết có hay chuyện tình ở Khổng Gia Trang hay không, hiện giờ chỗ này cũng quy hết về tay Triệu Tiến này rồi…
- Nghe nói năm đó mười vạn lưu tặc vây khốn Từ Châu đều bị Triệu Tiến này dẫn người đánh bại, nhưng lại bị tham tướng Chu Bảo Lộc đoạt mất công lao…
- Chuyện của Phùng gia Đô đường thiết nghĩ cũng biết, nghe nói cũng bị tiểu tử kia thu phục rồi…
Cẩm Y Vệ cũng có lề lối và chiêu trò hỏi thăm tin tức. Triệu Tiến vốn là ở Nam Trực Lệ Từ Châu, hơn nữa, sự tình làm ra quá mức chấn động, cho dù hắn cố ý hạ thấp mình cũng không giấu diếm được mọi người. Hồ Hội Công sở dĩ biết cũng không phải là cố ý tra xét, chẳng qua là nghe nhiều mà thôi.
Cứ tiếp tục nói, Hồ Hội Công biến đổi sắc mặt, thanh âm hạ thấp, thì thào nói.
- Nói như vậy, Phùng gia đang đêm bị làm cỏ, không chừng cũng là tiểu tử này làm.
Nghe thấy “Phùng gia bị làm cỏ”, ánh mắt Mã Xung Hạo đột nhiên linh hoạt, sắc bén lên, nhìn chằm chằm Hồ Hội Công, nhưng Hồ Hội Công chỉ ở đó mà sợ hãi, vỗ vỗ trán nói.
- Sớm biết như vậy, hà tất lại đi trêu chọc tên sát thần này.
Bên kia sợ hãi, cảm thán, Mã Xung Hạo lại cười ha hả đứng lên. Thiên hộ Hồ Hội Công liền vội vàng lui bước, khom người nói.
- Sự tình này thuộc hạ tự mình xử trí, không dám để đô đường nhọc công, nhất định không để chúng ta ở đây gặp phiền toái.
Mã Xung Hạo hai mắt sáng lên nói.
- Đây cũng không phải là phiền toái, đây là chỗ tốt lớn mà trời cho, bản quan nhất định phải tổn hao công sức lo lắng.
Đến lúc này, Hồ Hữu Công ngược lại cảm thấy hồ đồ, có chút buồn bực hỏi.
- Đô đường, tiểu tử này quá gai góc rồi. Ngay cả quan sai Cẩm Y Vệ chúng ta cũng dám động vào, còn làm những việc vô thiên vô pháp như vậy trong nhiều năm. Chúng ta hà cớ gì phải cùng hắn đôi co làm gì?
- Ngươi sợ? Một tên côn đồ Từ Châu coi trời bằng vung lại dọa ngươi thành cái bộ dạng này?
- Đô đường, nghe nói dưới tay tiểu tử kia có hơn hai ngàn đoàn luyện, gia đinh làm thuộc hạ dưới trướng. Xem những vụ án kia thấy số vong mạng cũng không ít. Cường hào như vậy, quan phủ bản địa đều không làm gì được, chúng ta hà tất phải gây phiền toái.
Hồ Hữu Công nói lời này thật ra rất thận trọng, vừa rồi đem những việc làm của Triệu Tiến nói ra một lần, chỉ cảm thấy cả người phát lạnh, nghĩ rằng nếu như tiếp tục tranh chấp, không biết chừng liền rước họa vào thân.
Mã Xung Hạo đứng lên, đi đến bên cửa sổ, nhìn khắp mặt sông Tần Hoài nơi nơi đều thắp đèn dầu, cười nói.
- Nói thẳng ra cũng là một tên lưu manh mà thôi, tri châu không quản được thì còn có Đạo Đào, Tuần phủ. Thuộc hạ của hắn có mấy ngàn người. Binh mã của Đại Minh ở Nam Trực Lệ này cũng có vài vạn người, dưới gầm trời này có trăm vạn quân. Y thì tính là gì, một tên lưu manh giang hồ, địa chủ một vùng thì có đáng gì?