Từ Lâm Thanh Châu tới Tế Ninh Châu, các thành trấn dọc theo Vận Hà Sơn Đông, khắp chốn chật ních lưu dân nạn dân. Chỗ như thế dĩ nhiên thành bữa tiệc thịnh soạn của bọn dắt mối và giáo phái. Giáo phái thu nạp tín đồ, hơn nữa chỉ cần nam nữ khỏe mạnh, bọn dắt mối chọn lựa nữ nhân và con nít, kẻ nào kẻ nấy tự giành lấy thứ mình cần.
Tuy nhiên trong năm tháng như nay, cũng không có người già người bệnh nào sống sót được, đa số chết ở trong nhà hoặc là dọc đường đi.
Không giống năm vừa rồi, dọc theo Vận Hà năm nay mua người thu người lại đa số là tào đinh vận binh, chỉ cần không phải loại già bệnh tật, tàn phế, người nào bọn chúng cũng cần. Nam nhân, nữ nhân và con nít hoặc là bảo lên thuyền, hoặc là cùng đi theo ven sông. Trên tào thuyền gì chứ lương thực không thiếu, cắt bớt một chút thì đủ rồi.
Sở dĩ phát ra lòng tốt như vậy, là bởi vì Triệu Tiến ở Từ Châu ra giá. Bất kể nam nữ, con nít, mỗi người ba trăm văn tiền, chỉ cần mang người tới trấn Ngung Đầu bên kia, sẽ có thuyền đưa lưu dân tới bên trong Thảo Oa Tử, tự có bố trí chỗ ăn ngủ.
Một người ba trăm văn tiền, chỉ cần cho miếng ăn thì dụ đi theo rồi, chỉ cần còn sống đi theo tới trấn Ngung Đầu bên đó, chính là một món của cải nhỏ, cớ sao mà không làm.
Tuy nhiên từ Sơn Đông cứ một đường mang đi, lại kiếm không được món tiền lớn bao nhiêu, cũng trông cậy không được có bao nhiêu người tới, từ lúc Triệu Tiến ra giá cả, Sơn Đông bên đó một tháng cũng chỉ đưa sang không tới hai ngàn người.
May mà trấn Ngung đầu chỉ còn một Tuần kiểm, bên trong Thảo Oa Tử lại là một phía không người nào đếm xỉa tới. Quan phủ đối với hướng đi của lưu dân tụ tập về phía nam lẽ ra rất nhạy bén, nhưng bên này một là người tới không nhiều lắm, hai là không tới lui xung quanh thành trì, cũng chỉ xem như nhìn không thấy.
Tuyến đường Vận Hà này thu hoạch không nhiều lắm, nhưng Khổng Gia Trang bên đó lại đã mau thu dụng gần năm ngàn lưu dân. Bản thân trang viên này giáp ranh Sơn Đông, trên đường bộ không trở ngại gì, hơn nữa lại có lòng thu dụng, nạn dân dĩ nhiên tụ tập lại đây.
Trừ mấy thứ đó ra, bờ nam Hoàng Hà cũng có rất nhiều lưu dân Hà Nam từ phủ Quy Đức kéo sang. Nhưng người đó đều được thu vào trong điền trang giao nhau với Túc Châu phủ Phượng Dương và Từ Châu. Một lượng lớn lương thực và đồ đạc tích trữ phân chia ra, nhưng Triệu Tự Doanh cũng không cần phải cố hết sức. Lưu dân sang đây cũng không nhiều, đồ đạc tích góp cũng đầy đủ, hơn nữa đám lưu dân thu nạp năm trước kia vụ mùa cách thu hoạch không còn xa.
So với mấy nơi khác, Từ Châu thật giống một cõi yên vui giữa nhân gian. Ở nơi này được ăn no, có cuộc sống an ổn, rất nhiều lưu dân tới nơi này vốn rằng chẳng tin nổi đây là thật, không phải không tin có chỗ tốt như vậy, mà là đối với việc có người muốn thu nhận và giúp đỡ bọn họ cảm thấy kỳ lạ.
Khắp chốn năm thứ bốn mươi bốn Vạn Lịch không có một trận mưa tuyết nào, mùa xuân cả thiên hạ đều ít mưa. Sơn Đông đại hạn cái này không cần nói tới, quả thật Từ Châu bên này, nếu như không phải Triệu Tự Doanh vận dụng lưu dân đại trùng tu thủy lợi, e rằng cũng phải gặp họa. Lúc tháng ba Giang Tây xảy ra lũ lớn, lúc tháng sáu mấy châu phủ dựa vào Sơn Đông ở Bắc Trực Lệ xảy ra nạn đói. Phủ Khai Phong ở Hà Nam ngoại trừ hạn hán lại gặp nạn châu chấu. Còn Phúc Châu và Tuyền Châu ở Phúc Kiến mấy ngày liền mưa tầm tã, sau khi xảy ra lũ lụt lại bùng phát ôn dịch.
Nói tới thật là nhiều kiếp nạn, trong tháng ba Giang Tây xảy ra lũ lụt, tới tháng bảy toàn tỉnh Giang Tây đại hạn, còn Sơn Đông đại hạn mãi tới tháng bảy lại gặp nạn châu chấu. Thật sự ra ngay cả Từ Châu bên đó cũng bị lây lan tới, đúng lúc ấy sức người khổng lồ nắm trong tay Triệu Tiến lại có chỗ dùng tới, nạn châu chấu chỉ là cái hại nhỏ, không có xảy ra đại sự.
Bởi vì Triệu Tiến phái người ứng cứu, thân sĩ Từ Châu đều vô cùng cảm kích, lại có Triệu Tiến trùng tu thủy lợi, dựng chợ, bọn họ đều có được lợi lộc bên trên đó, khen ngợi Triệu Tiến không ngớt miệng, ngay cả nha môn Tri châu bên này cũng phải đích thân mời Triệu Tiến tới ngợi khen, tán tụng.
Tháng ngày thấm thoát thoi đưa mãi tới giữa tháng chín, chủ mẫu Triệu gia Từ Trân Trân chiếu theo quy củ hẳn phải gọi thành là Triệu Trân Trân, nhưng Triệu Tiến tính nết coi trọng lễ tiết, khuôn phép như thế, đối với cái này lại không màn để ý tới, Từ Trân Trân cũng không cần sửa vội, vẫn luôn gọi như thế.
Triệu phu nhân Từ Trân Trân đột nhiên cảm giác thân thể không khỏe. Bọn nha hoàn còn tưởng rằng chủ mẫu cảm nhiễm phong hàn, vội vàng mời lang trung tới khám bệnh bốc thuốc. Sau đó tin tức rất nhanh truyền ra, phu phụ Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa ở trong thành vội vàng chạy tới, toàn thể Triệu Tự Doanh cũng bị chấn động. Từ Trân Trân có tin mừng, Triệu gia có con nối dòng rồi.
Lẽ ra với độ tuổi chưa tới hai mươi của Triệu Tiến, cũng không cần gấp gáp như vậy, nhưng cục diện Triệu Tự Doanh quá lớn. Ngoại trừ bọn thuộc hạ sói lang dưới quyền, còn có sản nghiệp giống như núi vàng biển bạc, hiện giờ đích xác phải gọi là núi vàng biển bạc rồi. Thôn trang ruộng đất rộng lớn ở Từ Châu, Túc Châu phủ Phượng Dương, Bi Châu phủ Hoài An, tửu phường ngày thu vào vàng đầy chậu, chợ muối, chợ búa sinh sôi của cải như nước, những thứ đó dùng núi vàng biển bạch để hình dung thậm chí đều có chút không đủ.
Tính gộp các nơi lại, thuộc hạ Triệu Tiến dùng được xấp xỉ mấy vạn, cường hào thân sĩ các nơi, trong bọn giang hồ lục lâm cũng có mặt mũi cực lớn, những thứ đó cũng chẳng kém núi vàng biển bạc bao nhiêu.
Nhiều tiền của như vậy, cục diện lớn như vậy, hiển nhiên không dung chứa bất kỳ sơ xẩy nào. Mặc dù Triệu Tiến tuổi tác không lớn, nhưng can hệ gánh vác trên người lại không nhỏ. Vả lại Triệu Tiến là người luyện võ, việc làm đều là múa đao động thương sát phạt hung hiểm. Lỡ miệng mà nói ra là, mọi người đều lo lắng cái chẳng may hiện giờ có được đứa nhỏ kia thì không giống nữa.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Đại ca có hỷ sự, khiến cho từ trên xuống dưới Triệu Tự Doanh chúng ta lòng dạ cũng an ổn rồi, từ nay về sau sẽ càng thêm trung thành.
Từ Châu tháng chín đã có chút lạnh lẽo, nhưng trong trang viên Triệu Tự Doanh lại nóng bức, đã trải qua mấy tháng xây dựng bố trí, nơi này cuối cùng đã ra dáng một quân doanh, hơn nữa phân chia xong từng khuôn viên.
Đội học đinh cũng chính là Đồng Tử Doanh được mọi người xưng tụng, bên cạnh sân huấn luyện có một ngôi đình cao chân, Triệu Tiến, Trần Thăng cùng với Vương Triệu Tĩnh đang ngồi trong đình. Lưu Dũng đang bước nhanh đi sang, nghe thấy Vương Triệu Tĩnh nói vậy, Lưu Dũng cũng cười phụ họa.
Ngay lúc đội học đinh vừa mới lập nên, Triệu Tiến bận tối mày tối mặt vốn dĩ chẳng màn tới. Những kẻ mang con cháu của mình tới đội học đinh cũng có chút hối hận, nghĩ thầm rằng đi như vậy cũng chỉ là làm con tin, cái gì cũng không được học.
Đợi vừa qua tháng sáu, cách nhìn này của mọi người mới thay đổi. Các nơi của Triệu Tự Doanh, ai cũng nhìn ra được coi trọng của Triệu Tiến đối với đội học đinh này. Mỗi ngày, bất kể là bận thế nào cũng đều phải bỏ một canh giờ qua chỗ này, dạy dỗ, đốc thúc.