Nói tới đây, Mã Xung Hạo vỗ song cửa, hưng phấn nói.
- Tửu phường kia khẳng định là núi vàng biển bạc, sản nghiệp điền địa nhiều như vậy đều đổi được thành bạc trắng đấy. Lại là một lưu manh ở chỗ hoang vắng, xuống tay như thế nào đều không ai để ý. Đây là một con dê béo, thực không biết các ngươi thế nào lại bỏ qua.
Hồ Hội Công cắn răng đứng ở đó. Vị lão gia đến từ kinh sư này tâm ý bất đồng, bỏ khoản tiền nhỏ ra thi ân, khoản lớn sắp lấy vào tay thì cũng không bỏ qua, phương Bắc so với phương Nam quả nhiên là kiến văn nhiều, hiểu cách làm việc.
Nghĩ đến đây, Hồ Hội Công vỗ trán, có chút xấu hổ nói.
- Đô đường, có chuyện quên không nói. Dứng sau Triệu Tiến kia chính là quan viên quyền quý, là Ngự sử Đô Sát Viện, còn nghe nói có thân tình với vài vị trong nội cung. Ty chức lúc này mới nhớ tới, bằng không sẽ không đi dò xét cẩn thận như vậy, Dư công công tự mình viết một tấm thiếp cũng đủ rồi.
Thiên hộ Hồ Hội Công vốn không định nói chuyện này, nhìn xem bẫy một lần được không, nhưng làm việc lâu như vậy, y rất hiểu tánh tình của vị Chỉ huy Thiêm Sự, trước khi làm việc nhất định sẽ tra xét kỹ, một khi điều tra ra rồi, bản thân mình sẽ bị ghi hận.
- Ngự sử? Chỗ dựa?
Chân mày Mã Xung Hạo nhăn lại. Ngự sử thì y không để vào mắt, nhưng “chỗ dựa” thì y lại không để tâm tới không được.
Mã Xung Hạo ngẫm nghĩ liền thấy không đúng.
- Kẻ làm cha cao quý như vậy, con sao lại mưu sinh làm giang hồ lục lâm chứ?
Dòng dõi tiến sỹ, cử nhân, tú tài, thịt cá trong làng, bao kỹ nữ đánh bạc đích xác không ít, nhưng sẽ không đích thân đi làm sự tình lăn lộn chém giết, đánh đấm sinh tử như vậy.
- Nghe nói là phụ thân của huynh đệ kết bái, cũng là người Từ Châu.
Thân là Thiên hộ Cẩm Y Vệ, mặc kệ bình thường hoang đường, phóng đãng như thế nào, bản lĩnh ghi nhớ sự việc vẫn không kém, rất nhiều tin tức đều ghi nhớ trong đầu, bất cứ lúc nào cũng lấy ra dùng.
- Không phải cha của hắn à.
Mã Xung Hạo nhếch miệng cười, bàn tay lại vỗ len chấn song cửa sổ, mở miệng nói.
- Ngày mai, từ Bách hộ trở lên đều tới chỗ ta, có việc cần thương lượng.
Lời này chính là lệnh đuổi khách. Hồ Hội Công cũng đoán được Mã Xung Hạo muốn làm gì, gã cũng không có lời gì để nói. Trong lòng đã có tính toán, nếu như Mã Xung Hạo này gây ra cảnh đầu rơi máu chảy ở Từ Châu, đối với mọi người cũng không phải chuyện gì xấu.
Nghe tiếng bước chân của Hồ Hội Công đi xa, tâm tình hưng phấn trên mặt Mã Xung Hạo đã không kìm nén được, ở đó thấp giọng thì thầm.
- Rượu trắng, ruộng đất, không chừng còn có muối lậu, cũng không biết y còn tích trữ bao nhiêu bạc, tốt lắm.
- Những hạng xấu xa chưa thấy qua thói đời, một tên lưu manh lớn gan lắm tâm địa, không ngờ lại làm cho sợ thành bộ dạng này.
Ven Hoàng Hà, hướng về phía Tây là trở lại huyện Ngu Thành, ven đường quan đạo Từ Châu đi đến phủ thành Thương Khâu phủ Quy Đức, trên đường sẽ đi qua Mã Mục Tập.
Các thôn trang giáp ranh giữa phủ Quy Đức và Từ Châu hơi có chút sản nghiệp. Biên giới giáp ranh này không nói tới gì khác, chợ búa, đầu mối nhìn chung là hưng thịnh hơn rất nhiều so với các nơi khác.
Vốn dĩ các con đường ở nơi giáp ranh còn có sai dịch và lính gác do quan phủ phái tới, Tuần kiểm lởn vởn kiểm tra, nhưng cái quy củ này không biết đã bỏ phế bao lâu. Mọi người đều lười để mắt tới, không nói tới các khác, có kẻ chặn ở nơi đó, dân buôn muối lậu đi qua thì phải làm sao, đánh thì chịu chết, không đánh thì không hợp thói thường.
Huống chi có kẻ muốn nghiêm cấm, ở thôn làng gần đó thì làm sao đây, mọi người tàng trữ muối ở đấy, ai không có chút dính dáng chứ.
Hiện tại ở chỗ giáp ranh giữa phủ Quy Đức và Từ Châu cũng có mấy người nhìn ngó, cũng không phải là kiểm tra gì mà chỉ là tới báo tin.
Lúc này đã là tháng mười, trên đường quan đạo cách Hoàng Hà không xa, gió bắc vừa lạnh vừa rát, sáu người đưa tin mật báo nấp tại một chỗ tránh gió tán rẫu, có một vài thương khách qua đường đang đi qua địa phận, không có gì cấp bách hơn.
- Nghe nói Thường Đồng Chùy kia tụ tập hơn bốn trăm người, ở Quách thôn bên kia diễn võ, gửi thiếp cho bốn phương, lão gia nhà ngươi đã nhận được chưa?
- Đã sớm nhận được, lão gia nhà ta còn ngầm chê cười, nói là làm trò khỉ. Tiến gia bên kia làm việc khiến mọi người đều chấn động, Thường Đồng Chùy này gây rắc rối, chỉ sợ sẽ bị bên ngoài chê cười thôi.
- Các ngươi nói điều này là ghen tỵ hay sao, xiếc khỉ thì thế nào. Gã hiện giờ làm ăn buôn muối, ngay cả phủ Khai Phong và Hà Bắc bên kia cũng có buôn bán với gã. Đồng Chùy này hiện là một trong những người đứng đầu phủ Quy Đức này đấy.
- Người này không có nói lý lẽ, nghe nói không có nghĩa khí. Nếu không phải trở mặt thôn tính cục diện vài anh em huynh đệ thì cũng không có được sản nghiệp lớn như ngày hôm nay.
Mỗi người góp một câu, có người lại nói.
- Các ngươi nói phủ Quy Đức này và Từ Châu gần như vậy, Tiến gia đến hẳn đây làm chủ thì thật là tốt. Lão nhân gia người không bạc đãi người của mình, lại nói quy củ, nghĩa khí, còn làm ăn kiếm lời, đi theo không sợ chịu thiệt mà còn được phát tài. Như thế nào thì cũng hùng mạnh hơn Thường Đồng Chùy này.
Mọi người im lặng một chút, nhất tề ngẫm nghĩ sau khi Triệu Tiến tới đây sẽ như thế nào, có người cười phá vỡ mạch tưởng tượng.
- Đừng ngẫm nghĩ nữa, Tiến gia là ở Từ Châu, đó là địa bàn thuộc về Nam Trực lệ, đối với Hà Nam chúng ta không có can hệ gì.
Nói tới đây, mọi người cũng không nghĩ thêm gì nữa, vừa muốn nói chuyện khác, đột nhiên nghe được tiếng vó ngựa dồn dập vang lên ở phía đông, hơn nữa xem ra càng ngày càng gần.
Mấy người cuống quýt từ chỗ tránh gió đi ra thăm dò, nhìn thấy sáu tay kỵ mã đang quất ngựa chạy như bay về hướng bên này.
Nhìn bộ dáng cưỡi ngựa đeo đao, mấy người tất nhiên không dám nhiều chuyện, chỉ đứng đó mà nhìn mấy người cưỡi ngựa chạy qua.
Có người buồn bực hỏi.
- Xảy ra chuyện gì sao? Có phải người của quan gia hay không?
Người lão luyện từng trải lập tức phủ nhận nói.
- Nhìn không giống, người của quan gia phải mặc quan phục.
Đám người thuận miệng nói vài câu, vừa chuẩn bị lùi về tránh gió, đột nhiên có người chỉ về hướng đông hô to.
- Nhìn bên kia kìa, có đại đội nhân mã tới.
Nhìn về phía đông, ở xa xa có hơn ngàn nhân mã đang chậm rãi đi đến, chợt nhìn sang, đội ngũ cũng không lớn, nhưng nhìn vài lần sẽ phát hiện, sở dĩ có vẻ không lớn là vì hàng ngũ vô cùng chỉnh tề.
Có người buột miệng.
- Chẳng lẽ là quan binh?
Có người lập tức phủ nhận.
- Quan binh sao lại có dáng vẻ như vậy, chúng ta ở đây cũng không phải là chưa thấy qua.
Mọi người không dám nán lại ở đầu đường, ngăn cản đại binh tiến lên bị giết cũng không cần nói lý lẽ, nhưng cũng không cần phải trốn, mọi người đều là lương dân bách tính, sau khi đại binh đi qua còn phải tiếp tục tuần tra.
Chừng nửa canh giờ, khoảng cách gần hơn, thấy được càng kỹ càng, rõ ràng hơn, chẳng hạn như có hơn hai trăm kỵ binh, còn lại tất cả là bộ binh, khoảng trăm người một đội, hàng ngũ dị thường chỉnh tề, mọi người cũng đều thấy được cờ xí tung bay trong đội ngũ, cờ đen viền đỏ, trên đó thiêu chữ “Triệu”.
Vài ngưởi ở đây đều không biết chữ, nhưng cờ xí này là gì bọn họ lại rất rõ ràng. Đã hơn một năm nay, bọn họ đã từng thấy qua không ít đội xe, đội ngựa của thương đội lớn nhỏ khác nhau treo cờ của Triệu Tự Doanh.
- Là Tiến gia.
- Đúng là Triệu Tự Doanh.
Mấy người đàn ông trấn thủ ở trạm gác đều không kìm nổi la lớn, chẳng qua trong thanh âm không có nhiều sợ hãi mà ngược lại tràn ngập hưng phấn.
Bọn họ cũng không đứng quá xa, trong đội ngũ của Triệu Tự Doanh có kẻ cưỡi ngựa đánh ngựa tới gần, sau khi tới gần thì lớn tiếng nói.
- Đều trở về báo cho người nhà các ngươi, nói Tiến gia đến đây, mau đi đi.
Mấy hán tử này sửng sốt, lập tức xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa hô to.
- Tiến gia đã đến.
Thổ hào ở phủ Quy Đức này còn có một số hạng người đứng đầu các phe các phái lúc mới đầu cảm thấy Triệu Tiến không đến Hà Nam, dù sao không phải cùng một tỉnh, nhưng những phán đoán này không dính dấp tới thái độ của bọn họ sau khi biết được tin tức.
Người làm chủ, tự đánh giá mình có chút phân lượng thì trước tiên để người nhà sắm sửa tốt mấy đồ khao binh vân vân, chính mình thì cưỡi ngựa đuổi theo, cũng có người chột dạ, trước tiên đem việc hậu sự của mình phân phó rõ ràng, sau đó mới đi tới bên đó.
Sau khi đoàn người đuổi tới, mỗi người đều đi tới ven đường trước, cúi đầu hỏi thăm, sau khi được cho phép mới dám cùng nhau tiến lên.
Lần này mọi người cuối cùng đã thấy được Triệu Tự Doanh trong tin đồn, quả nhiên là nhân mã tinh nhuệ, nhìn đội ngũ kia đều là những tráng niên mạnh khỏe, đó chính là bộ dáng không sai một bước. Lại nhìn tới áo giáp, cái khác không cần nói, ở trong địa phận phủ Quy Đức, ngay đến cả quan binh cũng không ai có được một thân toàn là sắt tốt như vậy, mặt trời vừa chiếu liền ánh lên lóa mắt.
Hóa ra Tiến gia tuổi không lớn, nhìn còn chưa quá hai mươi, nhưng cho dù là còn trẻ như vậy nhưng sát khí trên người thật sự là khiến người ta kinh hãi, tuy nhiên, điều này cũng khó trách, ngẫm lại trong tay Tiến gia có bao nhiêu nhân mạng chứ.