Chạy thật nhanh một đoạn đường dài khiến cho ai nấy cũng đều vô cùng mệt mỏi. Sau thắng lợi và hưng phấn của cuộc nói chuyện ấm áp, mọi người đều nghỉ ngơi theo an bài của Triệu Tự Doanh. Trương Hổ Bân và đám đội trưởng thuộc hạ cũng bị Triệu Tiến hạ lệnh buộc đi nghỉ. Trọng trách trực đêm sẽ do bọn Triệu Tiến đảm nhận.
Việc trực đêm lúc này thoải mái hơn đêm qua rất nhiều, bọn Triệu Tiến tuần tra một vòng rồi cùng ngồi xuống sườn đồi cạnh tường trại nghi ngơi.
Triệu Tiến nghiêm giọng nói.
- Đại Hương, có vài lời không được nói lung tung, có vài việc không được mang ra đùa giỡn. Nếu lòng dạ người phía dưới bất mãn, thậm chí là sợ hãi, úy kỵ thì đến một lúc nào đó sẽ trở thành rắc rối. Trên chiến trường không được có bất kì sơ suất nào, nếu chẳng may vì những lời đó mà dẫn đến phiền phức thì phải làm thế nào?
Cát Hương có chút ngượng ngùng, vò đầu đáp.
- Tiểu đệ sai rồi, sau này sẽ không tái phạm nữa.
Nhìn Triệu Tiến vẻ mặt ôn hòa, Cát Hương vừa cười vừa nói.
- Tiểu đệ đóng vai ác cũng tốt, để bọn họ trung thành một lòng với đại ca không phải tốt lắm ru.
Bị Triệu Tiến hung tợn trừng cho một cái, Cát Hương lập tức cúi thấp đầu xuống. Triệu Tiến không tiếp tục nói nhiều nữa mà chỉ thở dài.
- Nào có đơn giản như đệ nghĩ.
Với bọn Trương Hổ Bân có lời nói được, có lời không. Chẳng hạn lúc dựng trại cho lưu dân, Triệu Tiến đã từng nói.
- Trại cho lưu dân đặt tại bãi cỏ hoang. Đó là nơi mà Phùng gia xem trọng nhất nên chắc chắn sẽ đến công kích, mà bên đó lại không có bất cứ nha môn quan phủ nào, Phùng gia càng sẽ không kiêng dè gì mà động thủ. Trại đó tầm vóc chứa được khoảng ba ngàn người, ngoài mấy trăm người luyện võ, những người còn lại đều là những thanh niên cường tráng đã được huấn luyện sơ sài, Phùng gia muốn nhổ sạch nơi này tất phải dốc toàn lực.
- Chỉ cần Phùng gia xuất toàn lực tấn công, chúng ta cũng sẽ ra tay. Kể cả đốt trụi cái trại này, cũng phải tiêu diệt hết quân của Phùng gia ở trong Thảo Oa Tử, giành thắng lợi.
- Bọn họ không có khả năng gióng trống khua chiêng đến Từ Châu, chúng ta cũng sẽ không hưng sư động chúng đi Dương Châu. Càng không phân rõ cao thấp, tháng ngày sau này càng nhiều phiền phức.
- Ác chiến một trận, đánh lớn một trận, một lần đánh cho chúng phải hộc máu.
- Phùng gia là ngươi làm ăn, kiếm tiền làm giàu mới là việc trọng yếu đầu tiên, tiếp tục đánh, lỗ vốn hay là làm chậm trễ thời gian kiếm tiền, bọn chúng nhất định sẽ phải suy xét kĩ lưỡng. Việc chúng ta phải làm ở trận đánh này chính là buộc chúng phải đưa ra lựa chọn.
Xét đến cùng, trại lưu dân này thật ra chỉ là mồi nhử, dẫn dụ đội quân chủ lực của Phùng gia. Sau đó tại nơi đó giết sạch một mẻ. Nhưng lời này Triệu Tự Doanh chỉ được giữ ở trong lòng, không được nói thẳng ra ngoài bằng không sẽ làm lòng người xa rời.
Hiện tại nhìn ra muốn đạt được mục đích này còn phải xem cử chỉ tiếp theo của Phùng gia rồi. Đối với phán đoán và cử chỉ của Phùng gia, Triệu Tiến, Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh cùng với Như Huệ đều có cùng một phỏng đoán. Bọn quý tộc giàu có đất phồn hoa như Dương Châu kia sớm đã mê đắm mềm nhũn trong hương vị ôn nhu, không có can đảm huyết chiến đến cùng.
Tuy nói bọn Triệu Tiến đang ở đầu ngọn gió, nhưng sức gió không mạnh, mùi hôi thối từ các thi thể bị thiêu hủy vẫn từng trận bay đến, cực kì khó ngửi. Cuối cùng chống không nổi mệt mỏi nên đều lăn ra ngủ.
Sớm hôm sau vừa mới thức dậy, ngoại trừ ba liên đội của Triệu Tử Doanh, các đội nhân mã khác đều được phái ra ngoài, tím kiếm kẻ địch còn sống sót, hoặc là những người không chạy mà ẩn núp trong bụi cỏ, trong lúc tối lửa tắt đèn, rất nhiều người không dám chạy loạn rất có khả năng đã ẩn núp tại chỗ.
Người sống một lượng, thủ cấp năm trăm văn, Triệu Tiến vô cùng rộng lượng đưa ra mức tiền thưởng. Ngày hôm qua quả thật là thu được không ít, ngay lập tức phân chia ba phần ra ngoài, chỗ còn lại tất nhiên không cần phải hà tiện.
Không ngoài dự đoán của Triệu Tiến, cứ tiếp tục lục soát như vậy liền tìm ra gần hai trăm người, vô cùng chật vật đuổi vào doanh trại tù binh.
Khiến cho mọi người kinh ngạc chính là bắt nhiều người nhất, dốc sức lùng bắt đắc lực nhất lại không phải là những người giang hồ mà lại là những kị binh thấp bé, đen thui. Chỉ là bọn họ giết người không ít, rất nhiều người muốn bỏ trốn đều bị họ bắn chết luôn.
Quan binh bị bắt làm tù binh sau khi biết Triệu Tiến sẽ không giết bọn chúng thì đáp ứng vô điều kiện tất cả các điều kiện của Triệu Tiến, không chỉ Tổng kì trong đội ngũ mà tất cả quân quan đều chỉ ra hết, ngay cả đoàn luyện Phùng gia và bọn trộm cướp, mã tặc có tham gia cũng bị khai ra.
Việc Triệu Tiến làm rất đơn giản, bọn trộm cướp, mã tặc không màn tới là bị cưỡng ép hay tự nguyện thì đều đã cùng giao chiến chém giết với lưu dân trong trại, trên người đều mang nợ máu vậy nên nợ máu đền nợ máu.
Trói một đám vứt ở trước trại cho lưu dân tự hành hình, thuận tiện cảnh cáo những tù nhân còn lại.
Các loại binh khí thu được, một phần trang bị cho lưu dân trong trại. Mặc dù thương trúc cũng dễ dùng, nhưng đồ vật bằng sắt như trường mâu đao búa mới là lợi khí. Chỉ là không có đủ cho toàn bộ lưu dân, chỉ trang bị được cho gần một phần ba số nam đinh.
Cứ cầm lên vũ khí thì phải chém người. Hai ngày chiến đấu kịch liệt, lưu dân tử thương vô số. Dáng vẻ kêu gào, la thét vang xin của bọn trộm cướp càng khiến cho lưu dân nhớ lại những chuyện đã qua từ Sơn Đông đến Từ Châu, người người đều căm hận, xuống tay không lưu tình chút nào, chính là đầu người lăn lóc.
Kẻ phải giết thứ hai chính là cung thủ. Bất kể là cung thủ của Phùng gia hay là cung thủ của quan binh đều la của cải cực kì quí báu, nếu chiêu hàng được thì ích lợi càng lớn, thậm chí ngay cả Khương Mộc Đầu thổ hào đệ nhất Từ Châu cũng muốn mời chào.
Nhưng những cung thủ này sát thương người trong trại càng nhiều, đoàn luyện trộn lẫn của Triệu Tử Doanh tử thương hơn nửa là đều do tên bắn. Món nợ máu này mà không thu hồi thì nhân tâm sĩ khí đều sẽ giảm sút. Bên nào lợi bên nào hại vô cùng rõ ràng. Vẫn do lưu dân hành hình như cũ. Bọn cung thủ này cũng khiến cho lưu dân căm hận vô cùng thế nên xuống tay cũng dứt khoát y như thế.
Bọn tù binh người nào người nấy nhìn thấy cảnh này đều sợ vỡ mật, sợ mình sẽ trở thành người tiếp theo. Những lưu dân từng đợt chém giết, tất nhiên có người kêu khóc, nôn mửa, nhưng cũng có người quen dần, mang theo hơi thở uy nghiêm lạnh căm căm.
Triệu Tiến dặn dò Trương Hổ Bân.
- Ngươi nên tuyển ra những người tinh anh nhất trong số lưu dân, huấn luyện họ thành đoàn luyện hộ vệ cho trại này, phải khiến cho bọn họ cao hơn một bậc so với những người khác. Nhất định phải tuyển chọn kĩ lưỡng. Nếu ngươi không phân cấp cho họ, bọn chúng sẽ đoàn kết với nhau chống đối ngươi, thậm chí sẽ phản lại ngươi. Hiện nay trong số lưu dân có không ít người còn mạnh hơn so với bọn thuộc hạ của phú hào Từ Châu.
Trương Hổ Bân nghiêm nghị gật đầu. Triệu Tiến lại nói.
- Phải định kì lựa chọn ra những người tốt nhất, mạnh nhất, đưa bọn họ về Từ Châu. Ta sẽ đổi một đám lưu dân khác cho ngươi. Người mà ngươi nắm trong tay không phải là sói, mà là dê.
Sau trận chém giết, Triệu Tiến không nán lại trại mà chỉ tạm thời để lại ba liên đội lúc đầu mang tới. Trừ những người tạm thời trở về giúp đỡ, những người giang hồ còn lại đều ở lại đây. Những người giang hồ và những người trong đoàn luyện trộn lẫn bị thương và hi sinh trong lần này đều được đưa về.
Về phần thi thể của lưu dân thì không có may mắn như vậy. Bọn họ đều sẽ bị hỏa táng thành tro, rải vào mảnh đất này.
Ngoại trừ điều này, Triệu Tiến còn sai thả hai tên tiểu kỳ quan binh nhỏ hơn nữa cấp ngựa cho chúng chạy về.
Triệu Tiến phân phó Trương Hổ Bân thế này.
- Các ngươi phải canh gác cẩn thận hơn nữa. Ta đoán trong vòng mười ngày tới nhất định sẽ có người tìm đến nơi này. Ngươi nói với bọn chúng đến trấn Ngung Đầu tìm ta nói chuyện