Mọi người bị dẫn đi, thi thể cũng được chuyển khỏi ngay cả vết máu cũng đều được xóa sạch. Trần Thăng vội vàng chạy tới. Triệu Tiến ngồi trên bậc thềm vẫn không nhúc nhích nghỉ ngơi một lát. Chưởng quầy hiệu đổi tiền biết điều mang trà tới hầu hạ.
Trần Thăng không hài lòng nói.
- Làm sao lại thành ra như vậy. Không phải đã nói trước là nắm chắc rồi sao?
Triệu Tiến khoát tay cười. Vương Triệu Tĩnh có chút xấu hổ nói.
- Đại ca nói lúc đó cũng rất có lí. Nếu nắm hết mọi việc thì sẽ đánh rắn động cỏ. Còn nếu thẩm vấn không ra cái gì thì vẫn sẽ có nguy hiểm rình rập, hơn nữa những tặc nhân đó sẽ ẩn núp càng sâu. Vậy thì không bằng dẫn dụ chúng ra, một mẻ tóm gọn. Nhưng ai mà ngờ được bọn tặc nhân ấy lại bố trí nhiều tầng như vậy.
Trần Thăng tức giận nói.
- Không phải vẫn thường bảo cái gì mà chi tử bất thùy đường đấy sao? Ngươi cũng phải cẩn thận một chút.
- Thiên kim chi tử, tọa bất thùy đường. (người thân phận cao quí thường trải qua nhiều trắc trở)
Triệu Tiến cười nói xong sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, buồn bực tiếp lời.
- Chúng ta thật quá khinh suất rồi, thế nhưng khồng hề nghĩ tới Phùng gia còn có thủ đoạn như vậy. Nếu bọn họ thật muốn làm như vậy thì chúng ta liền chơi cùng họ đi.
- Thực ra tranh chấp của những nhà quyền quí kiểu này phần lớn đều dùng thủ đoạn như vậy. Kiểu hai quân giao chiến cận mặt như phủ Hoài An ngược lại là cực hiếm đấy.
Vương Triệu Tĩnh nói thêm.
- Đại ca, huynh và nhị ca còn có người nhà các vị huynh đệ khác đều phải đề phòng cẩn thận. Nếu thật sự lật mặt chỉ sợ sẽ có liên lụy.
Triệu Tiến và Trần Thăng liếc nhau, thận trọng gật đầu. Triệu Tiến lại nói.
- Sắp xếp để Lôi Tài trở về Từ Châu. Những chuyện trong thành giao cho đệ ấy giải quyết. Trong thành người giang hồ nhiều như thế ngược lại phải càng cẩn mật hơn.
Đám người Dương Châu ai nấy đều mất hồn mất vía, sợ bị cho là đồng đảng, đồng mưu giết hết toàn bộ. Hôm nay bọn họ xem như đã trông thấy một màn máu tanh. Triệu Tiến lúc ở trên mộc đài duyệt binh uy vũ, lúc nói chuyện làm ăn thì khôn khéo nhã nhặn nhưng lúc giết người kia lại có vẻ hung tàn dị thường, làm mọi người chấn động.
Tuy nhiên, Triệu Tự Doanh không có gây khó dễ cho họ quá nhiều. Chỉ nói sớm nhất là buổi chiều ngày mai họ trở về được rồi.
Thân phận của tên thích khách sau cùng rất nhanh chóng được tra rõ. Gã là quản sự của một nhà nào đó ở Dương Châu, thậm chí có thương nhân còn biết vị quản sự này mới được nhà đó thuê gần đây, ai biết lần này lại được phái đi. Hơn nữa nhà này và Phùng gia cũng không quá thân thiết.
Nhưng điều này cũng chẳng nói lên gì, chỉ nói được là thích khách này đã được thu xếp quá chu toàn. Lấy thế lực của Phùng gia ở Dương Châu, an bài một người nào đó vào làm quản sự đến đây lần này thật sự rất đơn giản.
Về phần Vương quản gia cũng rất nhanh đã khai nhận. Một nhà hắn sớm đã bị Phùng gia khống chế chẳng qua người ngoài không biết mà thôi. Vương quản gia đúng là quản gia nhà này chẳng qua là dùng thân phận này giúp Phùng gia làm chút chuyện mờ ám mà thôi.
Cho dù lần này Phùng gia bỏ ra một số bạc lớn nhưng chẳng mấy ai dám nhận. So với bọn quan lại Dương Châu không biết lợi hại của Triệu Tiến thì trên giang hồ lại vô cùng nhiều lời đồn đại.
Hơn nữa sau khi thích khách đi vào Từ Châu, sau khi có mấy người nghe được về kết cuộc thắng thua của trận chiến Thảo Oa Tử lại có người bỏ trốn trên đường. Mấy người còn lại đều là những người dùng mạng đổi tiền thưởng, Vương quản gia được năm trăm lượng, tên quản sự ra tay cuối cùng dù có thành công hay không thì đều được hai ngàn lượng bỏ túi. Phùng gia tiêu tốn trên dưới sáu ngàn lượng cho việc ám sát lần này.
Buối tối khi trở về nhà, Triệu Tiến còn phải giải thích với Từ Trân Trân. Từ gia đại tiểu thư một mặt là lo lắng cho an nguy của Triệu Tiến, mặt khác là có chút tức giận. Triệu Tiến rõ ràng là đã sớm biết việc thích khách ám sát lần này nhưng nàng thì hôm nay sau khi sự việc xảy ra mới được biết. Thật đúng là xem nàng là người ngoài mà.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản. Sau ki đám người Dương Châu đi vào lập tức có người theo dõi kĩ càng, rất nhiều người giang hồ đều coi chừng cẩn thận. Đây chính là kiểu ngoài lỏng trong chặt. Nơi mà tên cung thủ kia chọn để động thủ là sơ hở bị phát hiện đầu tiên, sau đó một đám người có biểu hiện khác lạ bị tìm ra. Vương quản gia kia che giấu cũng không tệ nhưng gã lại phải liên lạc với đám người cung thủ kia, mặc dù bí mật đi làm nhưng vẫn lập tức bị phát hiện.
Người duy nhất bị tính sót chính là tên thích khách ẩn úp trong đám thương nhân, quản sự. Lúc hắn ra tay, ngay cả Triệu Tiến cũng đều kinh sợ đến đổ mồ hôi lạnh.
Về phần người sai khiến sau lưng là Phùng gia thì vốn không có gì đáng kinh ngạc. Đây vốn là điều hợp tình hợp lí.
Ngày mai sẽ có sai dịch Bộ phòng và Lại mục Hình phòng quen tay làm việc đến đây. Bọn họ thẩm tra, dụng hình đều có rất nhiều thủ đoạn riêng biệt, sẽ thẩm vấn lại nhóm người hôm nay một lần nữa để xác định không để cá lọt lưới.
Từ Trân Trân cẩn thận nghe hết rồi sâu kín nói.
- Phu quân nếu muốn ra tay với Phùng gia thì hãy sử dụng thích khách của Từ gia.
Câu trả lời này thật sự là khiến người ta có chút kinh ngạc. Nhưng cẩn thận suy xét thì Từ gia phú quí như thế tất nhiên cũng nuôi tay chân loại này, chỉ là Khổng Cửu Anh năm đó không đáng phải dùng đến mà thôi.
Triệu Tiến trả lời cặn kẽ.
- Thích khách trông ra thì khó phòng nhưng chỉ cần phồng vệ chu đáo cẩn thận thì không cần phải lo. Chúng ta bên này đã như vậy, thì Phùng gia càng cần cẩn thận hơn. Nhà bọn chúng phú quí lâu rồi, cả ngày đều ẩn núp trong phủ lớn, nếu muốn ra tay sẽ không dễ dàng như vậy, nhất định phải nghĩ cách khác.
Giữa trưa ngày thứ hai, vài người sai dịch và lão lại mục dạn dày từng trải ở Tiêu huyện tới trước, bọn họ ở gần hơn một chút. Buổi chiều thì người của Hình phòng và Bổ phòng cũng tới.
Đám người Dương Châu vốn còn đang lo lắng sẽ không đi được hoặc là sẽ bị cướp đi một số bạc lớn, không nghĩ tới Triệu Tiến đúng là nói sao làm vậy, dò hỏi thấy không dính dáng liền ngay lập tức thả người khiến mọi người đều thán phục Tiến gia nói lời giữ lời. Như Huệ gánh vác việc tiễn chân mọi người, gã ý cười đầy mặt, vô cùng khách khí, đối với mỗi vị khách đều đưa tiễn một câu.
- Nếu là một đi không trở lại hoặc là mấy tháng không có tin tức thì Tiến gia có lẽ sẽ nghĩ các ngươi và vụ ám sát hôm qua có dính líu gì hay không.
Uy hiếp trắng trợn, những người nghe được đều biết sẽ phải làm như thế nào, tỏ vẻ kinh sợ nhất định nhanh chóng trở về. Hơn nữa, nếu không mở chợ muối thì cũng không có cách nào đi qua nơi này, mọi người đều biết tận dụng nắm bắt.
Xác định không có cá lọt lưới, những người ở nha môn đều nhận được hậu lễ cảm tạ, vô cùng cao hứng trở về thành. Có vài người từng trải quen việc đi rồi còn muốn quay lại, Triệu Tự Doanh liền cho bọn họ ra một cái giá, cho bọn họ kiểm tra gián điệp ở Hà Gia Trang.
Mấy vị sai dịch này đều đã bốn năm chục tuổi, ra trận chém giết không được, đánh nhau cũng không phải là đối thủ của thanh niên trai tráng, có xuất sắc thì cũng chính là ở nhãn lực, phá án nhiều năm như vậy, yêu ma quỉ quái, đủ các hạng người, gặp nhiều tự dung dưỡng ra một đôi mắt tinh tường, rất nhiều người giang hồ cải trang giấu diếm được các nơi nhưng bọn họ chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhìn ra.
Ở Hà Gia Trang đi lại nhiều lần là tìm ra những sạp hàng do Hà Nam lục lâm định thủ tiêu tang vật, sau đó còn tróc nã mấy mẹ mìn định hạ thủ với trẻ con. Những việc này khiến trên dưới Triệu Tự Doanh đều vô cùng tin cậy họ, Lưu Dũng còn sắp xếp không ít người đi theo học hỏi.
Sáng ngày ba mươi tháng ba, lão Hứa xuất thân từ Bổ phòng trong thành ngồi trong quán trà nhìn ra ngoài đường, quán trà này cách Hà Gia Trang khoảng hai dặm, trạm kiểm soát Triệu Tự Doanh cũng lập một trạm canh gác ở ngay bên cạnh, một khi có việc, nơi này sẽ lập tức cấm lữ thương thông hành và kiểm tra hàng hóa và hành lý ra vào. Nhưng hiện tại thì mọi việc đều yên ổn.
Mặc dù Hà Gia Trang bên kia xảy ra vụ ám sát nhưng tình cảnh căng thẳng ấy lại không hề lan ra đến nơi này, các nơi khác đều vô cùng bình thường.
Lão Hứa rất vui lòng ở lại đây làm việc. Triệu Tự Doanh một năm cấp ba mươi lượng bạc, so với trong thành nhiều hơn rất nhiều, hơn nữa chức vụ của ông ta đã truyền cho con ông ta kế thừa, các mặt đều được khoản đãi. Hiện giờ ở Từ Châu, Triệu Tiến nói là được, đến được đây làm việc trước tiên cũng coi như có một cái giao tình, tháng ngày sau này sớm muộn gì cũng sẽ cần đến.
Một chiếc xe ngựa hiện ra trước tầm mắt của lão Hứa. Xe ngựa có thùng xe, cửa xe còn có mành che, hăn là người phú quý dùng lúc xuất hành.
Nhưng tròng mắt lão Hứa lại hơi híp lại, lập tức hẳn thấy có điều không đúng. Người phú quí nào có dùng hán tử cường tráng, cục mịch như vậy đánh xe, hơn nữa nhìn hán tử này lại luôn sờ ống tay áo, nơi đó nhất định là có binh khí. Những người giang hồ đến Hà Gia Trang đều rất cung kính lễ độ, binh khí các loại đều để ở những chỗ dễ trông thấy do sợ bị hiểu lầm. Thế nhưng hán tử giả dạng phu xe này trong tay lại cất giấu binh khí hơn nữa thần thái cử chỉ lại vô cùng cảnh giác.
Người này nhất định không phải là dân chúng bình thường, thậm chí còn không phải là hạng người giang hồ tầm thường. Người này ăn vận dù đã cải trang nhưng hành động cử chỉ đường hoàng như thế cũng không phải là người giang hồ nào cũng làm được
Lão Hứa trầm ngâm, đi đến trước cửa quán trà, nói với một hán tử ăn mặc giống tiểu nhị vài câu.
Đang nói thì liền nhìn thấy mành xe xốc lên, lại có một hán tử khác xuất hiện, xe ngựa cách chỗ trạm canh gác gần quán trà mấy chục bước thì không đi nữa.
Nhìn thấy hai gã đại hán này, không cần lão Hứa nói, ngay cả bọn gia đinh canh gác ở chỗ này đều cảnh giác hẳn, chuẩn bị nếu có gì bất thường sẽ lập tức động thủ.
Hai tên đại hán kia bắt đầu lấy vũ khí trên người ra, nào là đoản đao bên hông, nào là dao găm trong giày, các loại binh khí đều lấy ra vứt xuống đất. Làm xong mọi việc, một tên đại hán liền lấy dây thừng trói chặt người còn lại, rồi lại trói hết tất cả phụ nữ và trẻ con ở trên xe lại với nhau.
Đại hán dặn dò ba vợ và đứa bé vài câu rồi sau đó hai người bị trói lại gần bên này.
Toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối đều vô cùng kì lạ, lão Hứa cũng không biết nên nói cái gì. Bọn gia đinh thì giơ ngang vũ khí lên nghênh tiếp, bị trường mâu chỉ vào nếu có gì bất thường thì liền đâm chết luôn. Còn có người đi về phía chiếc xe ngựa kia, ả nữ nhân quay về xe và đứa trẻ con đều sợ hại rụt rè đứng ở bên cạnh.
Hai gã đại hán nhìn thấy gia đinh Triệu Tự Doanh đến thì ngay lập tức dừng lại, cũng không có hò hét gì, ngược lại còn thấp giọng nói hai câu. Bọn gia đinh cản đường sửng sốt nhìn nhau, có người chạy về phía Hà Gia Trang.
- Đây là có chuyện gì?
Ngay cả lão Hứa cũng không tránh khỏi tò mò.
Người bị ông ta hỏi chần chừ một chút rồi thấp giọng trả lời.
- Hai người này nói là người của Phùng gia, còn muốn vào gặp Tiến gia.
Lúc tin tức truyền đến Hà Gia Trang, Triệu Tiến đang bàn bạc cùng Lưu Dũng, vài hán tử đội Nội Vệ đứng một bên, Nhiếp Hắc cũng ở trong đó.
Một hán tử trầm ngâm nói.
- Tiến gia, có những chuyện chúng ta khác với Phùng gia. Phùng gia phái thích khách tới, chúng ta dù đưa người sống đến quan phủ, Phùng gia bọn họ cũng ngay lập tức phủ nhận. Nha môn bên kia chắc chắn sẽ giúp bọn họ. Còn nếu người chúng ta phái đi mà thất thủ, Phùng gia nhất định sẽ nắm được cơ hội làm to chuyện lên, náo đến tận phủ nha, Đạo Đài cho đến Tuần phủ, thậm chí còn có khả năng đến tận triều đình.