Lúc mấy tên bị trói bịt miệng, muốn kêu lên thân phận, muốn hô to cầu cứu, đã không còn cơ hội lên tiếng nữa.
Sau khi bắt được không dùng ngựa kéo đi, mà tìm chiếc xe ngựa để chở. Mấy tên Đông Xưởng này mấy ngày nay cũng nghe ngóng được không ít chuyện, đối với khuôn phép của Hà Gia Trang cũng biết một chút. Trông vừa không giống đi doanh trại, lại không giống đi châu thành, chẳng lẽ lại tìm chỗ hoang vu làm thịt rồi chôn.
Nghĩ đến đây, đám Đông Xưởng đều sợ hãi vô cùng, nhưng lại bị trói rất chặt, nằm trên xe ngựa không ngừng vùng vẫy trông khó coi vô cùng.
Đám gia đinh cầm đuốc đi trước, Cát Hương và Lưu Dũng cưỡi ngựa theo sau, trò hề của đám Đông Xưởng từ đầu đến đuôi đều lọt vào mắt bọn họ.
Cát Hương nhìn trái phải, vẻ mặt khinh bỉ hạ giọng nói.
- Nhìn đám tạp chủng này, gia đinh trong doanh chúng ta một người đánh ba người bọn chúng. Gia đinh chúng ta tề tựu đủ mười, thì mấy tên tạp chủng này có đến trăm cũng giết sạch sẽ. Triệu Tự Doanh chúng ta có bao nhiêu người cơ chứ. Đại ca cũng quá mức cẩn thận rồi.
Lưu Dũng nhìn về phía trước, mặt lạnh như tiền, giọng điệu lại rất nghiêm khắc, nói.
- Đại ca nói làm sao thì làm như vậy, huynh gấp gáp cái gì?
Cát Hương vẻ mặt không phục, lại nhìn trái ngó phải, cắn răng hạ giọng nói.
- Đại ca lớn hơn chúng ta không bao nhiêu, mà tâm tính lại không khác ông lão là mấy. Hiện tại đông tây nam bắc có nơi nào ngăn cản được chúng ta đâu, thật sự phải làm cho tới chứ.
Lưu Dũng ngồi trên lưng ngựa quay đầu nhìn sang, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị vô cùng. Mặc dù trong các huynh đệ Lưu Dũng xếp hàng cuối cùng, trong thâm tâm Cát hương cũng xem Lưu Dũng là đệ đệ. Hơn nữa Cát Hương lãnh binh dẫn đội, mà việc Lưu Dũng làm là việc bí mật, bình thường người trước người sau càng giống như đi theo làm quản sự. Mọi người ở chung một chỗ, Cát Hương khó tránh có chút tự cao.
Ngày bình thường thì như vậy, Lưu Dũng đột nhiên có bộ dạng cay độc như vậy, Cát Hương liền bị trấn áp, nhất thời nói không nên lời.
Lưu Dũng nói rõ từng câu từng chữ.
- Triệu Tự Doanh là Triệu Tự Doanh của đại ca, nổi dậy hay không đều do đại ca làm chủ, chúng ta đừng có mà nhiều chuyện. Không có đại ca, chúng ta cũng không có ngày hôm nay.
Nói xong y nhìn chằm chằm vào Cát Hương.
Cát Hương sững người, cảm thấy có hơi phát lạnh, nhưng lại có chút lúng túng, không nói lời nào, lẳng lặng quay đầu nhìn về phía trước, một lúc sau mới nói một câu.
- Ta cũng chỉ là muốn cho Triệu Tự Doanh trở nên tốt hơn.
Dọc đường im lặng không nói gì, đi đến một xưởng rèn có ánh lửa đỏ ngút trời, không ngừng phát ra tiếng keng keng. Người của Triệu Tự Doanh đều biết, nơi này là xưởng sắt của Từ gia, do quản sự Từ gia và phụ thân của Thạch Mãn Cường cùng quản sự. Giáp trụ và binh khí của Triệu Tự Doanh hiện tại đều do nơi này tu sửa chế tạo.
Xe ngựa dừng lại, đám gia định ngay lập tức giải đám Đông Xưởng này xuống, vùng vẫy cả dọc đường, có vài tên đã nằm bất động trên xe, càng có tên không chịu nổi phóng uế, mùi hôi bay khắp nơi, khiến người khác nhíu mày. May mà trong miệng có nhét vật gì đó, bằng không nhất định sẽ gào thét đến khàn cả giọng.
Xưởng sắt đã dọn ra một nơi riêng biệt, lò luyện sắt nóng bỏng kinh người, nhưng chỉ có một gã thợ rèn ở đó trông coi. Vị này cũng là người được Triệu Tự Doanh tin cậy, có một số chuyện không cần kiêng kị.
Mười mấy tên Đông Xưởng bị ném xuống đất, hành lý của bọn họ cũng đều đã mang tới. Mấy người của đội Nội Vệ đi lên lục lọi, không mất bao nhiêu sức, tấm thẻ bài thứ nhất đã bị lấy ra. Gã hán tử giang hồ trông coi lò rèn biến sắc. Đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ tuyệt vọng đương nhiên để mắt tới tiểu tiết này, nhất thời lại có hơi phấn chấn.
Lúc trước các ngươi không biết thân phận Cẩm Y Vệ của bọn ta, hiện tại đã biết, biết chúng ta là quan sai, hơn nữa còn là quan sai hung ác bậc nhất, còn không ngoan ngoãn thả người. Mấy tên có đầu óc nhanh nhạy thậm chí còn nghĩ đến khoản bồi thường.
Tuy nhiên vị hán tử giang hồ nọ cũng chỉ biến sắc trong chốc lát mà thôi, sau đó công văn nói rõ thân phận của Cẩm Y Vệ, tất cả những thứ chứng minh thân phận đều bị lấy ra, cứ thế mà bị vứt sang một bên. Mười mấy thẻ bài và văn thư chất đống, còn có hành lý và của cải mà Cẩm Y Vệ mang theo. Mấy gã hán tử lui sang một bên. Lưu Dũng gật gật đầu, lại có một người tiến về phía trước, nhặt lấy thẻ bài và công văn chứng minh các loại cho vào một cái bao nhỏ, cứ thế mà đi thẳng đến trước lò luyện sắt ném vào.
Trong nháy mắt, đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ chăm chú nhìn hết thảy cái này mắt trợn tròn, sau đó hy vọng của mỗi người đều đã hoàn toàn tan biến. Đối phương vốn rằng không quan tâm đến thân phận của mình, vậy thì tiếp theo sẽ xử trí thế nào thì nghĩ cũng biết.
Một người trẻ tuổi nói.
- Mỗi người ba mươi côn, đừng đánh chết.
Sau khi đám Đông Xưởng nghe xử trí, rất nhiều người thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng không phải là bị ném vào lò luyện sắt.
Đại côn vù vù đánh xuống, rất nhiều người trong miệng ngậm giẻ rách Cho dù là vậy, đám Phiên tử bị đánh đều cắn răng đến chảy máu, nửa thân dưới tất nhiên đều là một mạng xanh tím, muốn chạy cũng không được.
Cát Hương đứng trước mặt mọi người lạnh lùng nói.
- Dù các không có hảo tâm gì, nhưng dù sao cũng là lần đầu vi phạm, lần này không cần đến tính mạng của các ngươi. Lần sau còn đến, ngay lập tức trói lại ném vào trong lò luyện sắt, đến tro cốt cũng sẽ không còn, có hiểu không?
Đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ chỉ biết ra sức gật đầu ra vẻ đã hiểu. Cát Hương lại đi đến trước mặt một tên Tiểu kỳ, rút đoản đao ra, cắt phăng đứt một ngón tay, ném vào trong lò luyện sắt, mọi người đều nhìn thấy ngón tay này nhanh chóng cháy đen trong lò.
Cát Hương giận dữ nói.
- Băng bó cho bọn chúng, cho mấy chiếc xe ngựa đưa bọn chúng ra khỏi Từ Châu.
Đám gia đinh liền nghe lệnh.
Đám Đông Xưởng sợ đến hồn phi phách tán, thầm nghĩ người này trông không đến hai mươi tuổi, sao lại có tâm địa và thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, xuất đao thấy máu mí mắt không chớp, vốn cho rằng tiếp theo sẽ từng đao từng đao chém xuống. Bọn họ nghe đến đây mới thở phào nhẹ nhõm.
Ai nấy đều tê liệt ngã xuống, cả người giống như không còn xương cốt. Cát Hương chán ghét đến cực điểm, nhìn quét một vòng, lại nhìn Lưu Dũng đang thờ ơ đứng một bên, quay đầu rời đi.
Đám gia đinh liền làm theo căn dặn đưa lên xe ngựa, lại dọn dẹp sơ sài chỗ gần lò luyện sắt, sau đó cũng giải tán trở về doanh mình.
Lưu Dũng vẫn đứng đó quan sát. Sau khi mọi người rời khỏi, gã hán tử lúc nãy thiêu hủy thẻ bài kia lại đi đến bên cạnh hành lý của đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, tiện tay lấy một cái tay nải ra, cung kính dâng cho Lưu Dũng. Lưu Dũng gật gật đầu, mang theo tay nải đi.
Trở lại nơi đóng quân của Triệu Tự Doanh, Lưu Dũng đi thẳng đến chỗ ở của Triệu Tiến. Bên ngoài báo một tiếng, y biết Triệu Tiến đang bận rộn ở thư phòng. Lưu Dũng đi thẳng sang.
Thư phòng không ở cùng một chỗ với nội viện, đây cũng là nơi nghị sự đãi khách. Lúc Lưu Dũng đi vào phòng, lại nhìn thấy Triệu Tiến cầm một cây bút đầu cứng, nhìn một quyển sổ lớn suy nghĩ, thỉnh thoảng lại nhìn lên bức tranh ở trên.
Mọi người đều biết trước giờ Triệu Tiến chưa từng đọc sách, nhưng những người cốt cán đều biết Triệu Tiến biết chữ, chẳng qua là lúc đọc sách phải có người phân câu, viết chữ cũng sai rất nhiều, nhưng lại viết ra được rất nhiều chữ. Hơn nữa quyển sổ dày đó là vật quan trọng nhất trong tay Triệu Tiến, từ trước đến giờ chỉ có mình viết mình xem, đến đám huynh đệ cũng chưa từng đụng tới.
Nhìn thấy Lưu Dũng tiến vào, Triệu Tiến gấp quyển sổ lại, mở miệng hỏi.
- Chuyện làm xong chưa?
Lưu Dũng gật gật đầu, bước lên phía trước, nói.
- Mấy tên Đông Xưởng kia đều đã bị dọa đến mất mật. Nhìn thấy thủ đoạn làm việc của chúng ta, lần sau lúc phái người đến nhất định sẽ suy nghĩ kỹ càng.
Nói đoạn, Lưu Dũng lại đặt tay nải lên bàn của Triệu Tiến. Sau khi mở tay nải ra, Triệu Tiến cũng sửng sốt, trong tay nải có mười mấy tấm thẻ bài, và công văn cáo thân của Cẩm Y Vệ.
Lưu Dũng giải thích.
- Mấy thứ này để lại trong tay chúng ta sẽ hữu dụng, lấy thẻ bài cáo thân ra, ai mà biết có phải là người đó hay không, đại đa số mọi người đều sẽ bị hù dọa. Dùng cái này cải trang vào thành, tiểu đệ cảm thấy rất đáng tiếc nếu bỏ đi, liền tìm một tên thủ hạ biết làm trò, ở trước mắt bọn chúng đánh tráo tay nải. Hiện tại ngoại trừ tiểu đệ và tên thủ hạ kia ra, mọi người đều cho rằng thứ này đã bị thiêu rụi.
Nghe vậy, Triệu Tiến không kìm nổi mà nở nụ cười, gật đầu khen ngợi.
- Thứ này đối với chúng ta quả thật hữu dụng, để cho đệ bảo quản, đừng để người khác biết.
Lưu Dũng cũng cười rồi gật đầu. Triệu Tiến trầm ngâm một hồi rồi nói.
- Lần này mấy tên Đông Xưởng có sáng có tối, làm việc cũng xem như có lề lối. Nếu như không phải quá mức lộ liễu, trước đó lại có các tin tức lộ ra, nói không chừng sẽ thật sự bị bọn chúng điều tra ra vài thứ.
Nói đến đây, Triệu Tiến ngừng một chút, rồi lắc đầu nói.
- Nếu như làm chu đáo hơn một chút, hai đội ngoài sáng trong tối này là dùng làm ngụy trang, có người nào đó yên lặng đến, yên lặng quan sát, chúng ta nhất định không biết, lúc này người này đã về trình báo rồi.