Trần Thăng ở bên cạnh nói.
- Vốn lần này ta ngay cả Tiểu Dũng cũng không muốn mang theo.
Trong bọn huynh đệ, Triệu Tiến là kẻ dẫn dắt, nhưng mọi người đều rất sợ Trần Thăng, trầm tĩnh công bằng, gặp chuyện luôn đi đầu, uy tín cứ như vậy được tạo dựng lên. Nghe thấy Trần Thăng nói như vậy, Thạch Mãn Cường há miệng mấy lần vẫn phải ngồi trở xuống.
Lê Đại Tân được mấy người dẫn tới một chỗ doang phòng. Trong doanh phòng chỉ có ba người, một hán tử đen gầy, một thiếu niên gầy có chút chất phác, còn có một tên mập trung nên cười hì hì. Ba kẻ này sau khi nhìn thấy Lê Đại Tân đều lễ độ đánh tiếng chào hỏi. Sau đó cũng không có dò hỏi, chuyện trò cái gì, ai nấy yên lặng bận bịu chuyện của mình.
Căn phòng cũng không có khóa lại, bên ngoài sân cũng không có người canh gác, mấy người trong phòng cũng nhìn không ra cái gì kỳ lạ. Tuy nhiên Lê Đại Tân cũng là an tĩnh thu dọn rửa mặt, sau đó ngủ. Gã cũng cảm giác được mình chiếu theo sắp đặt làm việc thì được rồi, nếu như có dị động gì, khẳng định không cách nào sống mà ra khỏi căn phòng này.
Hơn nữa không qua bao lâu Lê Đại Tân đã kịp nhận ra được, lúc ở Thảo Oa Tử bị Triệu Tiến dẫn người đánh lén, gã hán tử đen gầy trong căn phòng này giết người không ít, phi tiêu kia vô cùng tàn nhẫn.
Nghĩ nhiều như vậy cũng vô dụng, đoán chừng ngày hôm sau người điều động đủ, lập tức sẽ phải khởi hành đi tới Dương Châu vẫn là phải đi ngủ sớm một chút mới tốt, tránh cho tới lúc đó không có tinh thần.
Ngày hôm sau thức dậy, rất sớm có người sang đây truyền lệnh, là gọi hán tử đen gầy kia đi sang đấy. Đợi sau khi ăn cơm sáng xong, thiếu niên gầy ốm chất phác kia tự mình ra khỏi phòng, hắn tử đen gầy và người trung niên mập mạp kia bồi tiếp Lê Đại Tân. Không qua bao lâu có người đi sang kêu gọi, ba người cùng nhau rời khỏi Hà Gia Trang, trên đường còn nhìn thấy được đám người chia ra nhỏ lẻ rời khỏi trang.
Lê Đại Tân trong lòng suy xét, chiêu trò như vậy thật che mắt được người phe mình nhưng lại quá mức thừa thãi. Ở trên đất Hà Gia Trang vốn dĩ chính là địa bàn của Triệu Tự Doanh, còn không bằng làm thẳng thừng, thoải mái. Làm như thế này, bị người để tâm suy xét tới, ngược lại là phiền phức.
Đi được hơn một canh giờ tới được một trang viên, nhìn không biết là sản nghiệp của địa chủ nhà nào ở Từ Châu. Trang viên có vẻ rất trống trải, đã có không ít người ở nơi đó chờ đợi, Lê Đại Tân nhìn ra được, có hơn trăm người là gia đinh Triệu Tự Doanh. Loại nhanh nhẹn dũng mãnh huấn luyện có tố chất kia, nhìn không ra được trên người kẻ khác. Còn có mấy chục người tụ lại một chỗ, những kẻ này Lê Đại Tân cũng nhìn rất quen mắt, không bao lây đã nhớ ra được là những cung thủ cưỡi ngựa bắn cung trong cuộc ác chiến trước trại lưu dân, ngẫm nghĩ chính là những Thát tử Lưu Dũng đã nói.
Còn có hơn hai mươi người nhìn khí chất giống như hai người cùng tá túc đêm qua, đoán chừng chính là hạng người giang hồ bên phía Triệu Tự Doanh. Những người khác nhìn không ra được xuất thân, thần thái khá rụt rè, dường như rất sợ hãi với cảnh tượng trước mắt, hơn nữa nhìn sao cũng không giống là kẻ thân mang võ nghệ, trên mình cũng không thấy cầm binh khí gì.
Hơn nữa giữa sân không thấy ngựa, chẳng lẽ muốn ngồi thuyền đi thẳng theo Hoàng Hà? Lê Đại Tân cũng không nói không rằng, chỉ ở nơi đó nghĩ ngợi lung tung.
Không qua bao lâu, tất cả người hoặc đứng hoặc ngồi trong sân đều phải đứng dậy, hướng về phía Trần Thăng và Lưu Dũng đi tới hành lễ vấn an, ngay cả những Thát tử mang tới cũng đều làm theo, Lê Đại Tân còn nghe được sau lưng có người bàn tán.
- Đám Thát tử này lúc vừa tới, không tuân theo bất kỳ ai, nhưng sau khi thấy được huấn luyện của Triệu Tự Doanh đều ngoan ngoãn rồi...
-... Còn có kẻ uống rượu gây chuyện, kết cuộc bị đám tráng đinh tuần tra chợ kia đánh cho. Quay về gọi người, kết cuộc lại bị đám người đội Thân Vệ kia đập cho một trận. Về sau phải ngoan ngoãn...
Lê Đại Tân nghe được muốn phì cười, tuy nhiên vẫn còn nhịn được, Trần Thăng quét mắt nhìn một vòng, mở miệng nói.
- Các đội đi trước huấn luyện, tùy lúc nhận lệnh.
Bên dưới đồng thanh nhận lệnh, ai nấy đều đi huấn luyện đợi lệnh, mấy người bên cạnh Lê Đại Tân cũng đều đứng dậy rời khỏi. Ngược lại những kẻ thần thái rụt rè kia còn lưu lại.
- Lý Đại, sang bên này.
Nghe thấy lời hô hoán này Lê Đại Tân còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, nhìn Lưu Dũng ngoắt tay về phía gã mới vội vàng chạy sang.
- Ngươi nói lại một lần nữa bố cục trạch viện, những chỗ nắm được không chắc phải tận lực suy ngẫm, bàn bạc với mấy vị sư phụ dựng nhà đây.
Nghe thấy điều này Lê Đại Tân vẫn còn nghi hoặc, kế đó mới hiểu được, hán tử trung niên thần sắc rụt rè không giống người luyện võ này hóa ra là sư phụ xây dựng phòng ốc.
Lúc mới đầu đều có dáng vẻ lo sợ, càng về sau thì lại lộ ra vẻ tự tin. Có kẻ cầm chì than phác họa thẳng trên một phiến gỗ, Lê Đại Tân nói có mấy chỗ chi tiết không được đúng lắm, cũng được mấy vị sư phụ này sửa chữa cho chính xác.
Đừng nhìn bọn họ ở nơi này e dè, cẩn thận, nhưng trong nghề thợ nề là nhân vật khó lường, tiền công dựng một căn phòng một người trong số bọn họ phải lấy đi năm thành, còn phải lấy tiền xâu (tiền đặt cọc trước).
Đợi nói xong hết thảy mọi việc, Lê Đại Tân càng lúc càng hồ đồ, không biết bên đó muốn làm cái gì. Lưu Dũng cũng không có giải thích với gã, chỉ dẫn gã đi gặp mấy người đội Nội Vệ. Lê Đại Tân biết rõ hán tử đen gầy kia gọi là Nhiếp Hắc, thiếu niên gầy ốm đó là Ngụy Mộc Căn, gã trung niên mập mạp còn lại tên gọi là Vương Kim Xứng.
Huấn luyện cả ngày hôm đó rất đơn giản. Lê Đại Tân biết rõ hơn trăm gia đinh Triệu Tự Doanh cũng không phải cùng một liên đội, mà là điều động từ mấy liên của một đoàn ra, còn phải hợp lại huấn luyện. Bên trong những Thát tử đó, cũng không phải ai ai cũng cưỡi ngựa bắn cung thành thạo, còn có người hiện giờ vẫn không hợp thủy thổ, còn có kẻ không quá quen nghe theo điều khiển, cũng muốn trong lúc huấn luyện lén lút trốn ra ngoài.
Mặc dù tất cả nói chuyện không nhiều lắm, song tin tức không ít, nhưng Lê Đại Tân chỉ cảm thấy buồn bực. Đều nói binh quý thần tốc, kéo dài càng lâu, khả năng bại lộ càng lớn, huống chi là đối phó thế lực lớn như Phùng gia này.
Tuy nhiên cả ngày hôm đó cũng không phải là không có thu hoạch, Lê Đại Tân khiến người đội Nội Vệ kính nể gã.
Trong Triệu Tự Doanh, đội Nội Vệ không giống với các đội khác. Gia đinh bên trong đội Thân Vệ, đội nhân mã còn có hai đoàn, coi trọng là phục tùng mệnh lệnh và quân kỷ, chịu khó chịu khổ huấn luyện, dũng cảm tác chiến. Mà đội Nội Vệ này từ trước giờ chủ lực đều là hảo thủ giang hồ từ bên ngoài chiêu mộ tới, bọn họ chú trọng bản lĩnh và danh tiếng của bản thân mỗi người.
Lê Đại Tân lúc tới rất khiêm tốn, ngoại trừ mấy người chào hỏi quen mặt, người khác đều không biết gã cặn kẽ. Nhìn hán tử cao lớn như thế, tuổi tác không nhỏ lại có chút rụt rè, ít nhiều đều có lòng dạ coi thường. Nhưng lúc huấn luyện động thủ, đao pháp, thương thuật của Lê Đại Tân lại cao minh hơn nhiều so với bọn người còn lại. Dù sao xuất thân tinh nhuệ trong quân binh, quân kỷ nghiêm ngặt, càng khó có được chính là những năm qua Lê Đại Tân này cũng coi như từng lăn lộn trong giới lục lâm giang hồ, đánh nhau một chọi một cũng vô cùng lão luyện.