Cả ngày tiếp tục như vậy, mọi người biết rằng "lão Lý" này không đơn giản, chắc hẳn là hảo thủ hào kiệt Tiến gia chiêu mộ từ nơi nào đó tới, không được khinh mạn.
Tới hôm sau, Lê Đại Tân lại tới sân huấn luyện, gã cố ép tâm tình buồn bực của mình xuống, vì người ta bán mạng ăn cơm, người ta nói làm thế nào thì làm thế đó.
Đi tới bên này, Lê Đại Tân còn chưa bắt đầu huấn luyện, đã bị Lưu Dũng gọi sang một bên, đi theo Lưu Dũng đi ra ngoài một đoạn, quẹo vào chỗ giống như là sân phơi thóc, lại nhìn thấy đồ vật lạ lùng. Vách tường hàng rào dùng trúc tre rơm rạ làm ra, vây xung quanh một mảnh đất thật lớn, bên trong tầng tầng lớp lớp đều là tường vách đan xen dùng đủ loại chất liệu, đối diện bên đó còn có lối vào.
Lưu Dũng mở miệng nói, vừa nói vừa chỉ tay vào cái lối ra vào kia.
- Cái này chính là cổng chính của Phùng gia. Ngươi đi theo ta, nhìn thử xem có chỗ nào không đúng.
Sao lại là "cổng chính Phùng gia". Nghe được lời này Lê Đại Tân hoàn toàn không hiểu, tuy nhiên vẫn phải đi theo Lưu Dũng vào bên trong, có hai sư phụ dựng nhà đi theo ở đằng sau.
Sư phụ dựng nhà đi theo ở đằng sau giải thích.
- Bên này là cổng chính, cái sân mới vừa vào có một vách tường.
Đến gần cái lối vào kia Lê Đại Tân đột nhiên khựng lại, gã lập tức hiểu rõ, tre trúc, rơm rạ này đắp dựng thành vách tường. Bố trí tọa lạc ở đây rõ ràng chính là chiếu theo cách bài trí đại viện của Phùng gia mình nói tới, chính là bố cục của Phùng gia, vách tường chính là một đường lan can tre trúc rơm rạ bện thành, phòng ốc chính là tre trúc rơm rạ này vây thành một vòng.
Buổi sáng hôm qua dò hỏi, hôm nay thì đắp dựng ra, tuy nói mấy thứ này sơ sài, nhưng nếu là một miếng đất lớn như vậy, phải mất bao nhiêu sức người, đây nếu như là công sức mỗi mình Triệu Tự Doanh bỏ ra thì quả thật khó lường.
- Đi thử xem.
Lưu Dũng kêu gọi một tiếng. Lê Đại Tân lúc này mới sải chân bước tới, thân mình gã đều có chút cứng đờ.
Nghĩ thông suốt cái này, nhìn vách tường phòng ốc bằng trúc này đã hiểu được rất nhiều. Đây là bức tường sau khi vừa bước vào cổng chính, đây là hòn giả sơn sau bức tường, đây là chính đường, đây là hành lang, đây là cửa chính là vách tường nội viện, nhìn như thô thiển, nhưng mỗi chi tiết không bỏ sót. Chẳng hạn như nói hồ nước trên mặt đất chính là dùng dây thừng quấn thành một vòng tròn.
Tạo đồ vật này làm cái gì, nghi hoặc của Lê Đại Tân cũng không có kéo dài bao lâu. Triệu Tiến muốn đi đánh Phùng gia, việc trước tiên bố trí ra cái này, khiến mọi người diễn luyện bên trong đó, tới lúc liền bớt chút tình thế luống cuống tay chân. Đó là động đao binh ban đêm đánh lén giết người, nhiều một phần quen thuộc, nhiều thêm một phần sửa soạn, sẽ ít đi một phần mạo hiểm và bất trắc.
Cách hay, thật khó lường. Trong đầu Lê Đại Tân nhào nặn đều là mấy cách nghĩ này, đi theo Triệu Tự Doanh khẳng định sẽ không sai, Triệu Tự Doanh này thật không phải hương dũng thổ hào đơn giản.
Bên ngoài Lê Đại Tân khá quen thuộc rất rõ ràng, bên trong thì cần phải đắn đo. Mấy vị sư phụ dựng nhà mời tới đây lại là người trong lưu dân, bố trí trạch viện loại nhà giàu quyền quý như Phùng gia bọn họ cũng không quen thuộc cho lắm, nhưng ngàn biến không rời khỏi bản thể, Lê Đại Tân nói ra sơ lược, bọn họ đắn đo suy nghĩ ra chi tiết.
Tuy nhiên mỗi người đều biết rõ, nếu như thật xông vào được chỗ này, chi tiết đã không quá trọng yếu rồi.
Đích thân vào trong khung cảnh nói ra hết những thứ đó, bọn sư phụ xây dựng lui xuống, hứa hẹn rất nhanh là làm xong được.
Lưu Dũng mở miệng nói.
- Đợi hết thảy xây xong, chúng ta còn phải tới một lần nữa. Ngươi nói ra hết một lần bố trí sơ lược trạm canh gác ngầm còn có hộ vệ trong ngoài căn nhà đó. Chúng ta lấy ra người sang đây giả dạng.
Lê Đại Tân tán thưởng từ tận đáy lòng.
- Dũng gia, cách này quả thật tuyệt diệu. Chiếu theo cái này luyện vài ngày, nắm chắc lớn hơn nhiều lắm. Đây là Dũng gia nghĩ ra sao?
Lưu Dũng cười nói.
- Làm sao vậy được. Tất nhiên là thủ đoạn của đại ca nhà ta.
Lê Đại Tân bội phục đầu rạp xuống đất.
- Tiến gia cao minh, Tiến gia quả nhiên là hạng người tài năng xuất chúng.
Vẻ mặt Lưu Dũng tươi cười, Lê Đại Tân khen Triệu Tiến, y cũng cảm thấy tự hào vô cùng, cười nói.
- Đại ca nhà ta không có chuyện gì làm không được.
Phủ đệ bắt chước này buổi chiều tất cả chi tiết đã làm xong, sau đó lại lưu ý cho làm ra đường phố xung quanh, thậm chí ngay cả độ rộng cũng phải đòi hỏi giống như đúc. Lê Đại Tân cảm thấy còn phải mệt mỏi hơn so với ra trận chém giết. Những chi tiết vụn vặt này, ngày qua tháng lại nhìn thấy, vốn dĩ sẽ không ai lại đi để mắt chi tiết, nếu thật nói ra chính xác gì đó, thật đúng là cố hết sức.
Làm xong những thứ đó, Lê Đại Tân lại bắt đầu nói bố trí người trong nhà, lại có gia đinh điều tới từ Hà Gia Trang, hơn nữa mỗi người đều phải dùng khăn trùm đầu bằng vải đen che lại, chỉ chừa lại hai mắt và mũi miệng.
Đợi tới chiều tối, Trần Thăng và Lưu Dũng triệu tập các đạo nhân mã tụ tập lại bên này, bắt đầu diễn luyện.
Diễn luyện rất nhiều thứ thoạt nhìn đều giống như là trò đùa, nói chẳng hạn như đại đội nhân mã trước tiên phải trú đóng ở trong khung vẽ ra trên đất, sau đó xuất phát về hướng tường đất bên kia.
Trong cảnh tối lửa tắt đèn, tường trúc bên đó cũng không có bao nhiêu bó đuốc và đèn lồng được thắp lên, trên mình từng người mặc đồ hộ vệ cũng coi như đầy đủ, rõ ràng trạch viện bắt chước này khắp chốn đều là lỗ hổng, lại cứ phải bắt người ta từ trên giá gỗ bên cạnh tung mình vào.
Sau khi tung mình vào trong, nếu bị phát hiện, mấy gia đinh dùng vải đen trùm đầu bên trong cầm đèn lồng, bó đuốc hô to, còn sẽ cầm mộc côn tấn công.
Hơn nữa rất là rườm rà phiền phức, chẳng hạn như nói phương viên tường gỗ, nếu như bị người ta phát hiện, gia đinh trấn thủ bên trong kéo người sang đông, mọi người sẽ phải lặp lại hết thảy mọi thứ lần nữa, còn có mặc dù không bị phát hiện, trong lúc xông vào quá lâu, cũng phải lặp lại hết thảy.
Bọn gia đinh phần đông là người trẻ tuổi cảm thấy thú vị, người Mông Cổ cảm thấy không hiểu, bọn người giang hồ cảm thấy chán nản, vừa bắt đầu đều không có người nghiêm túc, tuy nhiên bao phen thúc ép mọi người đều phải nóng nảy hẳn lên, bắt đầu có người cố ý không chiếu theo quy củ hành sự.
Nhưng những kẻ không tuân thủ phép tắc đó lập tức chịu phải giáo huấn. Trần Thăng và Lưu Dũng tự mình dẫn người diễn luyện, không bỏ công sức đi quan sát từng người, nhưng Triệu Tiến dẫn người tới đây, nhìn thấy không chiếu theo quy củ hành sự, lập tức lôi ra ngoài thi hành quân pháp, trước mặt mọi người tuyên bố tội trạng.
Mấy lần tiếp theo như vậy, tất cả mọi người đều biết rõ đây không phải đùa giỡn, ai nấy lẳng lặng theo đó đi làm. Một khi dụng tâm, ngược lại cũng phát hiện ra thú vui trong đó, cảm thấy tường trúc này là tường thành, người bên trong là quân trấn thủ, công thủ lẫn nhâu, rất là thú vị.