Nghề muối Dương Châu, to nhất, độc cứ một phương là Phùng gia đã gần bốn mươi năm, trong mắt chưa hề có thương nhân buôn muối nào khác, hơn nữa lại chuyên tâm nịnh bợ quan trên, giao thiệp với những người khác cũng không nhiều. Lần này lại thay đổi cử chỉ so với trước kia, khiến cho mọi người khá là kinh ngạc, vả lại người có tâm mới để ý tới. Mấy nhà cùng nghề được mời đến, đều là những người đi Từ Châu mấy ngày trước đây. Lúc đó mọi người còn lo là mấy người này sẽ bị Phùng gia chèn ép, không ngờ là lại trở thành thượng khách.
Mấy người cùng nghề này sau khi ra khỏi nhà Phùng gia, mọi người còn chưa kịp nghe ngóng được điều gì từ bọn họ, những người này đã vội vàng dẫn người đi lên phía bắc.
Suy ngẫm tới những điều đến với Phùng gia mấy ngày này, suy ngẫm tới trước và sau những chuyện này, mọi người đều sơ sơ đoán ra được là muốn làm cái gì. Phùng gia muốn cầu hòa rồi.
Phùng gia sản nghiệp to lớn, việc gì phải tranh giành với kẻ vũ phu liều mạng của Từ Châu, cứ duy trì sự nghiệp này ở Dương Châu, vậy thì là vinh hoa phú quý không biết dùng bao nhiêu năm không hết, việc gì phải múa đao động thương, đem tính mạng của con em nhà mình mà bù vào? Mọi người đều cảm thấy Phùng gia nên làm như vậy.
Người cầu hòa lúc lên đường, Lê Đại Tân và một đám người được đưa đến Dương Châu đang ở trên thuyền, thuyền men theo Vận Hà đi lên phía bắc, ở cửa sông Thanh Giang bên kia thay đổi sang đường bộ, ngựa của đám người Lê Đại Tân đều đang ở trong một nhà trọ tại cửa sông Thanh Giang.
Lúc mọi người cùng nhau xuôi xuống phía nam, đám giang hồ Từ Châu được điều động tới cho Lê Đại Tân, thái độ đều không tốt cho lắm. Lê Đại Tân dẫn đội quân có vũ trang của Phùng gia đánh nhau với Từ Châu bên này tới vài trận, đôi bên đều chết và bị thương không ít, oán cũ thù mới đều là có.
Nhưng gây ra những điều này ở Dương Châu, mưu mô kế hoạch của Lê Đại Tân, võ nghệ của Lê Đại Tân, còn là lòng dạ độc ác của gã nữa, đều là rất hợp khẩu vị với đám giang hồ này, hơn nữa hiệu quả không đến nỗi nào, chém đầu con vợ kế của Phùng gia, lại phóng hỏa đại viện của Phùng gia, đều là có công lao.
Ngồi lỳ ở trong thuyền buồn chán, một đám người tụ tập trong khoang thuyền chuyện trò luyên thuyên, rất nhiều kẻ giang hồ đều là lần đầu tiên được Triệu Tiến điều ra ngoài làm việc, có chút ý tứ chưa thấy thỏa mãn.
- Lê đại ca, tòa viện của Phùng gia lớn, nhưng những kẻ trông coi chỉ là một đám bị thịt. Chúng ta sao không chờ thêm một chút, tìm sơ hở xông vào giết. Nếu như chém đầu được Phùng gia bố và Phùng gia con, vậy thì là công lao lớn rồi.
Lê Đại Tân ngồi ở giữa khoang thuyền, vẻ mặt không một chút biểu lộ, chỉ là trầm giọng nói.
- Trông coi bên ngoài đều là lưu manh được đánh tiếng nhờ vả. Nhưng bên trong đều là hảo thủ, có người từng làm qua hộ vệ trong phủ quý tộc ở Nam Kinh, còn có những kẻ là thủ hạ trước kia từng đánh nhau với Đông Xưởng, còn có một số là hộ viện mà Phùng gia tự huấn luyện. Nếu như lại còn có tiêu sư của tiêu cục, thì chúng ta không động vào được.
Mọi người cũng đều là chẳng nói gì nữa. Lưu manh gì đó đều là một đám ô hợp, nhưng thêm vào đó những người này vậy thì là rất phiền hà rồi. Lê Đại Tân dẫn đầu đám người này ngay đến cả số lượng cũng ở vào thế bất lợi.
Có người không kìm nổi nhắc nhở nói.
- Lê đại ca, giết được người có vị trí càng cao của Phùng gia, đầu danh trạng của huynh càng đáng tin cậy.
Lê Đại Tân tựa vào mạn thuyền cười cười, chậm rãi nói.
- Ta xem ý tứ của Tiến gia, không muốn hoàn toàn không đội trời chung, hẳn là còn muốn trao đổi. Dù sao thì hiện nay Tiến gia cũng không diệt được Phùng gia, thực sự muốn giết hậu duệ của lão, e là chẳng còn gì để nói nữa.
- Phùng gia kia có tiếp tục báo thù không?
- Có, tuy nhiên gần nhất thì không. Lão đã thử dùng mọi cách có được để thử rồi. Hơn nữa Phùng gia nói rốt cuộc chỉ là người làm ăn. Lão vì kiếm tiền, sẽ không tốn công nhọc sức vào đây mà cố sống cố chết để đánh, đã là không đánh thắng Tiến gia, vậy thì chỉ có cầu hòa thôi.
Lời này thật ra khiến cho dân giang hồ không ngờ tới, nghĩ kỹ lại thì quả thật là rất có lý, đều không nói tiếp gì nữa. Lê Đại Tân chỉ là liếc qua một cái, trong đám người đi theo mình này, có ba người chắc chắn là tai mắt của Triệu Tiến cài vào, chỉ có điều không biết những điều mình làm có khiến cho Triệu Tiến hài lòng không.
Có lẽ là nhìn ra nét mặt suy tính hơn thiệt của Lê Đại Tân, có người cười trấn an nói.
- Lê đại ca, tới Từ Châu của chúng ta là huynh tới đúng chỗ rồi, ăn no mặc ấm, có công tất được thưởng. Hơn nữa những kẻ múa đao động thương như chúng ta đây cũng chỉ có được mỗi Tiến gia bên này coi trọng, những chỗ khác chỉ coi chúng ta là chó.
Có người ở bên cạnh tếu táo một câu.
- Còn có rượu ngon uống.
Đám đông trong khoang thuyền đều là cười hô hố.
Thuyền tới cửa sông Thanh Giang đổi sang ngồi lên ngựa, tiếp đó là tốc độ nhanh lên, thẳng một mạch trở về Từ Châu. Tuy nhiên thuyền đi trong Vận Hà, xuôi dòng chậm chạp. Bọn họ xuất phát sớm hơn mấy thương nhân buôn muối ở Dương Châu, nhưng lại về tới Từ Châu chậm hơn mấy vị thương nhân kia. Bởi vì mấy vị này bình thường là hưởng thụ, cưỡi ngựa đi thẳng lên phía bắc, cầu được chính là cái chữ nhanh. Sự việc mà Phùng Kim Phát và Phùng Thiếu Hiền nhờ vả quá gấp gáp, chỉ cần làm tốt, liền đổi được lấy ân tình của Triệu Tiến bên đó, cũng có được lợi lộc của Phùng gia bên kia.
Lúc gặp lại Triệu Tiến, thái độ của những thương nhân buôn muối còn kính cẩn hơn lần trước, hơn nữa còn chân tình thật ý hơn mấy phần. Triệu Tiến ở trước mặt bọn họ đã chứng minh được thực lực. Bây giờ Triệu Tiến lại chứng minh mình muốn là với tay tới được Dương Châu, ở ngay nhà Phùng gia giết người, phóng hỏa. Đối với nhân vật như vậy, cung kính một chút cũng chẳng có gì là thiệt thòi cả.
Người truyền lại lời là Vương Vạn Mộc, thân phận trong nghề buôn muối cũng được coi là vào nghề được hơn hai mươi năm.
- Phùng lão thái gia mong Tiến gia đưa ra điều kiện. Phùng lão thái gia nói người cả nhà Phùng gia cần được nuôi sống, giao tình lâu dài đối với quan trên cần được giữ gìn, mong Tiến gia nơi tay một chút, không nên trong chốc lát mà đánh chết.
Nghe đến lời này, nét mặt Triệu Tiến nở nụ cười. Nụ cười này thật ra không phải vì đắc ý, mà là tán thưởng với chừng mực của Phùng lão thái gia này. “Giao tình lâu dài với quan trên”, câu nói này cũng không phải là vì kêu khổ, mà là một uy hiếp, chứng tỏ Phùng gia cũng không phải không có sức trả đũa.
Chỉ có điều Phùng lão thái gia cũng rộng rãi, điều kiện cũng không có bất kỳ ràng buộc gì, chỉ là mong Triệu Tiến biết điều trong một chừng mực.
- Muối của Phùng gia trong chợ, ta muốn rút ra sáu thành. Sau này mấy trại của ta ở phủ Hoài An không phải chịu bất kỳ một quấy nhiễu nào. Một khi có chuyện, ta sẽ cho là Phùng gia gây ra. Đến lúc đó mọi chuyện bàn bạc coi như không có. Ngoài ra, hai nơi là Bi Châu và huyện Tuy Ninh của phủ Hoài An, toàn bộ Phùng gia rút hết, tất cả tiệm buôn cửa hiệu giảm đi bảy phần cho ta.