Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Hôm nay đúng lúc Triệu Tự Doanh duyệt binh, vừa hay mời các vị cùng xem. Hương dũng đoàn luyện nông dân, mong rằng chư vị chớ chê cười.
Bên này giả giả thật thật khách khí, bên kia khúm núm, khép nép đáp ứng, Vương Triệu Tĩnh xoay người đi, đứng ngay ngắn ở bên phải sau lưng Triệu Tiến.
Có người lẩm bẩm nói.
- Chẳng qua chỉ là trận thế trường xà, nhất tự gì đó, dù hơn nữa cũng chỉ diễn võ vẽ bề ngoài, xem còn ít nữa sao?
Lại bị người bên cạnh ra sức nhéo một cái, lập tức căm miệng không nói nữa.
Quan quân cũng phải định kỳ duyệt luyện binh mã, người tò mò thích náo nhiệt mới mẻ đi sang coi không ít. Một lần hai lần còn được, nhìn miết cũng nhàm chán rồi. Những thương nhân buôn muối là người giàu có rãnh rỗi, loại náo nhiệt này đã sớm dòm qua, không có cảm giác mới mẻ gì đó. Trong lòng bọn họ, Triệu Tự Doanh này chẳng qua chỉ là đoàn luyện nông dân Từ Châu, so với nơi khác, đơn giản chỉ là dựa vào dũng mãnh liều lĩnh mà thôi. Duyệt binh khẳng định loạn cào cào, có cái gì đẹp đẽ kia chứ.
Nghĩ thì cũng chỉ nghĩ, tất nhiên sẽ không mở mồm nói oang oang. Mọi người còn đang nghĩ đợi chốc nữa khen thế nào, dù sao nói lời tốt đẹp thì không sai chạy được.
Triệu Tiến giơ cánh tay lên vẫy xuống, có người thổi kèn vang lên, thanh âm ngắn ngủn lanh lảnh.
Thanh âm này vừa bắt đầu dọa bọn thương nhân buôn muối Dương Châu nhảy dựng. Đợi nhìn thấy đó là tiếng kèn, trước là kinh ngạc, lập tức ai nấy nhịn cười không được, nghĩ thầm rằng đây thật là gánh xiếc nông dân. Kèn tang ma cưới hỏi này cũng dùng tới, kế tiếp không biết sẽ có trò gì buồn cười nữa không, khẳng định là xiếc khỉ rồi.
Tới bây giờ mọi người ngược lại mong đợi rồi, kế tiếp khẳng định sẽ nhìn thấy dáng vẻ quê mùa buồn cười, đợi trở về Dương Châu làm đầu đề câu chuyện sau tiệc trà, bữa cơm mới được.
Tiếng trống vang lên, tiếng động cũng không lớn, không giống với quan binh duyệt luyện. Mười mấy mặt, mấy chục mặt trống đồng thời gõ vang, sau đó quan binh reo hò xông tới, bày ra trùng trùng các loại trận thế hoa xảo đẹp mắt. Nhưng trước mắt tiếng trống này lại vang lên ở phía xa, nhịp điệu rất buồn tẻ, thậm chí không để tâm còn nghe không rõ ràng.
Có người muốn cười, cả mặt trông giống như xem kịch vui, cũng có người tò mò, nghĩ thầm rằng rốt cuộc nơi nào gõ trống.
Đội ngũ đứng nghiêm trang một phía khác của giáo trường bắt đầu nhúc nhích rồi, bọn họ vòng quanh ven rìa giáo trường hình vuông đi tới hướng mộc đài bên này. Một người đi đầu cầm đại kỳ, một gã đại hán mặc giáp hộ vệ sau lưng, đi ở phía sau nữa thì là trăm người một đội, mỗi đội cách nhau hai mươi bước, tuần tự đi theo.
Không có trận thế hoa xảo như trong dự đoán, tiếng trống cũng vẫn buồn tẻ như trước, không có gõ đập ra tiếng như sấm động, nhiệt huyết sôi trào gì cả. Có người bĩu môi cảm thấy quả nhiên nhàm chán, vô vị, cũng có người đã thu lại nét cười.
Bọn người Triệu Tiến mặc giáp trên mộc đài lúc này đều nghiêm trang mặt hướng về phía trước. Đám người thương nhân buôn muối Dương Châu cũng cảm thấy không có làm cho có rồi, bọn người trẻ tuổi cũng bày đặt giả ra dáng vẻ người lớn.
Đại kỳ chữ Triệu viền đen nền đỏ đã gần tới mộc đài, người chưởng kỳ kia thân hình cao lớn, vị hộ vệ theo sau lưng y lại càng thêm mạnh mẽ, trên thân hai người đều mặc loại khôi giáp Triệu Tiến vẽ ra kia, càng nổi bật lên dáng vẻ uy vũ kinh người.
Người chưởng kỳ tất nhiên là Lỗ Đại. Nhìn thấy người nọ sau lưng Lỗ Đại, trên mặt bọn người Triệu Tiến đều lộ ra nét tươi cười, người này chính thật là em trai của Tôn Đại Lôi, Tôn Đại Lâm. Mấy tháng qua đi, thịt da trên người Tôn Đại Lôi rắn chắc hơn nhiều, trong lúc giơ tay nhấc chân cũng nhìn ra thành quả huấn luyện, y vóc dáng cao lớn uy mãnh, vừa hay hợp dùng làm hộ vệ.
Lúc đi ngang qua trước mộc đài, đại kỳ trong tay Lỗ Đại lay động, để cho mặt chính của đại kỳ mở rộng ra.
Tới bây giờ mọi người đã không còn khẩn trương như thế, có người mở miệng pha trò.
- Còn cho rằng phải xoay cột cờ kia, đẽo gọt dài như thế sao mà xoay cho được.
Một người nháy mắt ra hiệu, ở chỗ nông thôn này quả nhiên cũng chỉ có chút hoa hòe này thôi.
Đội gia đinh thứ nhất dựng thẳng trường mâu đi qua trước mộc đài. Đây chính là liên đầu tiên của đội Thân Binh. Liên trưởng hô to mọt tiếng, chúng gia đinh liền nắm chặt trường mâu, bước đi chỉnh tề qua mộc đài, nhất loạt nhìn về phía mộc đài. Bọn huynh đệ Triệu Tiến đặt nắm tay lên ngực đáp lễ.
Đám người buôn muối Dương Châu vốn đang vô cùng thoải mái, ngay một khắc khi nhìn thấy phía mộc đài, đội gia đinh đang thẳng hàng bước đều thì đều run lên, vô ý cúi đầu lui về phía sau. Có người dưới chân còn lảo đảo, ngồi phịch trên mộc đài. Nhưng không ai còn màn đến việc cười nhạo, sắc mặt ai cũng tái nhợt, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng phía trước.
Đội thứ hai rồi đội thứ ba đi qua, những thương nhân buôn muối đến từ Dương Châu vẫn nơm nớp lo sợ, không ai dám ngẩng đầu lên, thi thoảng chỉ liếc nhanh một cái rồi lại lập tức cúi đầu chứ không dám nhìn nhiều.
Thậm chí không có mấy người để mắt đến bước đi và đội ngũ chỉnh tề của Triệu Tử Doanh. Bọn họ chỉ cảm thấy từng đội, từng đội gia đinh của Triệu Tử Doanh ở dưới đài đi qua đáng sợ như thế nào. Ánh mắt lạnh lẽo căm căm, đừng nói nhìn thẳng, cho dù chỉ bị liếc mắt qua thôi cũng đã lạnh hết sống lưng rồi.
Đây chính là cái gọi là “Sát khí”. Nếu không cẩn thận sẽ bị hổ báo phía dưới xé xác. Có người vậy mà còn liên tưởng đến cảnh thủy triều, từng đợt sóng lớn cuồn cuộn ập đến, vô cùng hùng tráng. Nhưng lúc nhìn luôn cảm thấy nơm nớp olo sợ. Tất cả mọi người đều biết bị cuốn vào giữa trận sóng lớn này thì chỉ có tan xương nát thịt.
Đội gia đinh của Triệu Tử Doanh đi diễu hành theo tiếng trống thật sự không khác gì phong ba bão táp, hơn nữa nhìn ở khoảng cách gần như vậy thật sự là vừa nhìn đã khiến người kinh hồn tang đảm.
Từng đội lính đi qua, bọn Triệu Tiến đều đứng vô cùng ngay ngắn, mỗi người đều đứng thẳng tắp. Phía dưới diễu hành đến, họ đều nghiên nghị chào hỏi.
Nhìn đội ngũ chỉnh tề phía dưới, một đội quân tràn đầy sát khí, áo giáp trên người, vũ khí trong tay, bọn Triệu Tiến cảm thấy vô cùng thỏa mãn và tự hào. Đây chính là đội quân do bọn họ huấn luyện, là đội quân vào sinh ra tử cùng với bọn họ.
Lúc đầu, mười mấy người huynh đệ cùng nhau tỷ võ ở bãi hàng, gặp kẻ thù cũng chỉ có một người đuổi kịp. Sau đó, hơn trăm người cùng nhau đối mặt với hơn ngàn cường địch. Sau đó nữa là vài trăm người đối đầu với gần mười vạn lưu dân, mỗi một lần xông qua hiểm nguy, dần dần tích tiểu thành đại. Cuối cùng mới có qui mô như ngày hôm nay. Đây thật sự là một việc đáng tự hào.
Khác với bọn Triệu Tiến đang không ngừng dâng trào cảm xúc thì Như Huệ vẫn luôn mỉm cười nhìn bốn phía, nhìn đội ngũ gia đinh hành quân phía dưới, nhìn Triệu Tiến và những người khác và nhìn nhiều nhất chính là những thương nhân buôn muối đến từ Dương Châu.
Lúc đội kị mã đi ngang qua mộc đài, trong số những quản sự của thương nhân buôn muối Dương Châu đã có người đứng không vững rồi, hai chân không ngừng run lên, trên mặt đều là mồ hôi lạnh, cắn răng ngăn bản thân không ngã ngồi trên mộc đài.