Y vừa động thủ, thì trước mặt có hai hán tử trung niên, trông có vẻ là bổ khoái, cầm thủy hỏa côn trong tay. Một người đón đầu đánh một côn. Tốt xấu gì Trương Kiến Đình cũng từng luyện võ, liền nâng đao đón đỡ, thuận thế nghiêng người lướt tới. Nhưng y vừa vung tay lên, cây đại côn của người còn lại đâm thốc thẳng tới.
Đại côn hung hăng đâm vào ngực Trương Kiến Đình, thoắt cái y thở không ra hơi, toàn thân cũng không còn khí lực. Không đợi y kịp thở, hai chân y lại bị đại côn đánh vào, quả thật là đau thấu tim gan, ngã thẳng cẳng xuống đất.
Hai gã hán tử này thật sự là Bổ khoái trong nha môn, chiêu thức vừa rồi chính là chiêu thức dùng lúc tróc nã phạm nhân. Hai côn giáp công, người giang hồ tầm thường căn bản không đỡ nổi, chắc chắn sẽ bị bắt.
Ba gã đồng bọn của Cẩm Y Vệ Tiểu kỳ Trương Kiến Đình cũng không tốt lành gì. Trong nha môn đối phó với hung đồ cầm đao cũng có chiêu số cả. Huống hồ đông người như vầy càng có thủ đoạn ứng đối. Mấy sợi xích sắt được ném qua, có người hai chân bị quấn lấy, ngã quỵ xuống đất, hai tên còn lại nhảy lên tránh né, vừa đáp xuống, thì nhìn thấy sáu cây đại côn đã đánh tới. Lý thư biện đứng đó hô to.
- Con mẹ nó, cũng không nhìn thử bộ dạng của mình trong bãi nước tiểu đi. Không ngờ lại dám đến Từ Châu la lối om sòm. Đánh cho ta, đánh thật mạnh cho ta.
Y vừa hô lên, mọi người càng hò hét động thủ, quyền đám cước đá. Lúc ban đầu Trương Kiến Đình và đồng bọn còn giận dữ, nằm đó hô to.
- Có gan thì các ngươi đánh chết gia gia đi, Nam Kinh tự sẽ có người đến nói chuyện.
- Các ngươi chưa ăn cơm sao? Gia gia không đau chút nào.
Mọi người hạ thủ quả thật còn có chút nương tay. Sau khi tước hết đao của đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ, mọi người đều dùng chân đá lung tung, thật sự vẫn chưa dùng đến khí giới. Trong lúc nhất thời lại có chút cổ quái, giống như đám Cẩm Y Vệ đang bị vây đánh mới chiếm thế thượng phong. Đột nhiên, có người mở miệng hỏi một câu, nghe giọng nói rất là trẻ.
- Các ngươi chưa ăn no sao?
Mọi người đều trừng mắt nhìn về hướng phát ra giọng nói, thầm nghĩ ai không biết tốt xấu. Đây là thượng quan, là quan sai, đánh thật mà có mệnh hệ gì, mọi người đều không đảm đương nổi.
Người nói đang đứng trước cửa. Mọi người đều nhận ra, vị này là bà con của Triệu Chấn Đường, là đồ đệ đi theo làm việc, gần đây trong nha môn đều do vị này ra tay chặt đầu, nghe nói là cháu trai nhánh xa của Triệu Chấn Đường, tên là Triệu Thập Nhất.
Thấy mọi người nhìn sang, Triệu Thập Nhất hơi đỏ mặt, nhưng vẫn gân cổ lên hét.
- Đánh cho sống dở chết dở đi.
Triệu Chấn Đường đứng bên cạnh Triệu Thập Nhất vẻ mặt không chút biểu tình, chỉ nhìn vào trong phòng. Người trong phòng chỉ cần không phải là kẻ ngốc, ai mà không hiểu ý của câu nói này, đến Lý thư biện cũng xắn tay áo đứng lên, mọi người đều dùng hết sức.
Nha môn đánh người cũng phải có học vấn, muốn giữ lại người, thủy hỏa côn xoay tròn đập xuống, đều sẽ không dùng hết sức, muốn giết ngươi, mấy côn thì sẽ cho ngươi tuyệt khí. Lúc này mọi người đều thi triển thần thông, nhắm vào những chỗ yếu hại mình biết mà xuống tay.
Cũng may là không dùng khí giới. Đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ kêu to vang trời, nhưng cũng biết cuộn người ôm đầu. Tuy là vậy, một khi đã đánh thật, thì ngạo khí cứng cổ của mấy vị này cũng đều như không có. Sau một hồi cắn răng nhẫn nhịn, bọn họ cũng không chịu nổi nữa.
- Đánh chết người rồi.
- Các người thật sự muốn đánh chết người sao?
- Tha mang tha mạng! Sắp đánh chết rồi, gia gia tha mạng!
Nhìn sai dịch trong nha môn hạ thủ thật sự là không lưu tình chút nào, toàn thân không chỗ nào không đau, còn có người phát tiết, không ngờ lại còn đi lấy mộc côn xích sắt. Mấy thứ này nện xuống, chỉ sợ sẽ thật sự đánh chết người.
Uy thế Cẩm Y Vệ gì, uy phong thượng quan gì, ở trước lằn ranh sinh tử, đều không đáng nhắc tới. Bốn tên Đông Xưởng Cẩm Y Vệ lúc này đột nhiên sợ hãi vô cùng, chẳng lẽ đám sai dịch vô pháp vô thiên này của nha môn Từ Châu thật sự muốn mang mấy người đang sống sờ sờ này đánh chết sao?
Còn có người nghĩ, nếu thật sự đánh chết, sẽ tìm một nơi để chôn, hay là vứt xuống sông, có tìm cũng không tìm được, về sau tra hỏi chỉ nói là chưa gặp. Lẽ nào hai tên Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An kia thật sự chết ở đây.
Cũng có người suy nghĩ, nhà mình không xem là thân cận với bề trên, lần này phái ra làm việc, chẳng lẽ không phải là vì phát tài, mà là vì mưu hại, bảo mình đi chịu chết sao?
Cẩm Y Vệ không giống với võ phu tầm thường, cân nhắc sự việc nhiều hơn rất nhiều, tâm tư cũng linh thông hơn một chút. Nghĩ đến đây, bọn họ nhất thời sởn tóc gáy. Vậy thì còn lo lắng gì đến thể diện nữa, chỉ muốn cầu xin, bảo vệ tính mạng của bản thân đã.
Bọn họ lăn lộn dưới đất, miệng hô loạn xạ “gia gia, tổ tông”. Đám sai dịch hạ thủ lại không dám nương tay, chỉ không ngừng nghiêng đầu nhìn ra cửa. Phó tổng bổ đầu Triệu Chấn Đường đứng đó, Triệu lão thái gia không lên tiếng ai cũng không dám nương tay.
Quyền đấm cước đá, tiếng kêu rên của mấy vị này dần hữu khí vô lực, số lần quay đầu nhìn của mọi người cũng nhiều hơn không ít. Chẳng lẽ muốn đánh chết người thật. Thôi thì đánh chết thì đánh chết, còn hơn không làm theo quy củ, nửa đêm bị người mò đến nhà chém chết. Chợt Triệu Chấn Đường thản nhiên nói..
- Được rồi, có lẽ cũng được rồi, tìm người đưa về chỗ ở đi, chết trong nha môn há chẳng phải khó coi sao?
Nghe được câu này, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dừng tay. Tuy nói lúc đánh thì không nương tay, nhưng cũng sẽ không đánh đến trọng thương, mấy tên Đông Xưởng đó chẳng qua chỉ nằm đó giả làm chó chết mà thôi. Triệu Chấn Đường cười nói.
- Đã lâu không uống rượu với mọi người, đêm nay ở Vân Sơn Lâu có bày yến tiệc, ai có mặt đều sang hết, chúng ta cùng nhau vui vẻ một chút!
Mọi người liền cười nhận lời, biết đây là đáp lễ của việc làm hôm này. Người Triệu gia làm việc trước giờ coi trọng thể diện, chưa từng để ai làm việc không công, hơn nữa ra tay còn phóng khoáng vô cùng. Hôm nay mọi người làm nhiều như thế, nhất định sẽ không chỉ có một chút rượu thôi đâu.
Triệu Chấn Đường nói xong, lại gật đầu với Lý thư biện, vẻ mặt rất trịnh trọng, cất bước dẫn người rời khỏi.
Chỉ một cái gật đầu như vậy, Lý thư biện lại kích động đến run cả người. Y biết phần nhân tình này xem như đã có rồi. Lúc Triệu Chấn Đường còn làm đao phủ, ở trong nha môn cũng xem như một hạng người có máu mặt, nhưng so với Lý thư biện thì lại không là gì cả, Lý thư biện gặp mặt gật đầu đã xem như đối xử ôn hòa rồi.
Địa vị hiện tại của Triệu gia không cần phải nói, mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên. Đối với mọi người mà nói, phiền phức ở chỗ, Triệu gia phất lên quá nhanh, thế lực lại quá lớn, Triệu Tiến lại quá tài giỏi, mọi người không giúp được gì, lúc muốn nịnh bợ thì không kịp nữa rồi. Đối với đám quyền thế trên đất này như Thư lại sai dịch này mà nói, đương nhiên biết ngày nay muốn đứng vững ở Từ Châu, nhất định phải lấy lòng Triệu gia, được Triệu gia cho phép.