- Xếp thành đội, xếp thành đội.
Trương Hổ Bân hô to, mọi người trải qua huấn luyện của Triệu Tự Doanh đều hô to. Bất kể là bổn đội của Triệu Tự Doanh hay đoàn luyện trộn lẫn, bọn họ đều biết rõ một việc, chết trận hay bị trọng thương thì Triệu Tự Doanh tuyệt đối sẽ không bạc đãi, người nhà cũng được chiếu cố tốt. Nhưng làm đào binh chết là chắc chắn không thể nghi ngờ, lúc đó dù có còn mạng sống thì kết cục người thân trong nhà cũng chẳng có gì tốt đẹp.
Phía ngoài đã ngừng bắn tên, bên trong trại lòng người hỗn loạn giờ cũng đã an tĩnh lại chút, người tụ họp lại ngày càng nhiều, chiếu theo diễn luyện ngày trước, nam nữ lưu dân bắt đầu xếp thành đội. Bọn tặc nhân xông tới lại bị buộc vào thế bất lợi, chỉ cần tới gần ngay lập tức chết ở trước trận thế.
Bọn lưu dân xếp thành đội nhưng vẻ mặt trắng bệch, có người ở đó khóc, có người thân thể run kịch liệt nhưng cũng cả gan cầm thương trúc đâm giết về phía trước bằng không sẽ bị những tặc nhân hung thần ác sát kia tới giết chết, có nhiều người vừa ra chiêu như vậy vừa nhìn trời, nhìn xem có đợt mưa tên như trước không, nếu có sẽ chạy ngay lập tức.
- Trương đầu lĩnh, bọn tặc nhân ở bên trái đi sát tới rôi.
Lại có người thất kinh hô to, mọi người lại xôn xao một hồi, có người giang hồ muốn chạy đầu tường trại nhìn thấy hướng di chuyển của kẻ địch phía bên trái, Lê Đại Tân dẫn tư binh Phùng gia đã tới.
Trương Hổ Bân hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt trường mâu, vừa muốn mở miệng nói lại cảm thấy cổ họng bị nghẹn lại.
Trên tường trại bên kia sườn dốc được chất đống, đội ngũ kẻ địch vừa mới xuất hiện nhưng vẫn không hề nhúc nhích, nhưng bọn cung thủ lại bắt đầu lên trên tường, từng người đứng ở đầu tường.
Đứng ở đầu tường thế ở trên cao nhìn xuống dưới, hướng về phía không có gì che chắn bên trong trại mà bắn tên, tất cả mọi người đều trở thành bia ngắm. Cho dù đã núp vào trong lều, đó cũng là ba ba trong hũ chờ được bắt. Trận chiến này đánh đến bây giờ đã chắc chắn phải bại, toàn thân Trương Hổ Bân lạnh lẽo, lão gia dặn dò từ trước, một cục diện khẩn yếu như vậy không ngờ cứ thế mà kết thúc, chính y còn muốn tiến thêm một bước nữa.
Cho dù không hiểu được binh pháp quân sự nhưng người nào cũng nhìn thấy hiểu rõ cục diện trước mắt, có người tuyệt vọng gào lên, có người bắt đầu gào khóc, ý chí còn sót lại sau cùng của bọn lưu dân cũng tiêu tan bằng sạch, rất nhiều người vứt bỏ thương trúc trong tay xuống, rất nhiều người xoay người bỏ chạy, bên trong lều còn trốn được, tránh thoát được sẽ cầu xin tha mạng.
Chết tử tế không bằng sống lây lất, còn sống dù làm trâu làm ngựa thì đã sao, đây chính là đã suy sụp hoàn toàn rồi.
Sắc mặt Trương Hổ Bân xám xịt lại, y hít một hơi sâu, mãnh liệt hô to.
- Kẻ nào bằng lòng liều mạng. Theo ta liều mạng với bọn chúng.
Lời nói mới được phân nửa thì đột nhiên dừng lại bởi Trương Hổ Bân nhìn thấy kẻ địch trên đầu tường trại không tiép tục tấn công nữa mà tất cả đều quay đầu nhìn ra ngoài. Bên ngoài truyền đến tiếng hò hét, những cung thủ đang đứng trên đầu tường đã giương cũng sẵn cũng vội vàng nhảy xuống tường.
- Nhân mã… nhân mã… đại đội nhân mã.
Ở một phía khác có người ở ngoài lắp bắp hô to, thanh âm trong cổ họng cũng bị biến đổi.
Thân thể Trương Hổ Bân đang run lên, là người nào, viện binh là không có khả năng, tính toán thế nào cũng phải hai ngày mới tới được. Nếu như là kẻ địch. E rằng là kẻ địch thứ ba thì trại này cũng ngăn không nổi rồi. Nếu như hai bên cùng một phe thì đó chính là tai họa ngập đầu.
- Là Triệu Tự Doanh… Đúng là Triệu Tự Doanh.
Có người khản giọng hô to.
Trong trại nháy mắt đã yên tĩnh lại, chỉ còn người nọ đang hô to, người nọ hò hết đến mức cổ họng cũng sắp vỡ rồi, thật giống như bọn dã thú đang kêu gào, cực kỳ khó nghe huống chi còn mang theo tiếng khóc nức nở.
- Ngoại trừ Triệu Tự Doanh ra không có ai mặc nhiều sắt như vậy, đó chính là Triệu Tự Doanh, đó chính là Triệu Tự Doanh.
Tiếng hô điên cuống trong thoáng chốc phát ra, tiếng cười lớn và tiếng khóc như bùng nổ, Trương Hổ Bân ngẩng mặt lên trời kêu to một tiếng, thật sự đã đến rồi… Viện binh thật sự đã đến rồi…Làm sao nhanh tới như vậy được.
Kêu xong, Trương Hổ Bân lại hô lớn.
- Kết thành đội, chỉnh đốn đội ngũ, chúng ta giết ra ngoài, cung thủ đâu rồi, mau tới đây.
Lúc này ở phía sau không mấy người kết thành đội hình chỉnh tề, bọn lưu dân Từ Châu đứng như phỗng một hồi, đương nhiên bọn họ biết rõ Triệu Tự Doanh là cái gì, cái này đúng là một chuyện quá đáng mừng, ai cũng không trông cậy vào viện binh này lại không ngờ được rằng viện binh thực sự đã đến.
Bọn lưu dân điên cuồng hô to, thậm chí còn có nữ nhân thét đến chói tai, mỗi người đều vui như điên rồi, thương trúc vừa vứt bỏ vội đi nhặt lên, tất cả mọi người lần nữa tụ tập lại chỗ Trương Hổ Bân.
Mắt thấy sắp hoàn toàn hạ được trại lưu dân này hơn nữa không có bất kỳ thấp thỏm lo lắng nào, tâm tư Lý Hòa đã không giống trước rồi. Y ở đây tính toán xem lần này có được bao nhiêu lợi lộc. Bọn lục lâm này đều phải giết diệt khẩu, ngân lượng cho bọn lục lâm đều sẽ là của mình, sau đó còn có ngân lượng thưởng và chỗ tốt của Phùng gia. Lý Hòa còn đang nghĩ, chủ tướng chính là phó tổng binh Lang Sơn bên kia phải báo chết, bị chết nhiều lên, xóa sạch sơ hở của mình bên này, tránh cho có người nắm thóp không buông.
Đang lúc tính toán Lý Hòa cảm thấy có động tĩnh, từng trài nhiều năm nhập ngũ khiến y theo thói quen kịp nhận ra được, có đại mã đội đang đến gần.
Con ngựa bên cạnh cũng nôn nóng bất an, đã có người xuống ngựa nằm xấp xuống lắng nghe, lỗ tai vừa dán trên mặt đất lập tức thay đổi sắc mặt.
- Năm trăm, tối thiểu phải có bảy trăm.
Thân tín của Lý Hòa run rẩy nói ra con số này.
Lý Hòa vội vàng nói to.
- Nhanh đi tìm Đại Lê, hỏi bọn hắn Phùng gia có phái người sang hay không.
Không đợi bên này của y phái người đi gọi, Lê Đại Tân đã dẫn tư binh đoàn luyện Phùng gia vòng trở về, sắc mặt trở nên khó coi.
- Không lý nào là người của Phùng gia, lần này Phùng gia đã đưa hết vốn liếng ra rồi.
Mặc dù Phùng gia phú giáp thiên hạ nhưng tư binh đoàn luyện lấy ra được cũng rất có hạn, còn có bộ phận không điều động được, hộ vệ hộ viện mọi nơi, còn có trông coi các đồng muối thôn trang, cùng với đội võ bị áp tải muối, những thứ này đều không được động tới xuất ra một lần ngàn ngàn người ngựa đã là kinh thế hãi tục.
Phùng gia cũng không đưa này quá nhiều người vào nơi này, dẫu sao bọn họ vẫn muốn dựa vào đường muối để kiến tiền mà không phải dựa vào đao thương sống sót, hộ vệ tư binh chẳng qua cũng vì để kiếm tiền nhiều thêm mà thôi.
Nếu như nuối dưỡng bảy trăm kỵ binh nữa, Phùng gia này không phải là hộ vệ muối kiếm được nhiều tiền nhờ muối nữa mà là có mưu đồ khác, huống hồ là ở chốn huyết mạch Dương Châu thì y sao dám có dũng khí dính vào cái này, bọn thương nhân buôn muối khác chắc chắn sẽ không buông tha.
- Có lẽ là Thảo Oa Tử. Không phải, bọn trộm cướp phủ Hoài An?
Lê Đại Tân ra quyết định cuối cùng.
- Làm sao có khả năng, Thảo Oa Tử nếu có ổ trộm cướp lớn như vậy thì Phùng gia chắc chắn biết rõ, không cần nhiều lời nữa. Thu quân lại, trước tiên bố trí sẵn sàng, trại kia đã tàn rồi, bất cứ lúc nào cũng đập nát được nó.
Đến lúc này rồi thì ai cũng chẳng màn tới cái gì khác, lập tức bắt đầu gọi đội ngũ về.
Giờ đã nhìn thấy được phía Tây có đội nhân mã rất lớn xuất hiện. Lúc này ánh mặt trời tàn úa đã ngã về tây soi lên người đội nhân mã nhìn thấy rõ ràng ánh sáng phản chiếu, không sai biệt lắm với con số gần hai trăm người, nhìn giống như được vây bọc bởi ánh hào quang rực rỡ.
Đại đội Phùng gia thấy một màn như vậy, những người hiểu việc miệng đều hít ngược vào một hơi khí lạnh, tia sáng này chỉ có một thứ là mũ và áo giáp phản chiếu, người tới rốt cục là ai, ai lại toàn thân bằng sắt thế này.
Đại đội nhân mã này dừng lại ở chỗ cách đại đội Phùng gia ba trăm bước, không ít người ngay lập tức xoay người xuống ngựa, gỡ binh khí treo trên ngựa cầm trên tay, không lâu lắm đã bày ra đội hình ba hàng ngang ngay từ bụi cỏ bước ra, nhìn thấy được trường mâu như rừng.
Lê Đại Tân gần như cắn chặt răng nói ra ba chữ
- Triệu Tự Doanh..
Trận thế hàng ngang như vậy, mũ và áo giáp như vậy, mâu dài như vậy, khắp chỗn giang Bắc cũng chỉ có Triệu Tự Doanh thôi.
Đúng lúc này lại nghe thấy có tiếng mũi tên xé gió rít lên, Lê Đại Tân lập tức giận dữ hét lên.
- Khoảng cách xa như vậy ai lại mở cung bắn loạn vậy, nghe ta...
Y còn tưởng rằng là cung thủ của phe mình khai cung bắn tên, hô hai câu liền phát hiện có chỗ không đúng, tiếng tên xé gió là từ sau lưng và bên hông đội ngũ.
Đằng sau và bên hông giờ đã loạn rồi, ở trong bụi cỏ không ngừng có tiếng mũi tên xé gió phóng tới. Đội ngũ Lê Đại Tân và Lý Hòađích thân thống lĩnh đều là đại đội, lúc này đội hình có chút đông đúc hơn, bên kia một lần bắn tên cũng mấy chục mũi cây phóng ra, hơn nữa số lần bắn hết sức dày đặc, chỉ trong tích tắc ngắn ngủi đã có không ít người kêu thảm thiết, té ngã trên mặt đất, những người khác cũng tán loạn rồi.
Lý Hòa lòng hoảng hốt, thở gấp gáp hạ lệnh.
- Điều động cung thủ qua sai kỵ binh sang đấy.