Đến chỗ lục phòng, đây là nơi làm việc của các Lại mục, tựu chung cũng sạch sẽ gọn gàng hơn một chút. Tuy nói Lục phòng tương ứng với Lục bộ, nhưng địa vị của Hình phòng lại cao hơn Hình bộ rất nhiều, có lẽ là đứng ở thứ hai.
Bốn tên Đông Xưởng Cẩm Y vệ đủng đỉnh đi vào, Thư lại và sai dịch trong Hình phòng dù ngồi hay đứng đền vội vàng đứng dậy. Một người trung niên vẻ mặt phúc hậu ôm quyền mỉm cười, nói.
- Tại hạ họ Lý, làm Thư biện ở đây, mấy vị thượng quan đến, không tiếp đón từ xa, quả thật là thất lễ.
Một tên Phiên tử sốt ruột trách móc.
- Làm bộ làm tịch.
Đối phương nói không tiếp đón từ xa, nhưng không tiến lên phía trước, đến khom người cũng chỉ hơi hơi. Điều càng khiến cho mấy tên Cẩm Y Vệ không thoải mái là hình phòng của nha môn ở một nơi hẻo lánh lại giống như trạch viện của quý tộc đại lão trong thành Nam Kinh. Một đám Lại mục sai dịch thân phận thấp hèn đều có vẻ không siểm nịnh không kiêu ngạo.
Nói làm sao cũng phải sợ hãi một chút chứ. Thấy không có ai nhắc đến chuyện cơm trưa, Trương Kiến Đình cau mày nói.
- Ngươi chính là người chủ quản Hình phòng phải không?
- Tiểu nhân là quản sự ở đây, không biết mấy vị thượng quan có việc chi ạ?
Trương Kiến Đình híp mắt nhìn quét qua căn phòng, nhìn thấy được đám Lại mục sai dịch trong phòng trông rất điềm tĩnh, nhưng thật sự đều có chút chột dạ sợ hãi, khung cảnh như thế này khiến y hài lòng. Nghe thấy đối phương ra vẻ trấn tĩnh hỏi ngược lại, Trương Kiến Đình cười thầm trong bụng, gia gia hỏi một câu, xem có dọa các ngươi tè ra quần hay không, án này là án giết người đó.
- Khoảng tháng chạp tháng giêng năm ngoái, hai người thuộc Nam Kinh Cẩm Y Vệ Hậu thiên hộ Đệ lục Bách hộ đến Từ Châu làm việc, nhưng lại không thấy tông tích, sống chết không biết. Chuyện này Từ Châu không thoát khỏi can hệ, các ngươi có biết gì không?
Câu hỏi này vừa hỏi ra, Hình phòng phút chốc trở nên vô cùng yên tĩnh, mọi người đến hít thở cũng nhẹ hơn mấy phần. Đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ ai nấy đều cười lạnh, bọn họ nhìn thấy sắc mặt những người trong phòng đều trắng bệch. Người trung niên trông như trấn tĩnh cũng thần sắc kinh hoảng.
Lý Thư biện lắp bắp nói.
- Chuyện này… chuyện này… chuyện thế này thật sự không tưởng tượng nổi.
Đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ đến, Tri châu, Đồng tri và Phán quan còn cáo bệnh được, còn đám Lại mục như bọn họ thì lại không thoát khỏi. Trước đó Lý thư biện và các Thư biện đầu mục của các phòng khác từng bàn với nhau, cũng trao đổi với các nhân vật tai to mặt lớn các nơi trong thành. Bọn họ phỏng đoán đủ đường đối với ý đồ của đám Phiên tử Cẩm Y Vệ, nhưng lại không nghĩ đến chuyện này, là truy tìm tung tích Cẩm Y Vệ mất tích.
Tuy nhiên vẻ kinh hoảng ban đầu chỉ thoáng qua, sắc mặt của Lý Thư biện lại trở nên thả lỏng. Hóa ra không liên can gì đến Triệu gia, vậy thì không phải là chuyện lớn gì, y lập tức ho khan hai tiếng, nói.
- Từ năm ngoái đến năm nay, tiểu nhiên đều làm việc trong nha môn, nhưng lại chưa từng nghe nói chuyện thượng quan đến thăm. Các ngươi có nghe qua chưa?
Mọi người đều lắc đầu. Bốn tên Đông Xưởng Cẩm Y Vệ trao đổi ánh mắt với nhau, đều rất kinh ngạc. Những người trước mắt ban đầu còn hoảng sợ thất kinh, rõ ràng là đã bị dọa, nhưng hiện tại lại có vẻ thoải mái, đây rốt cuộc là chuyện gì.
Bọn họ không ngờ, đối với các nơi Từ Châu mà nói, điều thứ nhất phải sợ chính là Triệu Tiến, cũng lo trước sợ sau đối với chuyện Cẩm Y Vệ đến, nhưng không phải là sợ bản thân Cẩm Y Vệ, mà điều lo lắng là ứng đối không tốt, chọc giận Triệu gia, vậy thì vạn kiếp bất phục rồi.
Mọi người mồm năm miệng mười nói.
- … Chưa từng nghe, năm ngoái cũng không có thượng quan đến…
- Mấy vị thượng quan, chuyện này không phải lầm lẫn đâu, ở đây chưa từng nghe nói.
Trương Kiến Đình tức giận nói một câu.
- Bọn họ sẽ không đích thân đến chỗ các ngươi. Bọn họ mặc thường phục tra án mà.
Y tất nhiên nghe ra đối phương bắt đầu giở giọng rồi.
Một tên Giáo úy đứng sau lưng Trương Kiến Đình sốt ruột nói thẳng vào chuyện chính.
- Bên phía bọn ta có tin tức, nói rằng hai vị Giáo úy này chắc đã bị ngộ hại, có liên quan đến ác bá Triệu Tiến ở Từ Châu. Các ngươi có từng nghe nói gì không?
Đối với mấy Cẩm Y Vệ đến từ Nam Kinh này mà nói, Lại mục địa phương quả thật không đủ để vào trong mắt, thậm chí chưa cần thiết phải dùng thủ đoạn gì, nói thẳng ra thì được rồi.
Trong phòng lại trở nên yên tĩnh. Lần này vẻ mặt của mọi người lại không biến sắc, chẳng qua chỉ là giống như cứng đờ thôi. Sau đó không ai nhìn bốn Đông Xưởng nữa, mà đều nhìn về phía Lý thư biện.
Lý Thư biến biến sắc một lúc, nhìn sang trái phải, những người bị y nhìn vào đều cúi đầu. Căn phòng chìm trong im lặng quỷ dị như thế, đến Lại mục sai dịch các nơi phòng đều đứng ngoài cửa thò đầu vào nhìn.
Trương Kiến Đình cảm thấy không đúng, liền nghiêm nghị quát.
- Có gì thì mau nói, chẳng lẽ là các ngươi cấu kết với Triệu Tiến?
“Khặc” một tiếng, trong phòng có người không nhịn nổi cười lên, nhưng chỉ một tiếng này, lập tức bị Đông Xưởng Cẩm Y Vệ đến cả Lại mục sai dịch trong phòng hung tợn nhìn sang, liền lập tức cúi đầu.
Sắc mặt của mọi người cũng đều rất cổ quái. Lý thư biện thở dài, cũng ôm quyền nói.
- Mấy vị thượng quan, xin hỏi hai vị Giáo úy mặc thường phục điều tra là đến điều tra chuyện gì?
Đám Giáo úy Cẩm Y Vệ không kiên nhẫn được nữa.
- Còn điều tra cái gì? Chính là điều tra việc phi pháp của tên Triệu Tiến kia đấy.
Căn phòng lại trở nên yên tĩnh, mọi người nhìn nhau, lại khẽ gật đầu. Những người xung quanh cửa cũng đều sững sờ. Có người xoay người bỏ đi, đi không xa thì nhanh chân chạy khỏi, còn có người tiếp tục ở lại chăm chú lắng nghe.
Sự tình đến nước này, mọi người suy nghĩ hay phỏng đoán, cũng đều hiểu được. Hai vị Đông Xưởng này đến là điều tra Triệu Tiến, về phần sống chết thế nào cũng không biết, nhất định là đã chết, cũng không cách nào nói là ngộ hại, nhất định là bị hại rồi. Mấy năm nay người chết trong tay Triệu Tiến quả thật là quá nhiều, mọi người đều không lạ lẫm gì.
Bất tri bất giác, không khí trong phòng lại trở nên nhẹ nhõm. Ban đầu mọi người không biết Cẩm Y Vệ điều tra ai, hiện tại biết là điều tra Triệu Tiến. Mọi người trước sau lo lắng rất nhiều, lo rằng mình ứng đối không đúng sẽ bị Triệu Tiến trừng phạt, lo lắng Cẩm Y Vệ bắt Triệu Tiến thì Từ Châu này e là sẽ gặp phải một hồi đại loạn, sẽ có những kết cuộc không biết trước được.
Nhưng đến hiện tại, tất cả đều đã sáng tỏ. Cẩm Y Vệ muốn điều tra Triệu Tiến, mọi người cũng biết Triệu Tiến ứng đối thế nào, sớm đã hạ thủ gọn gàng. Vậy thì mọi người còn lo lắng cái gì, cứ để Cẩm Y Vệ và Triệu Tiến đối mặt thẳng với nhau đi.
Một tên Đông Xưởng Cẩm Y Vệ bước lên một bước, lớn giọng nói.
- Ngươi lề mề làm gì, hay là có lòng dạ riêng muốn bao che cho Triệu Tiến.
Tiếng hô to đột ngột, khiến người trong phòng giật nảy mình. Mọi người đều tỏ vẻ sốt ruột, trợn mắt nhìn mấy tên Đông Xưởng này.
Bốn người Cẩm Y Vệ thì lại sửng sốt, không khí này sao có vẻ không đúng cho lắm. Lý thư biện lẩm bẩm mấy tiếng, một tên tiểu lại bên cạnh nghe rõ ràng, vội vàng che miệng cúi đầu.
- Mấy vị thượng quan, quý sở mặc thường phục điều tra, trên dưới Từ Châu đều không biết gì cả. Về phần có phải là Triệu Tiến mưu hại hay không, bổn sở cũng hoàn toàn không biết gì cả. Tuy nhiên Triệu Tiến Triệu công tử chính là con cháu của Từ Châu vệ, làm người trung hậu thuần lương, trước giờ đều lo nghĩ chăm sóc nơi này, giúp đỡ già trẻ, nhất định sẽ không làm ra chuyện hung tàn như thế này. Mong các vị tra rõ.
- Đồ khốn kiếp, ngươi đang nói bọn ta vu cáo hãm hại người tốt hay sao?
- Ta hạ nào có nói ra hai chữ vu cáo đâu? Chẳng qua tại hạ chỉ xem xét luận việc mà thôi.
- Ngươi nhất định có cấu kết với Triệu Tiến, bắt ngươi đi khảo vấn trước, ta không tin không hỏi ra chứng cứ phạm tội.
Lý thư biện nói rất khách khí, nhưng thái độ xem xét luận việc này cũng khiến bốn tên Cẩm Y Vệ giận đến phát điên. Đột nhiên lại nói ra cái tốt của Triệu Tiến, hơn nữa còn chối bay chuyện Cẩm Y Vệ mất tích gọn gàng sạch sẽ nữa. Đây rốt cuộc là chuyện gì.
Cẩm Y Vệ làm việc, đám Lại mục sai dịch của nha mon châu phủ này ai mà không nơm nớp lo sợ, nhìn thấy không vừa mắt thì tát một cái bạt tai, ai lại dám nói một chữ không. Sao nơi này lại không ngạo mạn không siểm nịnh như thế này, lại còn có ý làm cứng nữa. Có người âm trầm nói.
- Nhất định có chuyện, bắt hắn về hỏi rõ. Ta thấy nha môn này cũng không sạch sẽ, không chừng chứa đựng nhiều án kiện.
Lý thư biện ngẩng phắt đầu dậy, vẻ mặt ủy khuất hỏi.
- Tại hạ câu nào cũng nói thật, sao lại trở thành phạm tội. Chư vị, dưới gầm trời này nào có đạo lý như thế.
Trong lúc nhất thời không ai lên tiếng, mọi người đều không kịp phản ứng. Lập tức có người mở miệng nói.
- Lý đại gia nói không sai…
- Ai dám nói xằng nói bậy, chẳng lẽ muốn trở thành đồng mưu hay sao?
Trương Kiến Đình biết lúc này phải trấn áp toàn trường, bằng không sẽ phiền toái.
Nam Kinh Cẩm Y Vệ cho dù phá án không nhiều, nhưng cũng từng trải dạn dày cảnh như vầy. Trương Kiến Đình hét lớn một tiếng, rút phăng nửa thanh đao ra, ba người còn lại đều làm theo, hung tợn rút đao trừng mắt.