Lê Đại Tân không có lập tức tỏ thái độ, Phùng Bảo cùng mấy người kia càng thêm kiêu ngạo, một người giơ tay chỉ vào Lê Đại Tân nói.
- Người khác họ đúng là không tin được, người của Phùng gia hãy để Phùng gia tới quản.
Thanh âm của bọn họ bên này không nhỏ, mọi nơi đều nhìn sang, ngay cả đám trộm cướp, mã tặc sắp công trại kia cũng quay đầu nhìn sang.
- Nói cho cùng…
Câu thứ hai Phùng Bảo mới nói được phân nửa thì Lê Đại Tân bên kia đã cầm yêu đao lên, hung hăng quất xuống.
Đao tuy rằng không ra khỏi vỏ nhưng phân lượng mấy cân vẫn không đùa giỡn được, vỗ thật mạnh trên mặt Phùng Bảo, đánh văng thẳng người trên ngựa xuống, chống đỡ hồi lâu cũng không bò dậy nổi, nửa mặt đã bị sung lên, miệng còn có máu, sau đó liền nhả ra mấy cái răng.
Sáu đầu mục đi theo Phùng Bảo hét to, tất cả đều bị dọa đến mức rụt cả về phía sau, vẻ mặt Lê Đại Tân tràn đầy chán ghét, lạng giọng nói.
- Tốt xáu cũng chẳng biết, lão tử ta đây là vì cứu mạng các ngươi đấy. Cút trở về cho ta, nếu không nghe lệnh nữa, ta ở chỗ này thu thập các ngươi.
Sáu tên đầu mục kia không dám nói nhiều, lập tức thúc ngựa chạy đi, hai thân tín của Phùng Bảo chỉ đứng nhìn xa xa chứ không dám tới gần, Lê Đại Tân nhìn Phùng Bảo trên mặt đất một hồi. Mới đầu Phùng Bảo bụm mặt, hai mắt chứa đầy oán hận nhưng bị nhìn như vậy lập tức cúi đầu xuống, sợ tới mức cả người run lên.
Lê Đại Tân khoát tay, thân tín của Phùng Bảo vội vàng chạy đến dìu người đi, chờ Phùng Bảo vừa đi, Lê Đại Tân vung tay về phía trước, hét to, bọn cung thủ lại phải xếp hàng sẵn sàng.
Nhìn hết thảy mọi việc xảy ra Lê Đại Tân bỗng thở dài, Lý Hòa bên cạnh trầm mặc nói.
- Con mẹ nó, huynh cũng uất ức quá rồi, dù sao hôm nay khai chiến rồi, đợi tí nữa tìm cơ hội xử lý hết bọn chúng, cứ nói là chết trận.
Lê Đại Tân buồn bực nói.
Thôi đi, đây là đội ngũ của Phùng gia bọn hắn, ngoại trừ Phùng Bảo này, còn không biết có bao nhiêu người nhìn chằm chằm vào ta. Làm chỉ rước họa.
- Con đường sau này của huynh là gì?
- Bảo con cái đừng đi con đường này, phải thi lấy công danh, nếu không thì làm phú hộ…
Đầu mục cung thủ la to, bọn cung thủ xếp thành mấy hàng, bắt đầu bắn tên vào trong trại, ở bên trong tường trại vẫn an tĩnh không có động tĩnh như cũ, bọn cung thủ tản ra bốn phía.
- Xông lên, lên trước sẽ có thưởng.
Có người hét to một câu, bọn cướp đường, mã tặc đều rống lên, mười mấy người cầm thuẫn bài chạy ở đằng trước, mọi người hò reo đi theo đằng sau.
Một đội xông lên trước này, ngoại trừ người cầm thuẫn bài ở đằng trước, người đằng sau thì một tay cầm binh khí, tay kia xách theo một gói vải, trong gói vải chứa đất.
Lần này bước chân xung phong không nhanh, mười mấy thuẫn bài phía trước vẫn hợp với nhau, đằng sau gần như bước từng bước một, tất cả mọi người đều lo lắng có nước sôi và tên bắn như hôm qua.
Hàng thứ nhất đã bước lên sườn dốc, bên trên tường trại không hề có động tĩnh, không có ai ra hắt nước sôi, cũng không có ai bắn tên, lại càng không có ai giơ thương trúc lên.
Không riêng gì phía bên trong trại an tĩnh ngay cả phía bên bổn đội Phùng gia cũng không ồn ào, tất cả mọi người đều tập trung tinh thần nhìn bên này, chỉ có tiếng vó ngựa đội nhân mã đi lởn vởn tìm cơ hội vang lên như trước.
- Mau lên, mau lên.
Phía sau có người hô to, cứ như vậy vài bước, tiến lên nhanh một chút, chẳng lẽ lại chờ người bên trong trại lên trên tường phòng ngự lần nữa sao?
Một câu làm mọi người tỉnh ngộ, đội ngũ một mực chậm chạp bắt đầu chạy như điên, hàng thứ nhất cất bước, phía sau đẩy lên, trong lúc ồn ào và khẩn trương đó không có ai để ý đến bên trong trại đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Dù có nghe được thì ai cũng nghĩ là người bên trong trại muốn trèo lên tường để phòng thủ, sau khi nghe được tiếng bước chân dồn dập càng thêm lo lắng thúc giục phía trước xông lên nhanh.
Tường trại vốn dĩ là dáng vẻ như vầy, chia làm hai tầng bên ngoài nhìn vào là đống đất liền với tường trại thành hai tàng, bên trong cũng chia thành hai tầng, người bên trong trại cũng giẫm lên tầng thứ nhất cao hơn hai tấc đó phòng ngự bên ngoài.
Không ngờ ở đó giờ không còn ai, quả nhiên là người bên trong bị tên áp chế. Người xông lên đầu tiên nghĩ đến liền thấy vui mừng khôn xiết. Tuy nhiên họ không có cơ hộ dừng quá lâu ở đầu tường này, phía sau còn có nhiều người tràn tới, người hàng trước cầm lấy thuẫn bài, thuận thế nhảy xuống, sau khi rơi xuống liền chạy nhanh tới.
- Xếp thành đội, chiếu theo những gì các ngươi học được ở Hà Gia Trang.
Trương Hổ Bân khàn cả giọng hô to, cách trước mặt y sáu bước bị phỉ đồ, trộm cướp như hung thần ác sát không ngừng theo đầu tường nhảy xuống, múa may vũ khí xông lên.
Tất cả đoàn luyện trộn lẫn xếp thành ba mươi hàng ngang, năm hàng ngang lớn, hai bên bọn họ là bọn võ phu trong giang hồ và những tráng đinh lưu dân khỏe mạnh nhất, những nam đinh lưu dân này cầm thương trúc dài mười thước.
Phía trước hàng ngang đoàn luyện trộn lẫn chính là kẻ địch không ngừng nhảy xuống, đội ngũ của bọn họ còn muốn dài hơn một chút so với ở sườn dốc kia, hoàn toàn che kín.
- Đâm về trước, đâm về trước.
Trương Hổ Bân và các đội trưởng dưới tay đều đang hô to.
Những đoàn luyện trộn lẫn này cũng từng trải dạn dày chiến đấu, không ít người cũng đã từng đi theo Triệu Tiến dưới thành Từ Châu, thế nhưng khi ấy Triệu Tự Doanh xung phong ở phía trước, bây giờ bọn họ ở tuyến đầu đối mặt với kẻ địch, đa số mọi người đều rất khẩn trương, ngay cả không ít lưu dân vừa rồi đều tham gia phòng thủ mà bọn họ vẫn coi như đội dự bị.
Rất nhiều người khẩn trương không nghe được hiệu lệnh, bọn họ chỉ làm một điều là đâm trường mâu trong tay ra bởi vì người phát ra mệnh lệnh làm như vậy.
Trước tiên gặp phải chính là trộm cướp mã tặc tay cầm thuẫn bài. Mũi mâu nện vào thuẫn bài, có cái tách làm đôi, có cái ghim trúng nhưng không có xuyên thấu, chệch hướng. Bọn tặc nhân cầm thuẫn bài nhanh chóng nghiêng người vọt tới trước, giữa trường mâu với trường mâu cũng có khe hở, vọt tới trước mặt trường mâu binh là chém giết được rồi.
Nhưng đội ngũ này có tổng cộng gồm năm hàng, dựa vào thuẫn bài chặn được hàng thứ nhất, vừa nghiêng người vọt tới trước liền thấy trường mâu của hàng thứ hai hàng thứ ba chờ sẵn ở đó, mũi thương vẫn thường không ngừng mài bén, bảo dưỡng dễ dàng xuyên qua lớp áo da sau đó rút ra, máu tươi phun ra, bọn giặc kêu thảm thiết ngã xuống đất.
Người phía sau theo đó xông tới vận khí không tốt như đồng bọn cầm thuẫn bài đằng trước bởi trong tay bọn họ không có gì che đỡ. Trường mâu hàng thứ nhất cũng đã đâm tới trước..
Sườn dốc chất tới được đầu tường trại, chỉ có người đứng ở trên đầu tường mói thấy được rõ tình cảnh ở bên trong, người trên sườn dốc không nhìn thấy, người phía sau cũng không thấy. Nhưng lúc bọn họ vừa thấy đã bị người sau lưng xô đẩy xuống dưới, theo đó phải nhảy xuống dưới đi vài bước phía trước, đối mặt với trận thế trường mâu sau đó cứ thế xoay vòng.
Trên mũi thương sau khi thấm máu, cũng không nói tới cái gì khẩn trương chẳng khác gì trước đó chỉ là không ngừng đâm tới, không ngừng giết chết kẻ địch.
Cũng có kẻ thân thủ không tệ, tay chân cũng mau lẹ, lúc đứng ở đầu tường phát hiện ra điều bất thường nên khi rơi xuống liền thuận thế nằm vật xuống lăn qua, muốn lăn đến bên cạnh rồi chém vào chân đội trường mâu này nhưng liền bị trường mâu mấy hàng phía sau ngay lập tức đâm xuống. Còn có người thận trọng, rơi xuống dưới liền nép sát vào tường, chạy về hai bên. Những người giang hồ hai bên đã sớm không chờ đợi được nữa, những tráng đinh lưu dân kia cũng biết nên làm gì, không ngừng đâm thương trúc trong tay là xong rồi.
Thế xông tới phía trước căn bản không ngừng được, ngay cả hàng ngang cũng lắc lư, nhưng không bị đánh tan, ngược lại thi thể và người bị trọng thương trước mặt bọn họ thì chất ngổn ngang.
Cán mâu bị thi thể làm xiêu vẹo, trường mâu bị gẫy đoạn trong lúc người giẫy dụa sắp chết, đoàn luyện trộn lẫn hàng thứ nhất và hàng thứ hai bắt đầu gặp vấn đề này, có người bị tặc nhân dùng binh khí ném ra chém bị thương, những người này liền lùi lại, người phía sau lắp vào chỗ trống.
Cũng may vũ khí trong doanh trại rất đầy đủ, bù đắp thiếu hụt bất cứ lúc nào. Tường trại lúc này thật giống như đê điều ngăn lũ, tặc nhân thì giống như nước lũ. Nước lũ vượt qua đê điều, muốn nhấn chìm trại, nhưng lại gặp phải bờ đê thứ hai, tất cả nước lũ đều bị chặn ở ngoài.
Đối với người công trại, có một vấn đề rất chí mạng đó là phía sau không biết phía trước đang xảy ra chuyện gì, phía sau cố chen lên phía trước nhận được trọng thưởng, mỗi người đều không chịu tụt lại phía sau. Nói cách khác là tình thế này không có cách nào ngừng lại, đứng đầu tường kia trong nháy mắt mặc kệ là nhìn thấy cái gì đều sẽ bị người phía sau xô đẩy tới, tích tắc liền phải đối mặt với trường mâu như tường sắt.
Bên trong tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên khiến người đằng sau xoog tới nghĩ rằng phe ta đại thắng toàn diệt làm bọn họ càng thêm cao hứng. Trong lòng bọn cướp đường hung hãn đó nghĩ chịu thiệt chẳng qua là bởi vì không đánh giáp lá cà, một khi động thủ thì những người bên trong trại đó sao là đối thủ được.
Sau khi một nửa người đã xông qua đấy, bước chân cuối cùng cũng chậm lại, bởi vì có người khàn cả giọng hô to.
- Ở bên trong trại có mai phục.
- Bên trong trại có nguy hiểm.