Ngoài ra chính là thổ hào thân sĩ các nơi ở Từ Châu, sau lần đại hội Hà Gia Trang trước kia, mọi người đều coi như có giao tình mặt mũi. Có cơ hội sinh sôi của cải, sang đấy gom chút ngân lượng cũng là được, thậm chí có kẻ cẩn thận nào đó không muốn xuất tiền, lại nghĩ tới tiền công và đồ đạc mình làm ra bán tới chỗ xây dựng, cái này tất nhiên cũng dễ nói.
Kết cuộc dựng lên chợ muối này còn phải thuận lợi hơn nhiều so với Triệu Tiến dự tính, vừa mới làm được mười mấy ngày, Chu Học Chí chạy trở về đã kinh ngạc nhận ra, chiếu theo ngân lượng, đồ đạc gom góp được trước mắt thậm chí người làm thuê, chợ muối đã không cần tốn một văn tiền của Triệu Tự Doanh.
Nơi xây dựng bận rộn huyên náo. Mọi người cũng đều nhìn thấy ngày mùng bốn tháng tư hôm đó, Triệu Tiến dẫn hai hơn trăm thuộc hạ cưỡi ngựa rời khỏi Triệu Tự Doanh, nhắm thẳng phía đông đi tới.
Tiến gia đây là muốn làm cái gì, lại có kẻ nào có mắt không tròng đắc tội Tiến gia, mọi người đều đang xôn xao nghị luận. Bọn họ cũng không thấy được, theo bước chân Triệu Tự Doanh đi tới trước, ven đường không ngừng có đội ngũ nhân mã nhỏ gia nhập hoặc là đuổi theo.
Hiện giờ thổ hào trên mặt đất Từ Châu đã nhận được chuẩn xác một việc, Tiến gia muốn làm cái gì, vậy nên đi theo. Không sợ liều mạng đổ máu, chỉ sợ xuất lực không đủ, Tiến gia mắt tinh tâm sáng, khí khái hào hùng, tuyệt sẽ không bạc đãi bất kỳ một người nào giúp đỡ.
Trấn Tân An ở Bi Châu phủ Hoài An vốn trước đây cũng có bến sông Hoàng Hà, hiện giờ trừ thuyền đánh cá, đã nhìn không thấy con thuyền lớn nào, thuyền buôn bán căn bản sẽ không dừng lại ở nơi này cập thẳng ven sông tới trấn Ngung Đầu. Vốn dĩ chỗ bến sông hiện giờ toàn là cỏ hoang.
Tuy nhiên cảnh tượng tan hoang này lại thành chỗ yểm hộ tốt nhất cho một đám người Thái Khuê. Không đi tới gần bên này, ai cũng không nhìn thấy trong bãi cỏ ven sông neo đậu thuyền lớn thuyền nhỏ.
Hoàng Hà xuyên ngang thiên hạ Đại Minh, cũng có nhân vật giang hồ làm ăn buôn bán trên sông, Thái Khuê này chính là một kẻ trong số cái bọn gọi là cướp sông, thủy tặc.
Thái Khuê tuổi hơn bốn mươi, từ nhỏ đã luyện ra một thân giỏi thủy tính, thủy xiên và phác đao đều từng bái sư học nghệ qua, trên đất liền chém giết một mình đối đầu hai ba người sẽ không chịu thiệt, ở trên thuyền trong nước, Thái Khuê một mình đánh năm thậm chí nhiều hơn.
Nhưng khiến cho Thái Khuê này trở thành đầu lĩnh cũng không phải phần võ nghệ này, cũng không phải sự tích một mình gã ở trên thuyền sống mái chém chết bảy tám kẻ địch, mà là gã thấy gió ngả chiều nào theo chiều đó, gặp kẻ mạnh thì dập đầu.
Trên mặt sông từ Bi Châu tới Từ Châu tổng cộng có hai Tuần kiểm. Trong hai Tuần kiểm đó, một kẻ là gã bái làm huynh đệ, còn một kẻ là em rể của gã. Có trời mới biết được Thái Khuê mắt nhỏ miệng rộng mặt tam giác sao lại có được em gái xinh đẹp tươi mọng như thế. Trừ quen biết trong quan phủ, Thái Khuê không ngờ còn là một trong những Hương đầu của Văn Hương Giáo.
Chỉ có điều chức Hương đầu này của gã là thuộc phân hội bên phía trấn Ngung Đầu, không chịu sai phái của Từ Châu bên này. Vốn dĩ Thái Khuê không tin thần Phật, nhưng Văn Hương Giáo ở trấn Ngung Đầu nắm chặt miếng ăn trên tào vận, muốn đi thủ tiêu tang vật thậm chí trốn tránh đều phải thông qua Văn Hương Giáo, Thái Châu ngay lập tức đã tin vào Di Lặc và Vô Sinh Lão Mẫu.
Không cần nói tới Hương chủ này, giao tình giữa Thái Khuê và bọn Tuần kiểm cũng là từ từ bồi đắp nên, đều phải dựa vào gã lanh lợi nịnh nọt mới bợ đỡ được tới mức này.
Có mấy tầng thân tình còn đấy, tháng ngày Thái Khuê ở trên mặt nước hết sức thoải mái. Vốn rằng cũng có hai nhà thế lực không lớn nhưng theo áp lực hai phía quan phủ và giang hồ đều bị Thái Khuê thâu tóm. Thuyền dân thuyền buôn tới tới lui lui trên Hoàng Hà cũng trở thành con mồi của Thái Khuê.
Quan thuyền Thái Khuê chưa bao giờ đụng tới, với thuyền buôn Thái Khuê cũng làm rất có chừng mực, không phải vạn phần bất đắc dĩ, tuyệt không giết người đổ máu, sau khi lên thuyền cũng không phải moi móc sạch trơn tất cả mọi thứ, mà là lấy đi ba thành bốn thành. Không trở mặt, lưu lại đường sống cho nhau, sau khi xong việc cũng sẽ không giằng dai trả thù không chết không xong. Về phần thuyền dân Thái Khuê không nương tay, nên giày xéo ra sao thì giày xéo thế đấy. Nữ tử trẻ tuổi có lẽ sống được nhiều thêm mấy ngày lưu lại để chơi đùa, còn lại ngay lập tức mổ bụng nhét đá lớn vào vứt chìm vào Hoàng Hà, ngay cả thuyền cũng kéo lên bờ một mồi lửa đốt luôn.
Tuy nhiên non nửa năm nay Thái Khuê không có ra ngoài làm ăn, đều là mấy đầu mục dưới tay mang theo thuyền đi ra ngoài làm ăn buôn bán, bởi vì năm ngoái lúc lưu tặc xuôi nam, giúp đỡ lưu tặc vượt sông chính là tên Thái Khuê này. Gã cho rằng là tới lúc bán được phần nhân tình lớn rồi, vơ vét hàng loạt thuyền sang đấy.
Tất nhiên gã cũng không ngờ được kết cuộc sẽ có cái dạng kia. Triệu Tiến lại hung hãn tới mức đó, lúc ấy gã liền sợ tới mức không dám ra ngoài, vốn cho rằng qua mấy tháng đã né qua được đầu sóng ngọn gió. Không ngờ rằng càng trốn tránh trong nhà, nghe thấy được tin tức can hệ tới Triệu Tiến càng ngày càng nhiều, càng nghe càng sợ hãi, mãi luôn tới hiện giờ.
Thái Khuê vừa uống rượu, vừa mắng to.
- Sợ cái chim, cùng lắm thì bố mang theo thuyền đi vào hồ làm ăn sinh sống.
Thủy tặc không quá lo lắng ân oán trên đất liền, bởi vì mọi người đi hai con đường, lên thuyền vừa đi tất nhiên đuổi theo không kịp, tìm cũng không thấy. Nhưng Thái Khuê không muốn buông tha cho trấn Tân An bên này, ngoại trừ đất cắm dùi quen thuộc, gần nhất cũng có mối làm ăn tìm tới tận cửa, có người phủ Hoài An và phủ Dương Châu hỏi gã có giúp vận chuyển muối được không.
Vận chuyển muối trên Hoàng Hà chính là buôn bán lớn, không nói tới vận chuyển muối bản thân kiếm được, ven đường dỡ hàng phân chia đắp lên giao tình với cường hào chứa chấp ven bờ, cũng nhân tiện làm được rất nhiều việc làm ăn buôn bán khác, đây chính là đại hảo sự làm giàu vô tỷ.
Một khi không ở trấn Tân An, mối làm ăn vận chuyển muối này cũng sôi hỏng bỏng không. Hơn nữa nói là đi vào hồ, nhưng hồ Lạc Mã, hồ Hồng Trạch hai nơi này tự có cục diện, thủy tặc cướp trên hồ chính là thế lực lớn, gã một người ngoài vốn dĩ chen chân vào không nổi, tùy tiện tiến vào không phải bị nuốt chính là bị diệt sạch.
Uống rượu trong phòng tổng cộng bảy người, còn lại sáu người đều là đầu lĩnh thủ hạ của Thái Khuê. Mấy tháng nay Thái Khuê mặc dù không có lộ mặt ra ngoài, nhưng đối với mấy trăm người dưới tay vẫn coi như nắm chặt. Tộc nhân Thái gia gã nắm giữ các chỗ khẩn yếu, nhưng Thái Khuê lại có thân tín khác họ khống chế đầu mục người cùng tộc, tầng tầng lớp lớp đan xen nhau, lúc này mới nắm được chặt chẽ.
Thái Khuê tức giận thét to nói.
- Đợi chốc nữa người trong giáo tới rồi, các ngươi tự mỗi người cung kính chút, đừng vác ra bộ mặt không tin. Các ngươi có hiểu không?
Mọi người buôn bát rượu xuống vội vàng gật đầu.