Trước khi đi, không biết kẻ làm việc tốt nào khơi mào, mọi người muốn tặng một tấm hoành phi cho Triệu gia, chữ vàng trên hoành phi chính là "Giang Bắc Đệ Nhất Gia", ý tứ tuy rằng nông cạn, nhưng lại là một loại thừa nhận.
Chẳng qua tin tức rất nhanh đã bị Triệu Tiến biết rõ, mỉm cười từ chối, cho dù không có tấm hoành phi này, Triệu Tiến vẫn là kẻ đứng đầu Giang Bắc.
Muối lậu trước tới giờ đều là lời lãi khổng lồ, Triệu Tiến nắm trong tay nơi làm ra và con đường mòn chia nhỏ lẻ buôn bán lẽ dĩ nhiên của cải tràn tới. Nhưng đối với Triệu Tự Doanh, vốn liếng lớn nhất là rượu, nghiêm chỉnh mà nói, là rượu tào lương đổi ra hợp nhất lại. Dựa vào rượu trắng, Triệu Tự Doanh lấy được rất nhiều gạo trắng rẻ tiền dễ như bỡn. Những gạo trắng này sang tay bán lại, đầu cơ trục lợi chính là lãi ròng, chỉ cần tửu phường Triệu Tự Doanh không ngừng làm ra rượu, chẳng khác nào là sông vàng biển bạc không ngừng chảy vào kho tàng của Triệu Tự Doanh.
Tửu phường trấn Song Câu cũng đã khai trương, lợi dụng tửu phường hầm rượu đã có sẵn nơi đó, danh tửu Hán Tỉnh làm ra tăng lên gấp ba lần, hơn nữa được người chân chính hiểu rượu nhâm nhi thưởng thức. Mùi vị rượu trắng trấn Song Câu này đều tốt hơn rất nhiều so với hai nơi ở Từ Châu, bởi vì hầm rượu nơi này là hầm cũ, thầy thợ hiểu nghề, lại có nước ngọt, lẽ dĩ nhiên có rượu ngon.
Quả thật, phẩm chất rượu trắng các tửu phường danh tửu Hán Tỉnh đều được tăng cao, chẳng qua là độ lửa lấy ra rượu nước thứ hai nắm chắc chừng mực, làm càng lâu, càng quen tay làm việc, rượu dĩ nhiên càng làm càng ngon.
Mặc dù rượu làm ra bạo tăng, nhưng vẫn cung không đủ cầu như trước. Rượu đòi hỏi trên tào vận phình trướng càng tăng lên gấp mấy lần. Vùng đất như Bắc Trực Lệ và Liêu Trấn mùa đông gió lạnh cắt da, rượu trắng cay nồng như danh tửu Hán Tỉnh đây lẽ nào bỏ qua cho được. Thậm chí bên đó cũng có người buôn bán vận chuyển tới biên quan và ngoài biên ải bán cho người Mông Cổ và người Nữ Chân thu được món lời khổng lồ. Mặc dù bây giờ đã vào hè, cũng phải tích trữ hàng trước, tránh cho tới lúc đó hàng đoàn thuyền vận chuyển sang bán cũng không kịp.
Ngoại trừ phía bắc, Hồ Quảng, Tứ Xuyên thậm chí Vân Quý ở phía nam cũng đòi rượu. Bên đó ẩm ướt lạnh lẽo, mùa đông khó khăn chẳng kém gì vùng phương bắc. Để chống cái lạnh rét mướt, uống mấy ngụm danh tửu Hán Tỉnh cũng là lưu thông máu ấm người, rất thoải mái.
Chớ đừng nói chi là các chỗ quầy thuốc từ nam chí bắc Đại Minh nhận ra dùng danh tửu Hán Tỉnh làm rượu thuốc hữu hiệu hơn rượu thường gấp rất nhiều lần.
Ban đầu danh tửu Hán Tỉnh này chỉ được buôn bán lân cận ở Từ Châu, bọn thương nhân chuyển tới chuyển lui cũng chẳng qua được các nơi Sơn Đông, Hà Nam và Nam Trực Lệ. Từ khi được người trên tào vận uống được, danh tửu Hán Tỉnh bắt đầu vượt Vận Hà bán tới các phương trời của Đại Minh, đòi hỏi rượu làm ra cũng tăng lên chóng mặt. Lúc này đối với phe cánh tào vận trấn Ngung Đầu, cái bọn họ muốn làm chỉ là nhận rượu độn nước lã vào, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, tiệm buôn Tôn gia thậm chí phải khống chế con số này. Dù sao danh tửu Hán Tỉnh vẫn còn phải buôn bán tới rất nhiều nơi.
Thậm chí ngay cả trên tào thuyền cũng có biến đổi, có một số lương thực chất lên tào thuyền chuyển đi chính là dùng để đổi rượu. Tào đinh sẽ dùng vôi trắng vẽ ở trên mép thuyền cái bát rượu bị mẻ, như thế được người ta gọi là "bã rượu".
Tào vận là đầu não, còn một bọn khác phải bảo đảm có riêng một mối chính là những thương nhân trâu ngựa của Vương Tự Dương. Y mang ngựa tới cho Triệu Tự Doanh, còn dẫn tới hơn trăm tên tráng hán Thát tử biết cưỡi ngựa giỏi bắn tên, ân tình này quả thật không nhỏ. Đòi hỏi của y Triệu Tự Doanh hiển nhiên phải bảo đảm, hà huống chi những thương nhân trâu ngựa Vương Tự Dương mang tới các loại gia súc lớn như ngựa khỏe, trâu mạnh, những thứ đó đều là súc vật Thảo Oa Tử khai khẩn cần phải có.
Hiện giờ đám người Vương Tự Dương này không nói được buôn bán gia súc hay là vận chuyển rượu trắng. Trước tới giờ tới phương bắc dồn một bầy gia súc, ở Từ Châu này bán chậm chạp mất hết một năm. Nhưng hiện giờ lại không giống trước, mỗi lần mang xe ngựa và lạc đà tới, sau khi chất đầy rượu trắng lại phải trở về phương bắc, lưu lại trông coi tiệm buôn ở Từ Châu chỉ là mấy tên tâm phúc thân tín.
Chiếu theo tin tức Lưu Dũng nghe ngóng được, bọn Vương Tự dương dựa vào rượu trắng này móc nối thân tình được với mấy gian hiệu buôn lớn nhất bên phía Sơn Tây còn có bọn võ tướng Đại Đồng và hai trấn biên ải Sơn Tây. Như nay rượu này tới được Thái Nguyên là đã phải dỡ hàng, tất nhiên có người mang hàng tới tận ngoài biên ải phía bắc quả nhiên kiếm được châu báu đầy chậu, phát tài lớn.
Ngay cả Thạch gia có chút sản nghiệp cũng đi theo kiếm tiền. Năm đó bọn Triệu Tiến dùng nan trúc kết thành đồ dùng trong nhà. Hiện giờ cái nghề này vẫn còn đó, riêng biệt có mấy thầy thợ làm chơi, bọn con cái dân chúng Từ Châu cũng thích mua một bộ về nhà chơi đùa, nhưng bởi vì chuyển rượu này lại mở ra món đồ mới.
Bọn Vương Tự Dương dùng xe lớn và lạc đà chất đầy chuyển đi, suốt một đường đi trên bộ khó tránh bị xóc nẩy. Nhà xưởng Thạch gia kết hai tầng giỏ làm bằng trúc, chính giữa nhét vào hoa cỏ lau, giảm bớt rất nhiều vò rượu bị đập vỡ. Đám người Vương Tự Dương lẽ dĩ nhiên cần có, mỗi lần tới đều phải đặt mua số lượng cực lớn, ngay cả Thạch gia cũng phát tài một món lợi nhỏ.
Chẳng qua Vương Tự Dương cũng biết đòi hỏi của Triệu Tiến là cái gì, nhưng trâu ngựa phải đến mùa thu mới buôn bán vận chuyển được, chỉ đành phải tận hết sức mang người từ trên thảo nguyên tới bên này. Nhưng thương lộ của bọn họ đi đã quen, ven đường cũng không phải hầu hết là mã tặc lưu lạc. Kết cục lần thứ hai cũng chỉ được có năm mươi mấy người, lần thứ ba con số ngược lại nhiều hơn, nhưng trong đó có mười mấy đứa con nít chừng mười tuổi, còn lại cũng đều tuổi tác không lớn, tựu chung biết cưỡi ngựa.
Có người hiểu chuyện nói với Triệu Tiến, những đứa bé này mua được chỗ chợ người ở Thái Nguyên và Đại Đồng. Những năm vừa qua trên thảo nguyên càng lúc càng vất vả, tuyết trắng phủ khắp, thường xuyên có bộ lạc nhỏ qua một đêm toàn bộ rét lạnh chết sạch. Giữa các bộ lạc tình hình mạnh được yếu thua cũng rất đáng sợ. Thường thường sau khi sống mái tranh đoạt với nhau tráng niên, súc vật và của cải, những đứa bé không đáng giá này đều bị bán tới Đại Minh, giá cả chỉ bằng với một con dê.
Tuy nhiên Vương Tự Dương thật không biết xấu hổ nói những đứa nhóc choai choai này cũng rất khỏe mạnh, tráng kiện, còn nói là đưa cho Tiến gia bên này, nếu như dùng được thì dùng, bằng không thì lưu lại chỗ tiệm cho thuê xe ngựa bên đó trông coi gia súc, giá cả rượu y trả bằng ngân lượng là được.
Triệu Tiến ngược lại không có vứt những đứa nhỏ này ra ngoài, bọn chúng không cha không mẹ, tuổi tác không lớn, do Triệu Tự Doanh nuôi lớn lẽ dĩ nhiên trung thành tận tâm với Triệu Tự Doanh, hơn nữa ít nhiều hiểu được kỵ thuật, đây chính là thứ Triệu Tự Doanh cần có.
Nhìn thấy Triệu Tự Doanh muốn đám con nít này, bọn Vương Tự Dương còn cho rằng hợp khẩu vị, lại đưa tới hai đám nữa. Tới đám thứ ba không ngờ còn có mười mấy bé gái vả lại toàn bộ không có cô bé nào quá mười ba tuổi. Dò hỏi kỹ càng mới biết được còn có cô nhi người Hán ở Sơn Tây.
Coi như là hàng cho không cũng chẳng tính được như thế. Cái này khiến cho Triệu Tự Doanh dở khóc dở cười, bên này chẳng lẽ lại muốn mở thiện đường sao. Triệu Tiến và bọn huynh đệ đã họp lại đưa ra quyết định, lần tới đưa con nít sang nữa, thì không cần nói chuyện.
Bàn tính kỹ càng, kẻ mười bốn tuổi ở Triệu Tự Doanh trở xuống không ít. Triệu Tiến mở đội học đinh, cường hào phú hộ khắp nơi Từ Châu đưa cháu chắt, nhà nghèo đưa con trai. Bé trai tới đây nhiều lắm, có kẻ là để lôi kéo gần gũi, có kẻ là để học bản lĩnh, còn có những đứa trẻ mang từ thôn Đinh gia về đây, cộng thêm hơn một trăm năm mươi đứa mấy lần đưa từ thảo nguyên tới giờ, gộp chung lại quá bốn trăm người.
Bên trong đó cũng có mấy chục đứa mười sáu tuổi trở lên đấy, nhưng trong số bốn trăm đứa bé trai líu ríu huyên náo không ngừng này, thật sự là không đáng để mắt tới.
Con số xấp xỉ năm trăm, gọi đội học đinh hiển nhiên không quá hợp lẽ, đã có người gọi đó là Đồng Tử Doanh rồi.
Sau mấy lần đi đi lại lại, Triệu Tiến rốt cuộc hạ quyết tâm chuyển doanh trại tới trang viên Vân Sơn Tự liền kề, mặc dù doanh trại và thao trường Hà Gia Trang bên này hoàn bị, nhưng bên đó quá mức sầm uất. Bọn binh đinh cả ngày khổ luyện, lại nghe thấy bên đó ồn ào huyên náo cũng thấp thỏm không yên.
Hơn nữa mặc dù chợ muối, chợ búa, còn có thương nhân khắp nơi cùng với người làm việc theo đó mà tới đều cần có chỗ ở và vui chơi. Hà Gia Trang bên đó các loại đồ dùng, quán xá đầy đủ, khoảng cách các nơi lại gần, dĩ nhiên là chọn lựa tốt nhất.
Cũng may chỗ trang viên Vân Sơn Tự lựa chọn kia cũng không tồi, phòng ốc trạch viện vốn dĩ cấp cho bọn tá điền trú ngụ sửa đổi tu bổ là thành doanh phòng, đất đai vân vân đều sửa thành sân huấn luyện, Đồng Tử Doanh kia cũng có chỗ trống đủ dung thân.
Đối với trên dưới Triệu Tự Doanh, nơi này lại thuận lợi hơn Hà Gia Trang bên đó, phụ thân Cát Hương khen ngợi không dứt mồm với nơi này.