Ở trong một căn nhà lẻ loi, ngoài cổng treo hai đèn lồng màu đỏ, các lộ nhân mã trong ngoài Hà Gia Trang đều đi sang chào hỏi, báo trước một tiếng, sau đó Thạch Mãn Cường gác đêm cũng sẽ đi sang một lần, sau khi hai người chạm mặt nhau xong, Lưu Dũng mới đi nghỉ ngơi.
Từng đội người tiến vào, Lưu Dũng không ngừng xoay tròn cục đá trong tay. Lưu Dũng duỗi người ngáp dài một cái, vừa làm ra cử chỉ này, Nhiếp Hắc bước nhanh chân vội vàng đi vào.
Trong chỉ riêng đội Nội Vệ, Nhiếp Hắc cũng là một trong những cốt cán trọng yếu, quyền hạn ở bên cạnh Lưu Dũng cũng cao, sau khi đi vào vội vàng bảo hai hộ vệ lui xuống trước. Hai người đó nhìn thấy Lưu Dũng ra hiệu, đều phải cúi đầu rời khỏi.
- Dũng gia, chúng ta bên này e rằng có người của giáo phái trà trộn vào. Không chỉ một đám người lẩn trốn khỏi tầm mắt chúng ta.
Mặc dù thanh âm rất nhỏ, giọng điệu vẫn bình ổn, lại nghe ra có chút thều thào.
Hóa ra buổi tối Triệu Tiến từng nói với Lưu Dũng, nói nếu như người Cẩm Y Vệ bên kía có lòng thì sẽ sắp xếp người lẳng lặng tới nhìn, lẳng lặng rời khỏi. Chỉ cần chúng bình thường làm ăn xem mua bán, vậy thì không có sơ hở nào. Còn một vùng lớn như Triệu Tự Doanh này, quả thật không có gì gọi là cấm địa, chỉ cần người có lòng dạ lưu tâm đi nhìn xem, tin tức gì cũng không che giấu được.
Nói như vậy coi như khai mở lối suy nghĩ của một đám người đội Nội Vệ, không được chỉ theo dõi những người có hành tung khả nghi, có những kẻ thoạt nhìn vô cùng bình thường cũng có nguy hiểm tiềm ẩn. Nhiếp Hắc đã cố ý đi các chỗ khách điếm hỏi qua một lượt, hơn nữa đi một số chỗ "ám muội" theo thói quen xem xét, nơi đó là những người bí mật nhất của Văn Hương Giáo sẽ lưu lại ám ký.
Kết cuộc của chuyến đi này, thật đúng là đã thấy được.
Nhiếp Hắc cũng là vô cùng hổ thẹn, vừa vào cửa chính đã thừa nhận chỗ sai sót của mình.
- Đây là thuộc hạ không làm tròn bổn phận, cho rằng tự chúng ta đã phòng bị nghiêm ngặt, Trịnh hội chủ bên kia lại theo dõi chặt chẽ. Không ngờ rằng Văn Hương Giáo bên đó thật là tà tâm không chết, vẫn âm thầm hạ chủ ý với chúng ta.
Nghe thấy Văn Hương Giáo ở nơi này còn có cấu kết, hơn nữa còn là thông đồng bí mật không bị mình nhận ra, Lưu Dũng lúc này nóng vội, lập tức bảo Nhiếp Hắc dẫn đi xem.
- Ít nhất phải có bốn đám người đã tới, chỉ có điều thuộc hạ có chút khó hiểu. Trong đó có ba đội nhìn hẳn phải là người tổng đà Vận Thành bên kia tới, còn có ám ký của một đội ngược lại còn rất mới, nhưng lại là giống với lề lối của Văn Hương Bạch Liên.
Ám ký tuy rằng lưu lại bí mật, nhưng người hiểu việc muốn tìm rất đơn giản, cho nên xem qua sơ lược đã nhận ra. Chỉ là Nhiếp Hắc vốn dĩ không ngờ rằng nơi này còn có người Văn Hương Giáo tới, nói trắng ra là trong giáo phái sẽ tới Từ Châu không có Văn Hương Giáo. Đầu tiên nơi này phòng bị nghiêm ngặt, vốn dĩ không cần bận tâm thế lực Văn Hương Giáo, nói giết thì giết. Mặt khác, giáo đồ hiểu việc phe cánh Trịnh Toàn kia hiểu rõ, tới bên này truyền giáo thăm dò vốn dĩ không cách nào ẩn núp, cũng kiếm không được một chút lợi lộc nào. Lưu Dũng dứt khoát nói ngắn gọn.
- Ngươi cũng không cần thỉnh tội. Việc này ngày mai ta phải đi nói với đại ca. Chúng ta đều quá khinh thường rồi. Ta hỏi ngươi, lần sau lại có đám người này tới nữa, ngươi theo dõi được chăng?
Nhiếp Hắc có điều nắm rất chắc gật đầu, tự tin nói.
- Chỉ cần cẩn thận chút, trong ngoài Hà Gia Trang này đều là người của chúng ta, chuột bọ vân vân giấu không được.
Nói xong cái này, Nhiếp Hắc cười nói.
- Dũng gia, những đứa con nít trong tay chúng ta cũng không được cả ngày đọc sách vui đùa, lại không phải kẻ xuất thân trong gia đình giàu có, cũng phải ra ngoài làm chút việc chứ.
Lưu Dũng chậm rãi gật đầu, một lần ra vào Thảo Oa Tử, thu dụng hai mươi mấy đứa bé, cộng thêm nhiều lần đánh nhau như vậy, khó tránh khỏi xuất hiện tử thương. Triệu Tự Doạnh gánh vác nhiều việc đều thu dụng hết. Đội Nội Vệ bên này xấp xỉ có gần năm mươi đứa con nít, tuổi tác lớn có nhỏ có. Bé gái thì đều đưa hết tới chỗ Từ Trân Trân, giao cho bọn nô tì, vú già nàng mang tới chăm sóc. Bé trai thì giống như gia đinh Triệu Tự Doanh, mỗi ngày ăn no nghỉ đủ cũng phải thao luyện một lượt, còn mời người dạy bọn chúng đọc sách học chữ.
Đây kỳ thật cũng là Triệu Tiến chỉ điểm mấy câu, cứ chiếu theo cách dạy học nhi đồng và con nít làm thành như vậy. Mọi mặt quen biết với Triệu Tự Doanh đều cho rằng cách làm này rất tốt, không ngờ còn có người đích thân đưa con cái tới bên này.
Lưu Dũng thu dụng cô nhi thôn Đinh gia, một mặt là vì lòng tốt, một mặt khác cũng là muốn bồi dưỡng những đứa bé này thành căn cơ của đội Nội Vệ, làm những sự tình bí mật trọng yếu. Người ngoài dù trung thành thế nào nhưng dù sao cũng là người ngoài, có dính líu tới trùng trùng lợi ích, cũng có giao tình phức tạp, những cô nhi này thì không có lo ngại nhiều như thế.
Cũng không được nuôi nấng chiều chuộng những đứa bé này, cũng phải sắp xếp bọn trẻ làm một số chuyện. Chuyện Lưu Dũng chân chính để mắt tới là chuyện khác.
- Còn có một lộ vô cùng giống Văn Hương Giáo sao? Đó là sao? Chẳng lẽ trừ Từ Châu chúng ta, giáo chủ gì đó của Vận Thành kia còn có kẻ chỉ huy không ra mặt.
Đã đánh nhau sống chết với Văn Hương Giáo, cũng nên gia tăng phòng bị, những nếu như lại nảy ra kẻ thù mới này, vậy thì lại khác. Hiện giờ việc dò hỏi nghe ngóng trong âm thầm, hầu như đều đặt hết đội Nội Vệ bên này. Nếu như kẻ địch mới không biết từ đâu xuất hiện tới đây, mà đội Nội Vệ lại không biết rõ, vậy chính là không làm tròn bổn phận.
Hỏi tới vấn đề này, ánh mắt của Nhiếp Hắc trở nên có chút nghiêm túc, rất là trịnh trọng trả lời nói.
- Dũng gia, Từ Châu chúng ta thì lạ lẫm. Chỗ khác không giống, Từ Hồng Nho kia đã gầy dựng cục diện Văn Hương Giáo nước tạt không vào, ai cũng không dám không nghe hiệu lệnh. Tuyệt sẽ không có nhà khác nào xuất hiện. Tuy nhiên giáo phái bên kia Sơn Đông nhiều, tuy nói Văn Hương Giáo lớn nhất, nhưng núi non nhiều vô khối cũng không có thiếu đỉnh núi khác, có một số chính là riêng lẻ xuất ra từ Bạch Liên Văn Hương nhất mạch trước kia.
Sau lần đó, trong ngoài Hà Gia Trang nhiều thêm không ít trẻ con, những bé trai mười tuổi tới mười lăm tuổi này rất lễ phép, nhìn thấy người không quen thuộc đường liền bước tới dẫn đường, cho một văn tiền thì vô cùng vui vẻ cảm tạ. Lúc nhàn rỗi không có việc gì thì chạy loạn khắp nơi, nhưng những đứa bé này không đi trộm vặt móc túi cũng không có rình mò lương thực trên sạp hàng. Tất cả cũng không có gì chán ghét, chỉ cảm thấy bọn con nít cười đùa vui vẻ khiến cho trong chợ nhiều thêm mấy phần sức sống.
Không mấy người để mắt thấy, bọn nhỏ chia làm mấy tổ, buổi sáng một tổ, buổi chiều một tổ, hôm sau thay lượt, cũng có mấy hán tử y phục diện mạo đều rất bình thường theo dõi bọn nó, nhưng người bình thường ai sẽ lý tới những thứ đó nào?