Nếu như là những người giang hồ trong đội Nội Vệ, đương nhiên sẽ biết Cẩm Y Vệ là gì, nhưng bổn đội Triệu Tự Doanh ở các nơi khác, hằng ngày đều huấn luyện canh gác, doanh trại và nơi trú đóng luân chuyển liên tục, lại không va chạm với người bên ngoài, làm sao biết đến Cẩm Y Vệ là gì. Những người xuất thân Vệ sở lại biết, nhưng hiện tại họ im lặng không nói, hơn nữa trên mặt có vẻ cho rằng không phải là thật. Sao Cẩm Y Vệ đến Từ Châu, bọn họ cũng không cảm thấy được gì.
Triệu Tiến tất nhiên nghĩ thông được mấu chốt này nên sau khi cười xong liền tỏ vẻ xấu hổ. Cảm giác này không thoải mái lắm, giống như là dồn lực đánh một quyền, sau đó quyền này lại đánh vào không trung.
Nhìn đám thủ hạ cốt cán vẫn còn có vẻ hồ đồ, Triệu Tiến không mấy vui vẻ phất tay nói.
- Bỏ hết đi.
Mọi người đều nghe theo, nhưng những người khác vẫn còn chưa nhịn được cười. Vương Triệu Tĩnh nghiêng người trêu chọc.
- Có câu tục ngữ rằng người mù xem voi, dùng vào lúc này thật là chuẩn xác.
Lời vừa nói ra, đến Trần Thăng đang im lặng cũng nhịn không nổi mà bật cười. Triệu Tiến trừng mắt, rồi lập tức cười khổ. Đến lúc này, xấu hổ thì xấu hổ, trêu chọc thì trêu chọc, nhưng tình cảnh trầm trọng lúc trước đều đã tan thành mây khói, tâm tình của mọi người đều đã tốt hơn nhiều.
Lúc vừa mới vào phòng, vẻ mặt của Như Huệ và Chu Học Trí đều có chút nghiêm túc, nhưng hiện tại vẻ mặt cũng trở nên thoải mái, hai người còn khẽ tán gẫu mấy câu. Như Huệ đứng dậy đi sang, đến bên cạnh Triệu Tiến thì thầm, Triệu Tiến gật gật đầu.
Triệu Tiến khoát tay nói.
- Những lời nói ban nãy đừng để ý, ta hỏi các ngươi, hiện tại cuộc sống trong nhà như thế nào?
Sao đột nhiên lại chuyển sang chuyện khác rồi, nhưng so với tâm tình mù mờ lúc nãy, mọi người nghe hiểu được nhiều hơn. Nếp sống của Triệu Tự Doanh rất giản dị, mệnh lệnh đưa xuống, thì lập tức hoàn thành, không hỏi vì sao, vượt núi đao xuống biển lửa cũng không từ, phong phạm gọn gàng dứt khoát này mới là sở thích và thói quen của mọi người.
- Hồi lão gia, nhà tiểu nhân sống khá, người trong nhà hằng ngày đều thắp hương bái Phật, nói rằng có được như hôm nay là nhờ đời trước tích đức. Tiểu nhân sai người nói mấy lần, bái Phật làm gì, không bằng bái lão gia ngài. Nhà tiểu nhân được như hôm nay, toàn bộ đều nhờ lão gia.
Sắp xếp theo bậc của các Úy doanh Triệu Tự Doanh, hiện tại là Trương Hổ Bân có quyền hành cao nhất, nhưng xếp thứ nhất lại là Lỗ Đại, dù sao lai lịch từng trải của y cũng nhiều nhất, công lao cũng xếp vào ba hạng đầu.
- Lúc trước trong nhà chỉ lĩnh canh đất đai của người khác, năm nay đã có đất của riêng mình. Cha của tiểu nhân còn suy nghĩ muốn tiểu nhân về nhà trồng trọt, chẳng phải là hồ đồ rồi sao? Không ở trong Triệu Tự Doanh, nào có được sản nghiệp này?
- Nhà tiểu nhân có báo tin sang, nói là lúc cả nhà ăn thịt lần đầu tiên, cả nhà đều khóc.
Mọi người mồm năm miệng mười tranh nhau nói, đều nói hiện tại cuộc sống không tồi. Đám liên trưởng và đội trưởng của Triệu Tự Doanh, là bọn người nhận được ưu đãi từ những công lao của Triệu Tự Doanh, bọn họ được thưởng tiền, phân ruộng đất, hơn nữa năm sau còn nhiều hơn năm trước.
Người nhà của bọn họ phất lên như thuyền dâng theo nước. Ở chốn Từ Châu này, trong nhà có người làm việc cho Triệu Tự Doanh, thì đều vẻ vang giống như làm quan sai trong nha môn vậy. Nhà nghèo không bàn chuyện lấy vợ, lúc trước những người trẻ tuổi của Triệu Tự Doanh đều phải lấy tỷ tỷ muội muội đi hoán thân với người khác (hoán thân.hai họ trao đổi con gái với nhau để làm dâu), hiện tại thì sính lễ hỏi cưới đều đưa tới tận cửa rồi.
Mọi người đều nhìn ra được, khống chế của Triệu Tiến đối với Từ Châu càng lúc càng chặt chẽ, móc nối giao tình với người trong vòng thân cận của Triệu Tiến, thì dẫu thế nào cũng sẽ được thêm phần đảm bảo.
Tình cảnh trong phòng dần trở nên sôi trào. Đám liên trưởng đội trưởng nói hiện giờ người trong nhà sống cuộc sống rất tốt, nhớ lại cuộc sống cực khổ năm xưa, đến Trang Lưu trầm mặc ít lời nhất cũng nở một nụ cười. Mọi người càng nói càng sảng khoái. Trong tình cảnh vui vẻ sôi sục, Triệu Tiến nói.
- Các huynh đệ, hiện tại có quan sai đến mưu đoạt sản nghiệp của chúng ta, muốn lấy đi tất cả tiền tài và điền sản của Triệu Tự Doanh, một chút cũng không chừa cho chúng ta.
Lập tức tất cả đều im lặng, đám liên trưởng đội trưởng đều sửng sốt, sau đó nhìn về phía Triệu Tiến, Triệu Tiến nghiêm túc gật đầu.
Triệu Tiến lại nói.
- Các ngươi nghĩ thế nào, nói thử xem.
Lỗ Đại đã không còn cười nữa, trông rất dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói.
- Bẩm lão gia, mấy thứ này đều là chúng ta đi theo lão gia dùng mạng để đổi lấy, sao lại phải cho người khác. Ai muốn lấy, thì cứ dùng mạng đến đổi.
- Muốn lấy không à, phải hỏi thử binh khí trong tay chúng ta có đồng ý hay không đã.
- … Bọn chúng thật to gan, dám đến chiếm tiện nghi của Triệu Tự Doanh chúng ta.
Vừa nghe rằng tiền tài và đất đai mình liều mạng giành được sắp bị người khác đoạt đi, ai nấy đều cực kỳ tức giận. Bất kể là người trước giờ chưa từng nghe qua cái tên Cẩm Y Vệ, hay là con cháu Vệ sở đã hiểu rõ mọi chuyện, đều gào thét, bày tỏ lòng dạ của mình. Công lao liều sống liều chết giành được, ai dám đoạt thì sẽ liều mạng với kẻ đó.
Triệu Tiến và đám bạn trao đổi ánh mắt với nhau, tất cả đều khẽ gật đầu. Như Huệ và Chu Học Trí có chút bàng quan. Triệu Tiến giơ tay lên, căn phòng liền yên tĩnh trở lại, mọi người đều lắng nghe hắn cất giọng giải thích.
- Triệu Tự Doanh có được ngày hôm nay, là ta dẫn các ngươi, một đao một thương mà giành được. Bao nhiêu huynh đệ đã chết trên đường, chưa được nhìn thấy cuộc sống tốt đẹp hôm nay của chúng ta. Nếu như quan sai gì đó nói lấy thì lấy đi, vậy không chỉ có lỗi với bản thân chúng ta, mà còn có lỗi với những huynh đệ đã khuất.
Nghe những lời Triệu Tiến nói, lại nghe đến đoạn “những huynh đệ đã khuất”, ai nấy đều gật đầu, có người mắt đã đỏ lên.
- Đám quan sai Cẩm Y Vệ này hoành hành bá đạo thành thói, nhìn thấy nhà ai có tiền thì muốn mưu đoạt gia sản. Nhìn thấy cuộc sống của Triệu Tự Doanh hưng thịnh phát đạt, cũng muốn cưỡng đoạt thâu tóm. Những thứ các huynh đệ dùng mạng đổi lấy, dựa vào cái gì mà cho người khác. Bọn chúng muốn làm gì, thì Triệu Tiến ta quyết không ưng thuận.
Cùng với những lời nói của Triệu Tiến, tình cảnh yên tĩnh trong căn phòng dần bị phá tan, cho dù mọi người biết quy củ, nhưng vẫn không kìm nổi mà náo động cả lên, ai nấy đều rất kích động.
Không chỉ có đám liên trưởng và đội trưởng phía dưới kích động, vẻ mặt của Cát Hương, Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng cũng thay đổi theo. Nói một cách tương đối, những người còn lại vẫn giữ được bình tĩnh.
Triệu Tiến vừa dứt lời, Cát Hương đã tiến lên phía trước một bước, lớn tiếng nói.
- Ai dám đến thì làm thịt kẻ đó. Chúng ta từng bình định lưu tặc, diệt Khổng lão hổ, đến quan binh cũng không phải là đối thủ của chúng ta. Ai còn dám hung hăng càn quấy với chúng ta, ai dám đến mưu đoạt những thứ của chúng ta, trừ phi bước qua xác chết của chúng ta.