Nghe được điều kiện của Triệu Tiến, vị Vương Vạn Mộc kia lần lượt gật đầu. Rút sáu thành trong chợ, Phùng gia vẫn kiếm được lời lãi. Mấy cái trại kia không động vào thì không động vào. Mấy cái tiệm buôn cửa hiệu kia Triệu Tiến ra giá cắt giảm bảy thành, trừ đi Phùng gia đã kiếm nhiều năm như vậy cũng chẳng thiệt thòi.
Vương Vạn Mộc thay người làm việc, cũng chẳng dây dưa đến lợi hại là mấy, trả lời cũng rất là dứt khoát.
- Được, tại hạ đây sẽ giục ngựa về nhanh báo tin, chẳng mấy ngày sẽ có hồi đáp.
Vương Vạn Mộc vốn ở trong nghề muối Dương Châu cũng không phải dạng có mặt mũi, nhưng sau khi trưởng thành có cơ duyên may mắn cưới được cô con gái độc nhất của Tuần Phủ Quảng Đông, được tiếp nhận gia nghiệp to tới mức như vậy, lúc này mới phát đạt cho tới bây giờ. Có một lớp quen biết như vậy, trên quan trường y có hiểu biết hơn hẳn so với những người trong nghề.
- Vị Tiến gia này lựa chọn thời cơ rất không hề tồi. Đúng vào lúc bè đảng tranh giành quyền lực trong triều đình đang cấp bách, hắn dựa vào vị kia đang được đề bạt lên cao. Còn hai vị mà Phùng gia dựa dẫm vào kia cái ghế đang bấp bênh, ốc còn chẳng mang nổi mình ốc, làm sao mà dám đối đầu với kẻ thù bên ngoài.
Giải quyết ổn thỏa sự tình, tâm tình của Vương Vạn Mộc rất thoải mái, ngồi trên xe ngựa ba hoa khoác lác với người đi chung. Những lời nói này chẳng bao lâu liền lọt đến tai Triệu Tiến.
Trong thư phòng của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh nghiêm nghị nói.
- Đại ca ngàn vạn lần không được sơ suất. Phùng gia là loài rắn rết chết trăm năm vẫn còn độc, chắc chắn còn có thủ đoạn. Bọn họ hiện nay chẳng qua là dùng kế hoãn binh mà thôi.
Các huynh đệ đều nhìn ra được, sau khi Vương Vạn Mộc tới, Triệu Tiến trở nên thoải mái rất nhiều.
Triệu Tiến cười trả lời.
- Điều này huynh biết. Giữa chúng ta và Phùng gia, chẳng qua là một sống một chết. Nhưng hiện nay chúng ta chưa cách nào diệt được chúng. Chúng cũng cần có thì giờ để xả hơi, vừa vặn cầu hòa. Sau này phải làm thế nào, những lời ước hẹn đầu môi chót lưỡi này thì có giá trị gì đâu?
Thấy Triệu Tiến hiểu rất rõ ràng, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ ở trong phòng đều thấy nhẹ nhõm. Chỉ có điều Như Huệ vẫn là thần sắc thận trọng xướng nghị.
- Đông chủ, nhà quyền quý bậc này bề ngoài thì làm như là chẳng có gì, ngấm ngầm trong lòng cũng là rất thâm độc. Nếu cần xử trí sớm một chút, vẫn nên xử trí sớm một chút hay hơn.
Triệu Tiến gật gật đầu, nhìn hai người một cái rồi nói.
- Các ngươi cũng không cần phải lo lắng nhiều quá, phải nhìn vào đại cục. Chúng ta đang trở nên lớn mạnh, Phùng gia đang yếu đi, ở cái thế này càng về sau, Phùng gia càng không cục cựa được.
Tình thế này đã hiện hiển trước mắt, mọi người đều không có ý khác. Như Huệ nhìn Vương Triệu Tĩnh một cái, bước lên trước bẩm báo nói.
- Đông chủ, Thái Đức kia rất muốn làm thuyền lớn, nói đại đa số những thuyền bè của Thái Khuê kia đều là lâu năm thiếu tu sửa, sau khi tu sửa làm cầu nổi bến sông còn được, mang đến Hoàng Hà dùng để ngăn chặn thuyền bè thì không đủ dùng.
Triệu Tiến trả lời rất dứt khoát.
- Cho y tiền bạc, bảo y làm cẩn thận. Sau khi làm xong thuyền, ngươi ở bên này phải tìm người có hiểu biết nghề qua đó nghiệm thu, đừng để y tưởng rằng lợi dụng được sơ hở.
Như Huệ vội vàng vâng dạ, gã tới thư phòng chủ yếu là vì việc này, nhận được câu trả lời, chào hỏi Vương Triệu Tĩnh và Triệu Tiến rồi vội vàng rời khỏi.
Vương Triệu Tĩnh cười nói một câu, đi tới bàn bên cạnh.
- Hiếm khi thấy đại ca tiêu tiền một cách thoải mái như vậy, bình thường đều rất là tiết kiệm.
Triệu Tiến cười nói.
- Chúng ta ở ngay bên sông Hoàng Hà, khoảng cách tới Vận Hà cũng không xa, càng khỏi phải nói hướng xuống phía nam kênh rạch chằn chịt. Nếu như có một đội thuyền vận chuyển Triệu Tự Doanh chúng ta, vậy thì đi lại dọc ngang sẽ rất là thuận tiện rồi.
Vương Triệu Tĩnh gật gù, mở cái hộp gỗ ở trên bàn sách ra, lấy mấy cuộn sách ở bên trong ra. Triệu Tiến ngồi trước mặt bàn sách cũng chúi đầu vào trầm ngâm.
Hiện nay hơn hai nghìn nhân mã của Triệu Tự Doanh nói ra cũng không phải nhiều lắm. Nhưng một khi tiến quân, đòi hỏi cấp dưỡng trang bị, đòi hỏi xe ngựa, sức vận chuyển cho từng đấy người chỉ nghĩ cũng biết được. Đi thuyền trên sông, trọng lượng chở được vượt xa so với xe ngựa, hơn nữa còn không cần phải tiêu phí thức ăn gia súc. Ở vùng kênh rạch chằng chịt này, chắc chắn là thuận tiện hơn rất nhiều.
Triệu Tiến vốn không bận tâm nhiều như vậy, nhưng muốn lập chợ muối, thì phải bóp chặt đường thủy. Nắm lấy đường thủy thì phải tiêu diệt thủy tặc, trộm cướp còn phải chiêu mộ người làm việc trên sông nước, khâu này nối tiếp khâu kia, sắp sửa là phải tới khâu chế tạo thuyền rồi.
Như Huệ và Vương Triệu Tĩnh đều có chức phận tổng quản, luôn cảm thấy Triệu Tiến đối với tiền bạc rất là thấu đáo, vốn cho rằng đòi hỏi này của Thái Đức sẽ bị bác bỏ, không ngờ là Triệu Tiến lại nhận lời dứt khoát như vậy, thật ra mọi người hơi có chút kinh ngạc.
Vương Triệu Tĩnh đặt một vài cuộn sách ở trước mặt Triệu Tiến.
- Đại ca, đây là những triều báo gần nhất, còn có thư của gia phụ, tiểu đệ đã ngắt câu xong rồi.
Đọc triều báo là thói quen của Triệu Tiến. Những người biết chuyện này đều cảm thấy lạ lùng. Một thổ hào vũ phu nơi thôn dã, không ngờ lại quan tâm như vậy tới quốc gia đại sự, thật sự làm cho người ta không hiểu nổi.
Thậm chí cũng chẳng có ai nói là Triệu Tiến có dã tâm, một cường hào ở Từ Châu làm sao có suy nghĩ lớn đến như vậy được. Điều này thực sự là không xứng tầm.
Trong thời gian Vương Triệu Tĩnh đọc sách đi thi, đánh dấu câu trong triều báo vẫn là Như Huệ. Công việc này không nói là thoải mái, cũng không coi là cơ mật, hơn nữa rất là rườm rà. Nhưng sau khi Vương Triệu Tĩnh trở về liền tiếp nhận lại iệc này, mấy lần Như Huệ muốn giúp đỡ, đều bị Vương Triệu Tĩnh khách khí nhưng rất cương quyết từ chối.
Về phần tại sao cho Triệu Tiến xem tin riêng của Vương gia, điều này cũng là vì Vương Triệu Tĩnh. Triều báo tuy là ghi chép lại những chuyện đại sự trong triều đình và thiên hạ, nhưng tin tức ẩn chứa trong đó dù sao cũng có hạn, còn có rất nhiều tin tức vô dụng. Giả dụ như chuyện ma chay hiếu hỷ trong Vương gia, khí tượng thiên văn thay đổi các loại. Vương Triệu Tĩnh viết thư nhờ Vương Hữu Sơn thu thập lại những tin tức các nơi trong kinh thành, dùng cách truyền đi như thư tín trong nhà đến Từ Châu, sau đó chuyển đến cho Triệu Tiến xem.
Tin tức trong Triều đình và các nơi cũng là phức tạp rầy rà. Địa vị của Vương Hữu Sơn cho đến nay càng ngày càng cao quý, lui tới các nơi thường xuyên, cũng không có thời gian rảnh rỗi viết thư. Vì điều này, còn thuê ở kinh thành hai vị văn thư chuyên làm việc này. Điều này thật ra không có người nào tò mò kinh ngạc. Dòng dõi quan lại, luôn muốn con em trong nhà mình va chạm với chuyện đại sự và chuyện triều chính, huống hồ Vương Triệu Tĩnh đã là cử nhân, tháng ngày sau này sớm muộn gì cũng tiến chốn vào quan trường.
Triệu Tiến xem đã lâu rồi. Vương Triệu Tĩnh cũng biết Triệu Tiến cần hiểu rõ sự tình gì, phê bình chú giải cũng ngày càng chú trọng vào đó. Giả dụ nói những quan lại mà triều đình cho nhậm chức, thôi chức, dính dáng đến bè đảng tranh giành, đều là sẽ chú giải rõ ràng là bè đảng nào.
Triệu Tiến cẩn thận lật xem, cười nói.
- Mấy tháng nay chỉ nhìn thấy người trong Đông Lâm bị bãi chức.
Vương Triệu Tĩnh cười giải thích nói.
- Bè đảng Đông Lâm coi tất cả nhưng người khác đều là gian tà, cùng những chuyện dơ bẩn. Điều bọn họ làm là công bằng chính trực, vì đại nghĩa, điều những người khác làm thì là hành vi, cử chỉ gian tà, đương nhiên không được lòng người. Hơn nữa, những người này của Đông Lâm không dung nạp người ngoài, ngược lại khiến cho người khác đoàn kết lại với nhau thành một khối, hợp lực đối phó lại bọn họ.
Vương Triệu Tĩnh lại từ trong hòm lật ra một cuộn sách, mở ra lật mấy tờ nói.
- Gia phụ đã nói qua, đợt Kinh Sát quét sạch thế lực Đông Lâm này, đối với chúng quan của Đông Lâm chưa chắc đã là chuyện xấu. Bởi vì đợt Kinh Sát này can hệ tới quan chức dù gì cũng phải làm tấu biểu. Nếu như làm không đúng đắn, e là các nơi sẽ nổi án bắt người, đến lúc đó chỉ một là sống hai là chết. Đại ca, huynh xem cái này.
Vừa nói vừa cầm cuộn sách trong tay đưa cho Triệu Tiến, trầm giọng nói.
- Bất kể triều đình hay là Liêu Trấn bên kia, thậm chí là Sơn Đông, đều không có tin tức dính dáng đến Nữ Chân. Ngược lại nói Liêu Trấn bên kia có mấy chục người ra biên thùy, kết cuộc là bị Đông Di giết sạch. Liêu Trấn cũng không coi là có việc gì xảy ra. Tin này sở dĩ truyền về, vẫn là quản sự giám quân Liêu Trấn hồi kinh, nhàn rỗi tán rẫu.
Mỗi lần nói đến Đông Di ở đông bắc của Liêu Trấn, cũng là nói đến các bộ lạc Nữ Chân, nét mặt của Triệu Tiến luôn hết sức trịnh trọng. Điều này khiến cho Vương Triệu Tĩnh rất là mờ mịt, mấy lần xem xét, tra cứu đến bên đó, đều là không có được một câu lý giải sơ sịa gì cả.
Triệu Tiến nghiêm giọng nói.
- Người cứ như thế mà bị giết hả? Không có người nào để mắt tới sao?
Vương Triệu Tĩnh bất đắc dĩ cười cười, lắc đầu nói.
- Tiểu đệ vốn cho rằng trấn thủ biên thùy đối với đám Man Di Thát Lỗ là không đội trời chung. Đến bây giờ mới biết hóa ra là cấu kết với nhau. Đám quân tướng trấn giữ biên thùy đó có dây mơ rễ má nhằng nhịt với bên ngoài, cùng nhau làm giàu với đám tù trưởng đó. Mấy chục nhân mạng thì coi là cái gì. Chưa biết chừng, những tướng biên thùy này còn nói mấy chục người này là lính đào ngũ, tù phạm bỏ trốn, chết thì có dính dấp gì đâu?