Mọi người trong phòng dần bình tĩnh trở lại
Vẻ mặt của Triệu Tiến trở nên nghiêm trọng, nghiêm túc nói.
- Kế sinh nhai chúng ta làm là liếm máu trên lưỡi đao, có chút bất cẩn thì sẽ không còn tính mạng, cho nên tuyệt đối không được có suy nghĩ kiêu ngạo khinh địch. Huống hồ chúng ta vẫn chưa có vốn liếng để ngạo mạn. Các ngươi mỗi người đều cảm thấy Triệu Tự Doanh thiên hạ vô địch, suy nghĩ như vậy là thứ gây ra đại họa đấy.
Nhìn thấy đám thuộc hạ đã bình tĩnh trở lại, Triệu Tiến chậm rãi hỏi.
- Đã hiểu hết cả chưa?
Mọi người đề đồng thanh trả lời, giọng điệu rất kiên định.
- Thuộc hạ đã hiểu.
Triệu Tiến thở nhẹ một hơi, gật đầu nói.
- Tuy nói chúng ta không được kiêu ngạo khinh địch, nhưng cũng không được để người ta khinh thường. Chúng ta không đi gây chuyện, nhưng chúng ta cũng không sợ chuyện. Các ngươi về quản thúc đội ngũ của mình, đừng để người khác trà trộn vào, cũng đừng để những lời đồn không đâu ra đâu làm nhiễu loạn tâm tư của mọi người. Liên thứ nhất đội Thân Vệ đợi lệnh, những người khác giải tán.
Đám liên trưởng đội trưởng hành lễ xong liền rời khỏi, trong phòng chỉ còn lại Triệu Tiến và bọn huynh đệ. Khi cửa phòng đóng lại, Triệu Tiến thở dài một hơi, trên mặt có vẻ hơi mệt mỏi.
Vương Triệu Tĩnh quét mắt nhìn mọi người trong phòng, rồi cười nói.
- Đại ca, tâm tư của các huynh đệ bên dưới rất kiên định, đây là chuyện tốt mà.
Cát Hương nhìn thử sắc mặt của Triệu Tiến, phát hiện Triệu Tiến không có vẻ giống như tức giận lắm, lại bạo dạn nói.
- Đại ca, vừa nãy huynh nói đến binh mã ngoại tỉnh, có mạnh mẽ không? Nghe người ta nói, doanh của Chu Tham tướng Từ Châu đã là nhất đẳng cường binh rồi, những chỗ khác còn lâu mới bằng. Binh mã của Phó tướng Lang Sơn gì gì đó chúng ta không phải là chưa từng gặp qua, Lý Hòa lần đó gặp ở Thảo Oa Tử, cũng là doanh trại đứng đầu dưới trướng Phó tướng Lang Sơn, không phải vẫn bị chúng ta dễ dàng đẩy lui hay sao?
Vốn dĩ Triệu Tiến ngồi ở đó ngẩng đầu nhắm mắt giống như đang nghỉ ngơi, nghe thấy lời nói này liền không kìm được mà đứng lên, nghiêm nghị nhìn Cát Hương.
Cát Hương nuốt một ngụm nước bọt, hắng giọng, chần chừ một hồi lại nói.
- Gia đinh của quan quân, quân tướng chính là tinh nhuệ đệ nhất đẳng, đệ thấy đám gia đinh đó cũng không mạnh hơn gia đinh của Triệu Tự Doanh, binh tốt tầm thường của bọn họ chưa chắc có thể theo kịp đoàn luyện trộn lẫn của chúng ta, đến cả lưu dân của chúng ta cũng cản không nổi, còn không bằng đám lưu dân có quy củ.
Thạch Mãn Cường cũng rất hưng phấn, nói.
- Nếu so với bọn họ, chúng ta có gần ba ngàn gia đinh nhân mã bộ tốt, tập hợp đoàn luyện trộn lẫn của Từ Châu chúng ta từng huấn luyện qua, cũng xấp xỉ con số ba ngàn đến bốn ngàn, số này xem như là tinh nhuệ. Còn lưu dân chúng ta dù gì cũng lấy ra được hai vạn tráng đinh. Bình thường bọn họ được huấn luyện theo khuôn phép của quân pháp, được phát binh khí cũng mạnh hơn đám quan binh dáng vẻ như ăn mày kia. Đại ca, chúng ta có xấp xỉ ba bốn vạn tinh nhuệ đấy.
Nhà của Thạch Mãn Cường có một cái lò rèn, cũng phải sắp xếp giờ làm việc, cũng phải có khoản thu. Thạch Mãn Cường trông chất phác thành thật, nhưng đối với con số thì hiểu biết rất rõ.
Y thao thao bất tuyệt nói một hồi, lại nhìn thấy sắc mặt của Triệu Tiến vô cùng lạnh lùng, cảm thấy không đúng, lập tức không dám tiếp tục nói nữa.
Nhưng lúc này khung cảnh trong phòng lại khác với khi nãy. Sau khi Thạch Mãn Cường tính xong khoản này, những người trong phòng ngoại trừ Triệu Tiến ra, vẻ mặt đều rất phức tạp, kích động, chờ mong, hoảng sợ, không tin nổi, ngay cả Vương Triệu Tĩnh sau khi chìm vào một hồi trầm tư cũng như thế. Mọi người nhìn nhau, quan sát lẫn nhau, nhưng lại không nói lời nào, đến sau cùng, những ánh mắt đều tập trung lên người Triệu Tiến.
Triệu Tiến chỉ nhìn Thạch Mãn Cường, Thạch Mãn Cường khôi ngô cao lớn càng thêm lo lắng, có chút luống cuống.
Im lặng trong phòng cứ duy trì như vậy một hồi, Triệu Tiến thở dài một tiếng, buồn bực nói.
- Nghĩ như vậy muốn mưu phản sao?
Hai chữ “mưu phản” vừa nói ra, Trần Thăng bất động, Vương Triệu Tĩnh nghiêng đầu, Như Huệ lắc lắc đầu, những người khác đều có vẻ khiếp sợ. Đứng kế bên Đại Thăng, Đổng Băng Phong có vẻ không tin nổi, sững sờ nhìn chằm chằm về phía Triệu Tiến. Cát Hương và Thạch Mãn Cường ban đầu cũng kinh hãi, nhưng lập tức biến thành hưng phấn. Sau khi Lưu Dũng kinh hoảng, lại nhanh chân bước ra cửa, sau khi mở cửa đưa đầu ra nhìn thử, mọi người đều nghe thấy tiếng y cất giọng nói.
- Đi ra ngoài sân thủ vệ, không được cho ai đi vào.
Vệ binh phía ngoài lớn tiếng đáp ứng. Nghe tiếng cổng ngoài sân đóng lại, Lưu Dũng mới đóng cửa quay vào, nét mặt của y vẫn rất thản nhiên. Người kinh hoảng nhất là Chu Học Trí. Sau khi nghe được hai chữ “mưu phản”, cả người gã thiếu chút nữa nhảy dựng lên tại chỗ, nhìn Như Huệ, lại nhìn mọi người. Sắc mặt của Chu Học Trí đã trắng bệch, thân hình cũng bắt đầu run rẩy. Gã đứng dậy khỏi chỗ ngồi, muốn đi ra ngoài, đi một bước lại dừng, rồi xoay người quay đầu lại nhìn mọi người.
Như Huệ cũng không mở miệng, thấy cử chỉ thất thố của Chu Học Trí, trên mặt lại nở một nụ cười, giống như xem đây là một trò đùa vậy. Chu Học Trí cứ ngây như vậy một hồi, sau cùng lại ngồi trở vào ghế, hít một hơi thật mạnh, không lên tiếng nữa.
Đối với cử chỉ như vậy của Chu Học Trí, Như Huệ cũng có chút kinh ngạc, nhưng vẫn vươn tay vỗ lên vai của Chu Học Trí. Chu Học Trí dở khóc dở cười nhìn Như Huệ, cuối cùng thở dài.
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Vì sao không nói nữa? Không phải các đệ muốn nghe chuyện này hay sao? Huynh nói ra, các đệ lại không lên tiếng?
Toàn trường trong phòng rất cổ quái, mọi người ngơ ngác nhìn nhau, có người hoảng sợ, có người kích động, còn có người im lặng không nói, nhưng không ai trả lời câu hỏi của Triệu Tiến.
Mọi người nhìn về phía Trần Thăng đầu tiên, nhưng Trần Thăng dùng ngón tay sờ sờ lên vỏ trường đao, sắc mặt lại bình thường. Biểu hiện của y trông bình thường nhất, thoạt nhìn không khác ngày thường chút nào. Chỉ có điều Trần Thăng cũng không màn tới đến thái độ của mọi người, giống như chưa từng nói gì cả, chưa từng xảy ra gì cả.
Sau đó mọi người đều nhìn về phía Vương Triệu Tĩnh. Vương Triệu Tĩnh vốn dĩ muốn cúi đầu, cuối cùng lại đưa tay day day mi tâm, trên mặt hiện lên một nụ cười khổ, hắng giọng nói.
- Đại ca, sự việc cơ mật, lại can hệ đến tính mạng cả nhà của mọi người, cứ nói thẳng tất tần tật ra, có phải là không thận trọng cho lắm không? Một câu nói của đại ca, không cẩn thận sẽ tan xương nát thịt đấy.
Triệu Tiến không mấy vui vẻ hỏi lại một câu.
- Thấy mọi người vừa rồi hăng say đến sắp xé cờ tạo phạn rồi. Ta nói ra thì có gì không ổn.
Cát Hương và Thạch Mãn Cường đều có chút ngượng ngùng, vẻ mặt của Đổng Băng Phong thì lại rất tập trung, nhìn chằm chằm vào Triệu Tiến chờ đợi những chuyện xảy ra kế tiếp.
Triệu Tiến phất tay gọi những người ở trong phòng đến vây quanh hắn, chầm chậm nói.
- Mọi người là một thể, huynh không lo lắng lời này sẽ truyền ra ngoài, chính là vì mọi người đều là người trong nhà, huynh mới dám nói vậy.