Chính lúc tiếng kêu thảm ở phía trước vang lên, ở hậu viện cũng có những tiếng kêu thảm rất hỗn loạn. Hai người ngồi tán rẫu ở đó vội cầm binh khí vọt ra, mới lao ra liền thấy đồng bọn phía hậu viện lảo đảo chạy tới, mới chạy được vài bước chỉ nghe được một tiếng rít sắc nhọn, cả người ngã nhào xuống đất, phía sau lưng cắm hai mũi vũ tiễn.
Lê Đại Tân giương cung lắp tên, từ hậu viện đi ra, hai tên đầu mục đứng trước cửa phòng cả người đã lạnh toát, ai ngờ được rằng Lê Đại Tân chẳng những trở về, còn biết trong viện có mai phục, còn biết tự mình đánh lén vào đây.
Hậu viện đã an tĩnh, người bên kia hẳn cũng bị xử lý rồi, Lê Đại Tân lúc này cầm cung tên, có binh khí này trong tay khẳng định chiếm được tiên cơ.
- Lão gia đã định mức thưởng...
Một người hung hãn nói, lời còn chưa dứt, một mũi vũ tiễn đã cắm thẳng vào cổ họng của hắn, ngã nhào xuống đất.
Tên còn lại cũng rất thông minh, ngay lúc đồng bọn lên tiếng uy hiếp, liền quay đầu chạy về phía sân trước. Vừa chạy đến bậc cửa liền gặp Lý Hòa lúc này đã đổi sang phác đao, bị đao chém xuyên thẳng xuống.
Lý Hòa lau chùi phác đao trên thi thể mấy lượt, khinh thường nói.
- Phùng Gia các ngươi nuôi một đám háo sắc, thật đúng là phế vật.
Lê Đại Tân lại tiễn lắp lên cung, đề phòng nhìn bốn phía, hỏi.
- Trong tay huynh có bảy, bên đệ có bao nhiêu?
- Tính cả cái tên trên mặt đất này, tổng cộng là năm.
Nghe được câu trả lời, Lê Đại Tân mới thả lỏng người, buồn bực nói.
- Đã dọn sạch.
Lý Hòa đưa tay dò túi trên thi thể, lấy ra hai miếng bạc vụn, hỏi.
- Những người ngoài đang ở trong viện có cần xử lý không?
- Không cần, đuổi vào phòng, khóa trái lại. Bên trong bọn người đó cũng không có tai mắt, giết cũng không có ý nghĩa.
Không bao lâu, những nô bộc trong trại đều bị ép vào phòng củi, bên ngoài dùng xích sắt cột chặt sau đó khóa lại.
Vợ và hai đứa con của Lê Đại Tân đã sớm thay y phục của nông dân ngoài thành, hơn nữa cũng đã sớm sửa soạn cho Lê Đại Tân, Lý Hòa bên đó cũng có một bộ.
Lý Hòa một bên thay y phục một bên hỏi.
- Thật không biết huynh có ý định gì, đến đường lui này cũng sớm làm sẵn.
- Cẩn thận tất không gây sai lầm lớn. Phùng gia qua cầu rút ván, chuyện dứt tuyệt hậu hoạn làm đã quá nhiều rồi, tất phải có phòng bị.
- Lê Đại Tân buồn bực nói, nói xong nhìn về phía bà vợ, thấy bà vợ của y vác bọc đồ lên, vỗ vỗ, Lê Đại Tân khẽ gật đầu.
Lê Đại Tân và Lý Hòa chỉ lưu lại đoản đao để hộ thân, mỗi người cõng một đứa trẻ trên lưng, ba người lớn nhanh chóng lên đường. Chạy ra bên ngoài qua được hai con đường có một chiếc xe ngựa đã đợi sẵn, người vừa tới, phu xe nhận bạc liền bỏ xe lại rời đi, Lê Đại Tân đánh xe đi về phía Bắc.
Sau khi bồi thường cho trận chiến ở Thảo Oa Tử, khống chế của Phùng gia đối với phủ Dương Châu cũng yếu đi rất nhiều. Đối với việc Lê Đại Tân vụng trộm đón người nhà đi, Phùng gia đến ngày hôm sau mới phát hiện ra. Phùng Bảo mấy ngày nay dương dương đắc ý bị gọi đến giáo huấn khiển trách.
Tiếp đó, phía Phùng gia có tin tức truyền ra, nói là hộ vệ đầu mục Lê Đại Tân cấu kết cướp biển, trong ứng ngoại hợp cướp bóc thương đội Phùng gia, cướp đoạt của cải đồ đạc, giết hại mạng người, hết thảy chứng cứ vô cùng xác thực, mời quan phủ điều tra truy nã.
Chút chuyện này quan phủ vẫn phải nể mặt. Việc này lập tức trở thành đại án, dán cáo thị truy nã khắp nơi.
Phùng gia cũng hạ lệnh treo thưởng, mạng Lê Đại Tân bất kể sống chết đổi hai vạn lạng bạc trắng, Phùng gia hiện giờ ngân lượng vẫn là không thiếu.
Hai vạn lạng bạc là một khoản lớn, không ít kẻ liều mạng đều hết sức động tâm, hiển nhiên, trong thành các thương nhân buôn muối đều vui sướng khi thấy người gặp họa nhìn Phùng gia, khó thấy Phùng gia khí tức bại hoại xử trí như vậy.
Cùng lúc đó, Phó tổng binh Lang Sơn báo lên trên, phía Binh bị Đạo, Phượng Dương Tuần Phủ, Nam Kinh Binh Bộ và Kinh Sư Binh Bộ đều nhận được tờ trình, nói là phía Lang Sơn đột phát dịch bệnh, có hơn ba trăm người, hơn hai trăm con ngựa mắc bệnh mà chết, đều đã hỏa thiêu và chôn, Phó tổng binh cảm thấy bản thân bất lực, tự xin nhận phạt.
Tuy nhiên hơn ba trăm lính, thật không phải là đại sự gì, huống hồ vị Lục phó tướng này trên dưới đút lót vô cùng chu đáo, mọi người đều nể mặt, Binh Bộ gửi khiển trách, đồng thời cấp phát chi phí chữa bệnh và lệnh Lục phó tướng lần nữa chiêu mộ cho đủ số.
Doanh trại có người bệnh cũng được đổi nơi đóng quân. Phía đông huyện Hải Môn có nơi gọi là Lã Tứ Tràng, một nơi hẻo lánh gần biển, doanh trại này được đặt ở đó, cho nên không có ai để mắt tới, bảy tám ngày doanh trại đều trống không, sau đó lại thấy một đám mang vẻ mặt mệt mỏi, chật vật trở về.
Nội trong ba tháng, Phùng gia lại “hiến máu” thêm một lần nữa, cấp cho phía Lục phó tướng ước chừng một vạn năm ngàn lượng bạc trắng.
Trận đại chiến Thảo Tử Oa cứ như vậy vô thanh vô tức nhạt nhòa đi. Người nên biết thì biết, người không biết thì nghe đến mơ mơ hồ hồ, lại vĩnh viễn cũng không động đến được quan phủ.
Phùng gia bên đó cũng nơi nơi che đậy, những thương gia buôn muối sau khi làm xong những việc nên làm đầu năm nay, thế lực lớn liền phái ra thân tín trong nhà, thế lực nhỏ thì đích thân đi, chỗ đến chung đều chỉ có một nơi, chính là Từ Châu.
Cán cân của nghiệp muối Lưỡng Hoài cũng thay đổi. Vốn cho rằng Phùng gia ngàn năm vạn năm buôn bán kế thừa, ai nghĩ đến được đột nhiên giữa chừng lại không còn như vậy.
- Phu quân, hiện giờ phía Sơn Đông vẫn có không ít lưu dân chạy đến đây, Từ gia chứa không nổi nhiều như vậy.
Bên trong tiểu điếm cạnh Hà gia trang, phu thê Triệu Tiến hiếm có được giờ giấc nhàn hạ, nhưng lại không phải nói những câu chuyện nhàn rỗi của phu thê.
Đắn đo suy xét nhiều phương án, Triệu Tiến vẫn phải chuyển nhà cửa từ Hà Gia Trang ra bên ngoài, toàn bộ tiểu điếm được trưng dụng, mấy căn độc viện cũng coi như có thể diện, dùng làm nơi ở của chính hắn, những nơi khác cần tiến hành tu sửa lại.
Về phần thương khách các nơi đến đây, sau này sẽ ở lại khách điếm mới cách tiểu điếm này hai dặm, nơi này ngay lập tức được sửa thành khuôn viên nhỏ, mặc kệ là đẳng cấp hay an toàn đều cao hơn nhiều so với trước kia.
Triệu Tiến trầm giọng nói.
- Nhà nàng bên đó thu nhận người vài ngày, chiếu theo quy củ bên ta để lựa chọn huấn luyện, sau đó đưa sang đây. Sau này sẽ phải không ngừng đưa người cho phía Thảo Oa Tử.
Từ Trân Trân bên đó lật xem một cuốn sổ, vừa nhìn vừa nói.
- Thôn trang của phu quân có vài nơi Phượng Dương phủ Túc Châu, cái đó cũng rất lớn, không cần chỉ chăm nom Hoài An phủ, lại quên đi những thứ bên khác bên cạnh mình.
Lời này có hai ý, Triệu Tiến ở bên đó nhếch miệng cười, chỉ giả nghe không hiểu, mở miệng nói.
- Túc Châu nơi đó quá đông người, là cái gai trong mắt các nơi. Năm ngoái từng trải qua một lần, chỉ sợ sẽ không có lưu dân gì đó tiến vào, nhưng cũng không đành lòng vứt bỏ không quản. Đến lúc đó giao cho Vân Sơn Tự bên kia trồng trọt, dù sao đất cũng không tồi, hoa màu làm ra khẳng định cũng tốt.
Từ Trân Trân gập sổ sách lại, bản thân cũng bận rộn trong phòng, bếp lò đỏ rực, thừa lại chút than, trà ngon nước ngon đều có, không bao lâu trong phòng hương trà tràn ngập, Triệu Tiến ngồi tại chỗ. Từ Trân Trân thích uống trà, hơn nữa còn thích pha trà cho Triệu Tiến uống, mỗi lần cứ đến lúc này, Triệu Tiến đều cảm thấy tâm thần đều an tĩnh, hết sức thoải mái.
Vừa mới uống được một ly trà, bên ngoài đã có tiếng hát truyền vào, giọng hát du dương bi thương, cũng không phải tiếng hán, ban đêm nghe lại có hương vị khác.
Từ Trân Trân vừa rót trà, vừa khẽ cười, nói.
- Nếu là người từng đi ra ngoài biên ải, nghe cái này có lẽ còn cho là mình còn đang ở trên thảo nguyên đâý.
Triệu Tiến cũng cười lắc đầu, thản nhiên nói.
- Trước nghe nhị thúc nói cái gì mà, lạc đà kiến liễu, Mông Cổ kiến tửu, lúc ấy còn nghĩ hồ đồ. Đến khi tới đây mới biết lạc đà thích ăn cành liễu lá liễu, người Mông Cổ gặp rượu rời không nổi bước chân.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến đem trà trong chén uống một hơi cạn sạch, sau đó mở cửa đi ra, gia đinh hộ vệ trước cửa lập tức cúi chào, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Phái người đi báo cho những Thát tử đó biết, nếu đã đến chỗ của ta, phải dựa theo quy củ của ta làm việc. Mọi người ngủ bọn họ cũng phải ngủ, bằng không sẽ bị phạt.
Đám gia đinh lập tức đáp ứng, có người nhanh chân chạy ra ngoài, Triệu Tiến ngẫm nghĩ một chút lại là gọi lại, mở miệng thêm vào mấy câu.
- Để chúng đêm nay vui vẻ đi, bắt đầu từ ngày mai, nhưng vẫn cần phải đi nói, nói với chúng uống rượu mua vui chỉ vì có công.
Ngày đó thời điểm lưu dân khởi hành đi tới phủ Hoài An, Triệu Tự Doanh bắt đầu đề phòng, đồng thời tập hợp lực lượng những người biết cưỡi ngựa.
Cũng vào lúc này, Vương Tự Dương rời đi năm ngoái, dẫn bọn lái thương buôn trâu ngựa cũng về tới Từ Châu. Lái thương buôn trâu ngựa vào mùa thu đông hàng năm đều lên đường đi biên ải hoặc là đi thẳng sang thảo nguyên thu mua trâu ngựa gia súc nơi đó, sau nữa đem về buôn bán trong nội địa Đại Minh.
Vương Tự Dương và bọn lái thương năm trước mang theo rất nhiều rượu trắng đến đất bắc, lần này xem ra, thu lợi cực kỳ hậu hĩnh.
Đầu tiên là phẩm chất trâu ngựa đều tốt hơn nhiều so với năm trước, ngựa khỏe, trâu to, dê béo, dù cho có bôn ba xuôi ngược sụt ký không ít, nhưng vẫn nhìn ra được phẩm chất ưu việt, số lượng so với năm trước cũng tăng lên gấp đôi thậm chí còn nhiều hơn. Tiếp đó, ngoài việc dùng để buôn bán súc vật, còn có hơn trăm đầu lạc đà và hơn ba mươi chiếc xe ngựa, lạc đà và xe ngựa đều là dùng vận chuyển hàng hóa, một lần qua lại, so với năm trước thì có nhiều hơn ngần ấy đồ, cũng thấy lợi nhuận không thấp.
Những người làm thuê do các thương lái buôn bán trâu ngựa đem theo, ai nấy mặt đều ngăm đen, cả gương mặt phong trần mệt mỏi, nhưng tinh thần đều rất tốt, cái gì cũng sánh không bằng, phát tài mới là lớn nhất.
Ngoại trừ những thứ này, Vương Tự Dương còn dẫn theo một trăm mười sáu tráng niên Mông Cổ khỏe mạnh, đây là năm trước ưng thuận chiêu mộ người cho Triệu Tiến.
- Nói là canh phòng nghiêm ngặt dị tộc gian tế, canh phòng giặc Thát. Nhưng thật ra ngân lượng bỏ ra cũng có ích hơn bất kỳ cái gì. Không giấu Tiến gia, chúng tiểu nhân hàng năm ra ra vào vào, không có giao tình với biên tướng (tướng ngoài biên ải) là không được.
So với việc che che lấp lấp năm trước, hiện giờ một đám người Vương Tự Dương đều là biết thì sẽ nói.
- Kỳ thật biên tướng đưa người đến nội địa còn vui không được. Những kẻ này lởn vởn ở trên thảo nguyên, không chừng ngày nào đó liền biến thành mã tặc, còn muốn quấy rầy biên cảnh. Hơn nữa Thát quan trong số biên tướng cũng không nhìn nổi người trong nhà chịu khổ.
Những Thát quan gì đó Triệu Tiến cũng có nghe qua. Trong đội quân biên cương Đại Minh và binh mã các nơi, ngoại trừ gia đinh cận vệ thì người có lực chiến đấu nhất là lính của Mông Cổ và Nữ Chân. Có lẽ là kẻ dã tính chưa thuần, hoặc là kẻ không chốn dung thân, ngoài bán mạng không còn lựa chọn khác, vì vậy bọn họ khi tác chiến vô cùng dũng mãnh.
Thân là đồng tộc đồng bào, đối với những người bơ vơ lưu lạc trên thảo nguyên hiển nhiên là có một chút thông cảm, cộng thêm ngân lượng chi ra, cũng liền thả cho vào.
Chỉ có điều những tráng niên Mông Cổ nửa mã tặc nửa du mục này đến đã có ba mươi mấy người không hợp thổ địa, sinh bệnh. Vương Tự Dương ngược lại hiểu rõ gốc ngọn, nói thẳng thừng với Triệu Tiến không cần quản để họ tự sinh tự diệt.