Triệu Tiến khinh thường nói.
- Đệ vậy là cũng tự đại, nói chúng ta giống như là yêu ma quỷ quái.
Tất cả mọi người đều cười. Triệu Tiến ngồi xếp bằng trên nền của mộc đình, mở miệng nói.
- Đại Thăng nói đúng, không được buông lỏng. Dưới tay huynh đệ chúng ta có mấy ngàn, mấy vạn người, càng không biết có bao nhiêu người dựa vào chúng ta để hưởng thái bình. Chúng ta nếu như buông lỏng, toàn bộ cục diện sẽ loạn hết.
Triệu Tiến nói xong, trầm mặc một hồi rồi lại nói.
- Chúng ta hiện tại không có đại địch, cũng không lý nào đi tìm kiếm đại địch. Điều nền làm, điều cần phải làm chính là không được buông lỏng, giữ vững những việc chúng ta đã làm tốt, sau đó làm tốt hơn. Nắm chắc những vùng đất đã chiếm giữ trồng trọt thâm canh. Trước mắt cũng chỉ làm được những điều này.
Tất cả mọi người đều gật đầu. Triệu Tiến cuối cùng trên mặt lại tươi cười, mở miệng nói.
- Không được cảm thấy tiếp đây thiên hạ sẽ thái bình, không được cảm thấy tiếp đây sẽ thật sự nhàm chán, buồn tẻ. Nào ai nói chuẩn xác chứ?
Lời còn chưa dứt, thấy một gã gia đinh trong đội Thân Vệ chạy nhanh tới, đến bên ngoài mộc đình thì bị người ngăn lại, vẫn là Lưu Dũng ra hiệu dẫn người tới.
Thời tiết rét lạnh, người này chạy đến mồ hôi nhễ nhại, tới trước mặt Triệu Tiến mở miệng nói.
- Lão gia, thương đội của Vương Tự Dương ở phủ Quy Đức bị cướp rồi. Bọn thủ hạ có bốn người bị chết, mười người bị thương, hàng hóa, gia súc đều bị đoạt đi. Hiện giờ người đã đến Hà Gia Trang. Cát đoàn trưởng chính là phân phó cho tiểu nhân lại đây bẩm báo.
Mọi người trong mộc đình nghe được tin này đều sửng sốt nhìn nhau, đều trầm mặc một lúc, sau đó đều cười lớn. Tiếng cười bùng nổ, không khỏi khiến người truyền tin kinh ngạc, ngay cả gia đinh trong đội học đinh cũng tò mò nhìn qua.
- Muốn nhàm chán, buồn tẻ thật không dễ dàng.
Triệu Tiến cười nói, tất cả mọi người đều cười tán đồng.
Bọn gia đinh nhìn không mấy vui vẻ. Giao tình của Vương Tự Dương và Triệu Tự Doanh khá tốt, đã coi như người trong nhà rồi, cho nên sau khi gặp nạn mới chạy tới đây, như thế nào mà các lão gia đều vui vẻ như vậy.
Khách bên ngoài đều ở tại Hà Gia Trang, nơi đó chỉ có hai liên trấn thủ. Bọn Triệu Tiến bình thường đều là ở tại doanh trại mới xây dựng bên này, muốn tới đó cần mất chút thì giờ.
Doanh trại lúc đầu ở Hà Gia Trang hiện giờ phần lớn đã chuyển thành khách điếm và tiệm buôn. Khách điếm ở Hà Gia Trang hiện giờ coi như là khách điếm tốt nhất cả Từ Châu, thậm chí bao gồm cả Bi Châu ngoại trừ trấn Ngung Đầu chính là dựa vào kiến trúc của Dương Châu, Thanh Giang Phố bên kia xây dựng. Có mấy nhà còn là thương nhân buôn muối của Dương Châu xuất tiền xây dựng, bọn họ ở nơi nào cũng không quên hưởng thụ, ăn, mặc, ở, đi lại đều khiến cho đám thổ hào Từ Châu phải học hỏi.
Lúc bọn Triệu Tiến chạy tới Hà Gia Trang, nhìn thấy đám đông náo nhiệt vây quanh bên ngoài một khách điếm, đám gia đinh dẫn theo lên tiếng hỏi thăm, bên kia chính là nơi của đám người Vương Tự Dương.
Sai bảo gia đinh giải tán đám đông vây xem, đám người Triệu Tiến đi vào khách điếm. Trách không được có nhiều người như vậy xem náo nhiệt. Đáng thương cho đám người Vương Tự Dương ngồi trong chính đường, cả người ai nấy toàn là bụi đất, vấy bẩn, dáng vẻ vô cùng thảm hại.
Vừa nhìn thấy Triệu Tiến, Vương Tự Dương vội vàng đứng dậy, quỳ xuống, khóc nói.
- Tiến gia, cầu xin Tiến gia ra tay, lấy lại công bình cho tiểu nhân.
Ba mươi mấy người đi theo bên cạnh y cũng quỳ xuống theo. Triệu Tiến đã nhận ra mấy người quen mặt. Người trung niên kia là Tô Nhật Cách, đại hán khôi ngô kia là Hồ Lặc Căn, còn có A Mộc Nhĩ, những người này đều là Thát tử, cũng từng cùng kề vai sát cánh chiến đấu cùng Triệu Tự Doanh.
Xem tướng mạo, ăn vận của những người bên cạnh Vương Tự Dương chỉ sợ đều là hộ vệ, cũng may mà có những người này bên cạnh, bằng không Vương Tự Dương trốn được tới đây hay không cũng khó nói.
Triệu Tiến bước lên đỡ Vương Tự Dương đứng dậy, lại khoát tay nói.
- Mọi người đều đứng dậy, dám đối đầu với các ngươi cũng chính là đối đầu với Triệu Tự Doanh chúng ta. Ta sẽ chủ trì công đạo cho các ngươi.
Vương Tự Dương khoảng nửa năm nay không tới Từ Châu mà ở Sơn Tây chủ trì, cho thân tín qua lại vận chuyển hàng hóa. Biên quan ngoài phía bắc có đồ da, súc vật, còn có người, Từ Châu có rượu trắng các hàng hóa đặc sản. Mỗi lần qua lại đều là đại đội xe ngựa và lạc đà chuyên chở, thanh thế rất lớn.
Lúc trước đám thương nhân đưa trâu, ngựa xuôi về phía Nam, lúc về đã đổi thành bạc, lúc tới không tiện xuống tay, lúc về lại không rước lấy người để mắt tới, hơn nữa bên người cũng có đám hộ vệ dám chém giết, tự mình cũng có được an toàn.
Nhưng hiện giờ, cả ngày một món hàng hóa vô cùng đáng giá qua lại, thật sự rước lấy rất nhiều ánh mắt, dĩ nhiên có người đỏ mắt động tâm.
Mã Mục Tập cách phủ thành Thương Khâu của phủ Quy Đức khoảng sáu mươi dặm, mấy năm trước cũng là chợ lừa ngựa, nhưng sớm suy bại, hiện giờ chỉ còn lại cái tên. Vương Tự Dương chính là bị cướp ở đó.
Vương Tự Dương chọn thời điểm cuối thu đầu đông tới Từ Châu, một là để nhập hàng hóa cuối năm, hai là để kết toán sổ sách năm nay, tiện thể quyết định cho năm sau.
Nếu là có tâm tư này, lễ vật hàng hóa chuẩn bị vô cùng đầy đủ, hơn nữa lúc này bắt đầu mùa đông, đúng là thời điểm gia súc mập mạp, trâu, ngựa mang tới phẩm bậc cũng rất tốt.
Hiện giờ Vương Tự Dương ở Sơn Tây không gặp trở ngại gì, vì y là nguồn cung ứng rượu trắng. Quân biên ải ở Sơn Tây và Đại Đồng, cùng với những thương gia giàu có ở Sơ Tây đều tạo thuận lợi cho Vương Tự Dương, đám lục lâm, cướp đường cũng không dám đến trêu chọc.
Tuy nhiên bên trong địa giới Hà Nam cũng không phải tốt như vậy. Từ Thiểm Châu vào Hà Nam, đi qua Hoàng Hà, xuôi theo một đường bên bờ Hà Nam, lúc qua phủ Hà Nam và phủ Khai Phong đều vẫn còn tốt, lưu vực bờ sông bên kia người đông đúc, thành trấn dày đặc, đám trộm cướp sẽ không thường xuyên lui tới, cũng chính là lúc cần phải mãi lộ đám ngưu đầu mã diện ven đường.
Nhưng tiến nhập vào địa giới phủ Quy Đức, sau khi qua con đường Đinh gia và chợ mới của phủ thành Thương Khâu phụ cận phủ Quy Đức, cũng chính là địa phương giáp ranh giữa ba tỉnh, cũng chính là nơi quan phủ không dòm ngó tới, đám trộm cướp của Sơn Đông, Nam Trực Lệ và Hà Nam đều tập hợp ở nơi này.
Đội ngũ của Vương Tự Dương dừng lại tại một tiểu điếm ở Mã Mục Tập, ban đêm bị ngàn người bao vây. Còn may Vương Tự Dương có được đám hộ vệ trung thành bao bọc. Mọi người ở quan ngoại, trên thảo nguyên cũng đã trải qua việc bị đám lớn mã tặc bao vây, biết lúc này nên làm thế nào. Đám hộ vệ mang theo Vương Tự Dương và những người trọng yếu, cũng không cần màn tới hàng hóa, sau khi lên ngựa liền xông thẳng ra bên ngoài.
Kẻ cướp vì cầu tài mà đến, dĩ nhiên không muốn đánh bừa, hơn nữa những hộ vệ này cưỡi ngựa bắn cung rất giỏi. Bên ngoài người chen chúc, trong vòng mười mấy bước bắn tên ra không trượt phát nào, rất nhanh đã mở ra một con đường. Nhưng cũng chính vì đông người, lúc đội nhân mã phá vây khó tránh khỏi sẽ bị vướng víu, còn một số người không biết cưỡi ngựa, căn bản không chạy thoát được ra ngoài.