Hiện giờ ở Từ Châu bất kể là Triệu gia muốn làm gì đều chỉ là chuyện của một câu nói, sau đó đám Thư lại sai dịch sẽ làm việc. Mọi người đều nịnh bợ đến sốt ruột, duy chỉ có một thời điểm có chút can hệ, chính là đi Hà Gia Trang giảng bài cho đám trẻ con của đội học đinh. Nhưng việc này đám Thư lại cũng buồn bực, bản lĩnh của mình học được có tiền đồ gì, lẽ nào cứ ở trong nha môn mưu tính, còn đeo theo cái thân phận đê hèn không được coi vào trong mắt này mãi sao?
Nhưng lần này thì khác, đối đãi với Cẩm Y Vệ bằng thái độ thế nào, thì đã vạch rõ mình đứng về phía nào, Triệu gia cũng sẽ ghi nhớ phần nhân tình này. Lý thư biện không che giấu được vẻ kích động trên mặt. Thư lại những chỗ khác đều kéo sang xem náo nhiệt, nhìn Lý thư biện, ai nấy trên mặt đều tỏ vẻ thèm muốn và ghen tị.
Mọi người vẫn chưa tỉnh táo hẳn sau cuộc ẩu đả với Cẩm Y Vệ thì Vương sư gia lại đến, trong lúc nhất thời vẻ hưng phấn của mọi người có chút khác thường. Mọi người đều là người dân đất này, nhưng Vương sư gia này lại thay mặt cho Tri châu lão gia, chỉ cầu mong Tri châu làm quan thuận lợi, chưa chắc sẽ nghĩ cho chỗ khó xử của mọi người. Nếu như y mượn cớ tác quái, quả thật khó xử.
- Làm tốt lắm, nếu như kẻ nào cũng đến làm tiền, nha môn chúng ta còn làm việc được nữa không.
Sau khi Vương sư gia nói một câu như vậy, liền đi.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau một hồi, đều hiểu ra. Bên chỗ Tri châu cũng có thái độ này, tối thiểu là cũng bàng quan đối với chuyện này.
Bốn tên Đông Xưởng Cẩm Y Vệ chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, ngồi cũng không ngồi nổi, nhưng đám sai dịch trong nha môn cũng không để ý. Đánh thì cũng đã đánh rồi, cũng đã trở mặt rồi, tất cả đều có Triệu gia giật dây, ai còn quan tâm đến sống chết của ngươi.
Sai dịch gác cổng gọi một chiếc xe trống dùng để vận chuyển lương thực. Bốn người gần như là bị ném lên xe, đến tiền xe cũng không trả, chỉ bảo phu xe chở đám người này đi càng xa càng tốt.
Xe xóc nảy, khiến đám bốn người Trương Kiến Đình đau đến kêu thành tiếng. Phu xe nhận ra quan bào trên người của mấy người, thật không dám khinh thường giống như mấy vị đại gia trong nha môn, nên liền giảm bước chân ngựa, cẩn thận đưa mấy vị này trở về khách điếm.
Trong ngoài khách điếm người không ít, lá gan của những bá tánh này lớn hơn phu xe không ít. Rất nhiều người nhìn thấy bộ dạng chật vật này, liền nhếch miệng cười, sau khi bị người ta dùng ánh mắt nghiêm khắc cảnh cáo, thì mới che miệng.
May mà tiểu nhị hầu hạ cũng xem như tận tâm, đi ra đỡ mấy vị đại gia Cẩm Y Vệ không đi đứng được về phòng, còn đi mời lang trung đến.
Cửa của căn phòng riêng vừa đóng, một tên Đông Xưởng liền run rẩy nói.
- Trương đầu, Hà Gia Trang đó không đi được đâu, trong nhà ta còn có mẹ già tám mươi.
- Lừa ta làm gì, mẹ ngươi nhiều lắm mới ngoài năm mươi.
- Trương đầu, Triệu Tiến đó thủ đoạn thông thiên, đám người trong nha môn cũng dám làm thế này với chúng ta, nếu đến địa bàn của Triệu Tiến, thì thật sự không về được đâu.
- Hai tên Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An kia, nói không chừng đã bỏ xác tại đây rồi.
Trương Kiến Đình nằm trên giường nhịn không được nhẹ răng nhếch miệng. Nghe thủ hạ nói câu này, khóe mắt y co giật mấy cái, cắn răng nói.
- Đi, hôm nay sẽ đi. Bảo tiểu nhị ra ngoài thuê xe đi!
- Trương đầu, không phải nói còn mười mấy huynh đệ mặc thường phục ở Hà Gia Trang sao? Chứng ta cứ như vậy mà đi, mặc kệ bọn họ à?
- Ngươi muốn đi thì tự ngươi đi, ta muốn quay về.
Hà Gia Trang lúc này lại đang bận rộn đợt huấn luyện mùa đông, việc đồng áng các nơi đều đã tạm dừng, đất đai cũng bị đóng băng càng lúc càng cứng, các chỗ xây dựng cũng đã dừng lại.
Năm ngoái tất cả đều sửa soạn hợp lý, đám lưu dân đến lúc này cũng chỉ tu sửa nơi ở, hoặc là được tập trung lại đi cắt cỏ đốn củi, riêng biệt có người còn phải đi phía bắc Hoàng Hà vận chuyển than đá về, bằng không sẽ không có chất đốt để vượt qua mùa đông.
Nhưng năm nay lại khác, lưu dân vất vả một năm đã có thu hoạch, cũng trong một năm vất vả này, phòng ốc nơi nơi cũng đều đã sơ sơ có dáng vẻ, cuộc sống đã hơi yên ổn một chút.
Yên ổn rồi thì phải có một gia đình. Rất nhiều nam nữ trẻ tuổi cường tráng không quen biết nhau có hảo cảm với nhau, theo cho phép của quản sự và các đầu mục Triệu Tự Doanh, kết mối lương duyên.
Vốn dĩ đối với việc lưu dân thành gia lập thất, quản sự các thôn trang đều kiên quyết không cho phép, lý do rất dễ hiểu. Gia đình giàu có đều có quy củ này. Mấy cô nương tiểu tử một khi đã thành gia, thì sẽ không tận tậm tận lực làm việc cho chủ nhà nữa, chuyện của Tiến gia sao dám chậm trễ.
Tuy nhiên Triệu Tiến rất nhanh đã hạ mệnh lệnh, nói là tự nguyện hôn phối, không được ngăn cản. Mấy tay quản sự này một mặt thì buồn bực, một mặt thì khen ngợi lòng từ bi Tiến gia với đám lưu dân, đây là ân đức rất lớn của Tiến gia.
Cuộc sống của lưu dân miễn cưỡng đã vào khuôn khổ, chưa nói đến ăn no, nhưng cũng sẽ không để bụng đói, cũng có chỗ an thân, cũng không có đạo tặc gì quấy nhiễu, nữ nhân trẻ tuổi cũng sẽ không bị người ta làm nhục đem bán. Chỉ có điều, người nào một khi đã yên ổn thì bắt đầu nghĩ đến chuyện hồi hương. Không biết từ đâu có lời đồn rằng, bên Sơn Đông mưa thuận gió hòa, ở đó không cần làm trâu làm ngựa cho người ta, còn có được ruộng đất của rất nhiều người.
Đất cũ khó rời, có người động lòng, có người nhập bọn định rời khỏi, những người này đều bị bắt lại xử trí nghiêm khắc. Mỏ than thiết khoáng của Cảnh Sơn Từ gia, bãi cỏ hoang của phủ Hoài An, đến đó phải làm việc cực nhọc, làm đến khi mệt mỏi đến chết mới thôi.
Ngoài ra, đám người tung tin đồn cũng bị bắt ra, ngay lập tức chém đầu thị chúng ngoài các thôn trang và các trại. Thân phận rất dễ tra ra, có người truyền giáo của Văn Hương giáo, còn có bọn buôn người đến từ các nơi, vừa phạt nặng, lại vừa mất đầu. Bị xử trí máu me sát khí như vậy, lập tức tất cả đều bị dọa.
Hơn nữa sau khi bắt được những kẻ mê hoặc lừa gạt, vừa nói ra thân phận của bọn chúng, lưu dân đều chết lặng. Giáo phái đó, còn có bọn buôn người, năm xưa mọi người ở nhà hay trên đường đi đã chịu khổ vì bọn chúng nhiều rồi, còn ai bằng lòng tiếp tục chịu tội.
Tuy nhiên sau đó cũng có những người đầu óc linh hoạt nghĩ rằng những tên lừa đảo tung tin đồn rất nhanh bị bắt ra khỏi, giống như không có điều tra gì, có phải từ lâu đã biết hay không, có phải là Triệu Tự Doanh có tai mắt ở những nơi tụ hợp của lưu dân hay không. Nhưng người đầu óc linh hoạt cũng hiểu rõ hơn người khác, những suy đoán như vậy lẽ dĩ nhiên sẽ không nói ra.
Đoán thì đoán, từ lúc vào đông đến nay, Triệu Tự Doanh đã điều động thanh niên cường tráng trong doanh địa lưu dân tập trung huấn luyện. Điều này càng chứng tỏ một số việc. Tất nhiên, những người thông minh đầu óc linh hoạt cũng nhìn ra được, một năm trở lại đây, tất cả lưu dân bá tánh đều bình đẳng, mọi người đều xuất thân cực khổ luân lạc đến nơi này, không phân cao thấp gì cả, đều là trâu ngựa để các quản sự sử dụng.