Lúc mọi người còn đang phỏng đoán thân phận, ý đồ tới đây của đám người này thì Vưu Chấn Vinh đã bắt đầu bố trí người canh gác rồi. Vậy mà không ngờ những người này lại đến thẳng phủ của Tôn Giáp. Có hán tử dựa theo lễ số bái phỏng vào đưa bái thiếp. Sau đó, một văn sĩ tầm bốn mươi từ trên xe ngựa đi xuống, được hộ vệ của Triệu Tiến dẫn vào.
- Học trò Thi Bình Ngao đang phụ tá dưới trướng của Lục tướng quân ra mắt Triệu công tử.
Thi Binh Ngao là kẻ tai to mặt lớn một phương có lẽ là do làm sư gia phụ tá trong quân nên không có nho nhã như những sĩ tử văn nhân tầm thường, lời nói cử chỉ mang theo một chút trầm ổn, gọn gàng.
Sau khi hộ vệ Triệu Tiến thông báo. Thi Bình Ngao liền tự đưa lễ báo tên họ, chắp tay đứng dậy, trong ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Ánh mắt này Triệu Tiến cũng chẳng buồn để ý, có lẽ là không nghĩ tới mình còn trẻ như vậy.
- Thi tiên sinh mời ngồi, từ Lang Sơn suốt đường đến đây chắc chắn đã vất vả nhiều rồi.
- Không dám nói vất vả, trên đường học trò trì hoãn một ngày thì bên kia sẽ hao phí một ngày tiền lương, những cái đó sớm muộn gì cũng rơi xuống người tướng quân nhà ta nên phải nhanh chóng lên đường a.
Thái độ của Thi Bình Ngao không quá gần gũi. Đây cũng là điều hợp tình hợp lí.
Triệu Tiến cười, hắn cư xử lãnh đạm như thế khiến Thi Bình Ngao nhăn mày lại, ho khan một tiếng cười lạnh nói.
- Học trò kiến thức nông cạn, thế nhưng không biết đến vùng trọng địa phía nam lại có một bọn đạo tặc như thế này. Nếu triều đình mà biết được, khẳng định sẽ cho là mối họa lớn trong lòng, nhất định sẽ phái binh dẹp loạn. Triệu công tử, Từ Châu có một điển cố không biết công tử đã nghe qua chưa?
- Điển cố gì?
Thi Bình Ngao nhìn thẳng Triệu Tiến nói.
- Trăm năm trước, giặc Bạch Y gây loạn, Lưu Lục, Lưu Thất đi ngang qua đất Từ Châu. Nơi đây có một gia đình làm quan nhiều đời một lòng tận trung, đoàn kết mọi người chống trộm, bảo vệ an bình cho nhân dân lập được đại công. Nhưng sau việc đó, gã lại vì một chút chuyện vặt vãnh mà không có giải tán đoàn luyện. Ngay lúc đó việc này bị quan phủ biết được, khép vào tội lớn. Mặc dù trong triều có đại thần cầu xin giúp, nhưng vẫn bị niêm phong nhà cửa, xăm chữ lên mặt rồi đầy đi ba ngàn dặm, đi vùng tuyệt địa ở Cáp Mật Vệ. Đám thuộc hạ hung dữ này của Triệu công tử còn hơn cả năm đó. Nếu có người tấu lên triều đình thì chỉ sợ sẽ không có kết cục tốt a.
Điển cố này Triệu Tiến cũng từng nghe nói, mặt không đổi sắc, mở miệng hỏi.
- Thi tiên sinh muốn nói việc đó sao?
Nhìn bộ dạng thờ ơ của Triệu Tiến, Thi Bình Ngao hừ lạnh một cái nói tiếp.
- Tướng gia nhà ta là đại tướng triều đình sắc phong, trấn giữ trọng địa phía nam, Nam Trực, Giang Bắc, An Bình tất nhiên cũng thuộc quyền cai quản của tướng gia nhà ta. Những kẻ mãng phu bụng hạ hiểm ác, tướng gia nhà ta tất nhiên phải tấu lên triều đình.
Nói tới đây, Thi Bình Ngao lại nghiêng người về phía trước một chút. Gã đang theo dõi ánh mắt biến hóa của Triệu Tiến. Vừa nãy còn nghĩ là đối phương trấn tĩnh, bây giờ lại thấy là có lẽ đối phương không hiểu ý mình nói. Triệu Tiến này dù sao cũng chỉ là một tên mãng phu nơi thôn dã, tuổi lại không lớn mà mình lại nói quá thâm sâu. Chẳng lẽ uy hiếp trắng trợn mới được sao?
Không đợi Thi Bình Ngao mở miệng nói rõ ràng, Triệu Tiến nhếch môi cười, thản nhiên mở miệng nói.
- Thi tiên sinh, ngươi biết anh em kết nghĩa của Triệu mỗ có phụ thân là ngự sử Đô Sát viện chứ?
- Học trò cũng là người ở trong đám kẻ sĩ, làm sao không biết đến thanh danh của Vọng Sơn tiên sinh chứ. Các vị đại nhân ở nha môn giám ti vẫn luôn ca tụng a.
Thi Bình Ngao nói đến thanh danh được bọn thái giám truyền tụng chính là ô danh. Tin tức Vương Hữu Sơn và bọn hoạn quan nội cung đi lại thân mật đã truyền đến khắp vùng Nam Trực Lệ. Mặc dù vẫn chưa bị coi là hoạn đảng nhưng hai chữ “thanh lưu” cũng đã là quá đủ rồi.
Triệu Tiến không để ý đến châm chọc trong lời nói của Thi Bình Ngao, chỉ tiếp lời.
- Đường đường là đại tướng triều đình mà hơn nghìn binh mã dưới trướng lại không rõ tung tích. Tra ra mới biết vị đại tướng này vì ngân lượng mà gán binh mã làm việc cho phú thương, thật sự là làm người nghe phải kinh sợ, không tưởng tượng nổi. Thế nhưng nhân chứng vật chứng lại đầy đủ, có Ngự sử thượng tấu, các đại thần trong ngoài triều đều cảm thấy sự việc nghiêm trọng, không dám chậm trễ, vội vàng bẩm tấu thiên tử, nhanh chóng đốc xúc quan lại điều tra. Ngươi nói kế tiếp sẽ như thế nào đây?
Thi Bình Ngao sắc mặt đã trở nên vô cùng khó coi, Triệu Tiến lại nói tiếp.
- Hôm nay ông ta có lẽ vì tiền mà cho phú thương mượn binh. Ngày mai có lẽ sẽ cho người khác mượn binh mưu phản. Loại người như thế làm sao còn trấn thủ được một phương, làm sao xứng đáng làm đại tướng của triều đình. Người này phải tống vào ngục hỏi tội, chín phần chắc chín phải chém cả nhà, diệt cả họ. Người cất nhắc ông ta, người chống lưng cho ông ta, những người này có bị liên lụy hay không, …chậc, chậc… không biết sẽ dẫn theo bao nhiêu án tử đây.
Nói xong, Triệu Tiến cười cười nhìn Thi Bình Ngao. Vị phụ tá Phó tổng binh này đứng bật dậy, lui về phái sau vài bước, sắc mặt trắng bệch, nhìn chằm chằm Triệu Tiến, nét mặt đầy vẻ kinh ngạc không tin nổi.
- Rốt cuộc là ai dạy ngươi nói lời này?
- Một kẻ vũ phu làm sao biết nhiều điển cố như vậy? Làm sao biêt đại sự trong triều? Ai dạy ngươi? Nhất định là lão già Vọng Sơn lão nhân kia, đúng hay không?
Thi Bình Ngao hoàn toàn mất hết vẻ điềm tĩnh nho nhã, chỉ vào Triệu Tiến chất vấn không ngừng. Nói Triệu Tiến kinh người chẳng bằng nói hắn vũ dũng siêu việt. Còn trẻ như thế mà sao lại thấu hiểu triều chính như thế. Phân rõ lợi hại, nói cực kì rõ ràng khiến cho Thi Bình Ngao cực kì kinh ngạc. Nhìn chằm chằm truy hỏi những tiểu tiết nhỏ không đáng nhắc đến.
Triệu Tiến sắc mặt trầm xuống, vỗ mạnh vào bàn khiến Thi Bình Ngao sợ tới mức lui về phía sau hai bước. Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Nhân chứng vật chứng của các ngươi đều nằm trong tay ta. Ta chỉ cần đưa ra, các ngươi sẽ đại họa lâm đầu. Cho các ngươi một cơ hội thương lượng đã là cực kì khai ân rồi. Vậy mà ngươi lại muốn lừa gạt, hù dọa ta, thật sự là chán sống rồi. Không cần thương lượng gì nữa. Mau cút ra ngoài.
Thi Bình Ngao thân mình run lên, đứng chết chân một chỗ, sắc mặt hết trắng lại xanh, băn khoăn xấu hổ vô cùng. Triệu Tiến bên kia cầm chén trà lên, thấy Thi Bình Ngao còn không đi liền hất thẳng nước trà vào mặt vị sư gia phó tổng binh này, rồi lại quát.
- Cút ra ngoài.
Động tĩnh trong phòng quá lớn nên lập tức có hộ vệ gia đinh đẩy cửa nhìn vào. Thấy một màn như vậy mới lui ra ngoài. Không ngờ bị người khác nhìn thấy cảnh chật vật của mình, Thi Bình Ngao lúc này chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống, cảm thấy xấu hổ và giận dữ vô cùng.
Triệu Tiến tự mình rót đầy chén trà, nhấp miệng nói.
- Có phải còn muốn Triệu mỗ gọi người lôi ngươi ra ngoài?
Thân phận địa vị như thế mà lại tự mình châm trà, thật đúng là thô tục. Thi Bình Ngao đột nhiên lại hiện lên ý nghĩ này.
Đường đường là phụ tá của đại tướng, hơn nữa còn là văn sĩ có công danh trên người mà lại bị tên mãng phu nơi thôn dã làm nhục như thế, hắt nước trà lên người rồi còn ngay lập tức mở miệng đuổi người. Đối đãi như thế, mối nhục này ai cũng không nuốt trôi. Huống chi lúc trước Thi Bình Ngao vênh váo khoác lác bây giờ lại bị đối phương đánh trả thật sự là vô cùng mất mặt.
Trong phong yên lặng một lúc. Cũng không qua bao lâu, Triệu Tiến uống một ngụm trà rồi buông chén xuống thì Thi BÌnh Ngao cũng khôi phục lại sắc mặt bình thường, lấy tay áo lau qua nước trà trên mặt rồi lại cúi thấp đầu hành lễ khách khí khiêm nhường nói.
- Vừa rồi học trò không biết trời cao đất rộng, nói lời cuồng vọng không suy nghĩ…, mong rằng Triệu công tử đại nhân đại lượng không để trong lòng.