Người nói lời này ngay lập tức bị sau lưng xô đẩy xuống dưới, nhưng càng ngày càng nhiều người chậm bước chân lại, tình thế bắt đàu dần chậm lại, cuối cùng cũng hiểu ra được ở bên trong tường trại đúng thật là đầm rồng hang hổ.
Song sườn dốc hoàn toàn bị lấp ngay ngắn rồi, lúc mỗi người xông lên đều vứt lại túi đất, sườn dốc càng ngày càng bằng phẳng.
- Đi vào chỉ có chịu chết, chạy mau.
Có người hô to, một đám ngươi nhất tề hô hoán chạy về phía sau, đội cung thủ cách mấy chục bước còn không né tránh, có người hét lớn bảo bọn họ phải tránh ra.
Trong lúc đó, tiếng mũi tên phá không gào rít vang lên, mấy người đang cắm đầu chạy trốn lập tức bị trúng tên ngã xuống đất, mọi người vội hãm bước chân lại.
- Là người một nhà, người một nhà.
Có người trong đám trộm cướp hô to. Hô xong câu này lại có một loạt tên bắn tới, mười mấy người ngã trên mặt đất, lúc này mọi người mới biết không xong rồi.
Đại đội Phùng gia vẫn không nhúc nhích chẳng biết từ khi nào tiến về đằng trước đã chặn cứng tất cả đường lui. Điều khiến bọn cướp đường, mã tặc này sợ hãi vỡ mật chính là nhận ra đầu lĩnh của mình đang đứng đối diện bọn họ, cũng có người lộ vẻ hổ thẹn không dám nhìn, còn lại là vẻ mặt như tìm được đường sống trong chỗ chết.
Mấy người cưỡi ngựa chạy tới, ở trên ngựa hô to.
- Quay lại, các ngươi xông vào thì còn có một con đường sống, bằng không giết chết không cần để ý.
Có người mắng to, có người khóc lớn nhưng bọn cung thủ bắn tên không hề lưu tình, nhìn chằm chằm đại đội kia đang tiến về phía trước nhích dần sang đây.
Tiếp tục lưu lại bên này kết cục cuối cùng hẳn là phải chết, cũng chỉ đành phải quay đầu xông lên có lẽ còn có một đường sống. Bọn cướp đường, mã tặc này vốn là những kẻ liều mạng nên lấy gì bỏ gì cũng dễ dàng. Ngoác miệng chửi to, chỉ trời vạch đất nguyền rủa nhưng ai nấy đều xoay người hướng sườn dốc bên kia mà tiến lên.
Có người ngẫm nghĩ ra được mưu mẹo, nửa đường liền chuyển hướng chạy về hai bên, bọn cung thủ liền không mảy may lưu tình bắn chết, dù có thoát được tên bắn thì cũng không thoát được kỵ binh, bị đưởi kịp liền bị chém chết ngay lập tức.
Chân chậm một bước, phía sau lập tức có tên bắn, mọi người càng chạy càng nhanh, không ngờ so với lần trước thì bước chân lại nhanh hơn, giành trước chen sau bò lên sườn dốc, trèo lên tường đi vào bên trong.
Tiếng chém giết, tiếng reo hò, tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, bọn họ căn bản không cách nào phá bỏ hàng ngũ bên trong, tầng thành này đều là trường mâu và thương trúc.
Chỉ có điều là lần này chẳng màn đến cung thủ phía ngoài rồi.
Nhìn thấy đội ngũ cường đạo nháo nhào đã có bảy phần qua được tường trại, bọn cung thủ lập tức bước nhanh về phía trước, cách chỗ tường trại chừng ba mươi bước liền giương cung lên, bắn thẳng lên trời sang đó.
Tiếng rít gào vang lên, đợt mưa tên thứ nhất đi qua liền nghe thấy được tiếng kêu thảm thiết vang lên, còn có người đang kêu.
- Chớ có ngộ thương người phe mình.
Chỉ có điều tiếng kêu này lập tức bị đợt mưa tên thứ hai chặn lại, sau đó liền có đợt thứ ba.
Gần như là đồng thời lúc bên này bắn tên, bên trong đại đội Phùng gia cũng có mấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, mấy tên đầu mục bán thuộc hạ đi để đổi bạc đều chết một cách oan uổng, tiền của trên người bọn họ đều bị lục soát lấy ra đặt thành một đống.
Lê Đại Tân lên ngựa nói với Lý Hòa cũng đang ngồi ở trên ngựa.
Lão Lý, đệ dẫn người đánh ở ngoài, sau một nén nhang huynh sẽ dẫn người Phùng gia từ bên trái giết vào. Bố trí dướitường trại này hẳn đã bị phá sập rồi, đệ không cần phí sức quá nhiều.
Lý Hòa gật đầu, có chút hổ thẹn nói.
- Cũng may là có diệu kế này của huynh. Nhìn thì thấy phiền toái nhưng sau khi xong việc lại giảm bớt rất nhiều chuyện. Trước khi trời tối trại này khẳng định sẽ bị hạ rồi.
Lê Đại Tân vừa dặn dò một câu.
- Chớ nên sợ chết quá nhiều người, chỉ cần vẫn thúc ép tiến lên là đập tan được bọn chúng rồi.
Trong tiếng gào thét của mũi tên xé gió, hiệu lệnh vang to, đội ngũ thuộc hạ Lý Hòa từng đội bước ra khỏi hàng bắt đầu di chuyển về phía trước, người Phùng gia bên này cũng bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ.
Lúc đợt mưa tên thứ nhất bắn xuống, Trương Hổ Bân từ trong ra ngoài đều lạnh băng, xong rồi, lần này hoàn toàn xong hết cả rồi.
Cho dù thế nào cũng không còn cách thủ vững hai ngày nữa, cho dù thế nào cũng đợi không được viện quân Từ Châu tới, mặc dù viện quân kia chỉ là có lẽ sẽ tới.
Mũi tên vãi ra rơi xuống, đoàn luyện trộn lẫn lập tức có mười mấy người chết, đội hình bị đánh tan ngay, lưu dân cầm thương trúc hai bên và phía sau chạy tán loạn. Mặt đối mặt chiến đấu, mượn chiều dài thương trúc còn có mấy phần tự tin nhưng đối mặt với cung tiễn, cái gì cũng tiêu tùng hết rồi, người giang hồ ở hai bên cũng tháo lui né tránh, dù không muốn sống cũng không được chết vô ích dưới cung tên.
Trương Hổ Bân rất may mắn bởi vì y đứng ở ven rìa đội ngũ, mũi tên miễn cưỡng cũng chỉ bên ngoài y, hô to vài tiếng nhìn thấy không có cách nào giữ vững đội ngũ, y cũng chỉ đành cho lui xuống.
Đợt mưa tên thứ hai lại đi tới, sau đó là đợt thứ ba, cung thủ phía ngoài không ngừng di chuyển về phía trước, bên trong trại có người không ngừng trúng tên ngã xuống, hoặc lăn lộn hoặc kêu thảm lên, cục diện đã hoàn toàn tan nát rồi.
Bọn cướp đường giết vào trại cuối cùng cũng thở dốc một hơi, bây giờ không cần đối mặt với trận thế trường mâu cầm chắc phải chết kia nữa, xông lên động thủ được rồi, bọn họ reo hò, rối rít kết thành đội, bắt đầu xông về phía trước, nhưng cơn mưa tên phía ngoài không cố kỵ bọn họ chút nào, không chết dưới trường mâu cũng chết do mũi tên bắn trúng.
Dù có đuổi theo, những người trẻ tuổi cầm trường mâu kia ba năm người một đội, liên thủ với nhau dùng trường mâu đâm giết, chiêu thức rất đơn giản, giống như chỉ biết một kiểu này, nhưng một chiêu như vậy sức sát thương lại giống nhau khiến người kinh ngạc. Vẫn còn chịu thiệt nhưng chung quy vẫn giành được vài phần ưu thế. Cho dù lưu dân bên kia cũng không chiếm được lợi thế. Lưu dân cầm trong tay là thương trúc, bất chấp tất cả hướng ra ngoài đâm giết. Kẻ nào không cẩn thận đề phòng phía trước ngược lại rất dễ dàng bị đâm chết.
Nhưng quyết định thắng bại cũng không phải là bọn đạo tặc này, cơn mưa tên cũng hướng về phía trong trại, từng đợt mưa tên bắn tới, chống cự bên trong trại đã hỗn loạn đổ vỡ, mắt thấy giờ đây chống đỡ không nỗi nữa rồi.
Có người giang hồ hô lớn.
- Trương đầu lĩnh, bây giờ đi còn kịp, tặc nhân phải đánh nhau khẳng định là không để mắt đến chỗ này.
Vai Trương Hổ Bân bị một múi tên xẹt qua, áo bông rách ra một miếng, y vẫn cắn răng nhìn về phía trước, lúc này cơn mưa tên đã ngớt, trên đầu tường đã nhìn thấy được hàng ngũ kẻ địch, cho dù thua kém Triệu tự Doanh chỉnh tề như vậy nhưng cũng nhìn ra nhanh nhẹn khỏe mạnh, không loạn chút nào, lập tức sẽ tiến vào đây ngay.
Đối mặt kẻ địch như vậy nếu như trong tay có đội ngũ chỉnh tề còn chống cự được nhưng bây giờ đoàn luyện trộn lẫn bị đánh tan rồi, toàn bộ bên trong trại hỗn loạn lên rồi, bọn lưu dân cũng chỉ tự bảo vệ được mình. Trương Hổ Bân lúc ở trên tường trại quan sát thấy đối phương vẫn không dùng đến đại đội, biết rõ đối phương không phải là tư binh đoàn luyện tầm thường, nhìn thấy cảm giác rất bức bách, đối mặt đội ngũ như vậy chắc chắn bại là điều không nghi ngờ gì rồi.
Trương Hổ Bân thét lớn, trả lời dứt khoát.
- Các ngươi cứ đi, người của Triệu Tự Doanh không đi.
Người giang hồ đề nghị kia sửng sốt nhưng cũng không nói gì. Bọn người giang hồ bị tên bắn trúng chết bị thương cũng không nhiều lắm, tuy nhiên bọn họ lại không còn dũng khí tiếp tục chiến đấu, đã người nào người nấy tự tìm thành một đội, bắt đầu cân nhắc cách chạy trốn.
Trương Hổ Bân khan giọng hô to.
- Nếu muốn sống thì cầm lấy thương trúc của các ngươi tới.
Lưu dân bên trong trại cũng tập họp thành đội, cũng có huấn luyện sơ sài nên bọn họ cũng đánh được một trận. Trương Hổ Bân ở đó hô to, đội trưởng không bị thương cũng hô theo, đoàn luyện trộn lẫn tụ tập bên cạnh cũng hô to, bắt đầu có lưu dân nhich tới gần chỗ bọn họ.
Cũng có lưu dân chạy tới một hướng khác, dù sao thì kẻ địch cũng chỉ dồn sức đánh ở phía trước, bây giờ trèo tường ra ngoài có lẽ chạy được, vừa chạy tới bên kia liền bị mấy hán tử giang hồ trấn thủ ở bên đó mắng quay lại.
- Bên ngoài có đội nhân mã canh chừng, các ngươi đi ra ngoài chính là đưa đồ ăn cho chúng.
Cũng có lưu dân chần chừ chốc lát vẫn là đi về hướng Trương Hổ Bân, cảnh tượng trên đường đi từ Sơn Đông tới mọi người còn nhớ rất rõ ràng, người giang hồ áp giải bọn họ căn bản không hề coi bọn họ là người, chỉ đối đãi như gia súc, tùy ý dâm ô, tùy ý giết chết. Lúc này đám võ phu Từ Châu này tuy rằng nghiêm nhưng vẫn cho bọn họ ăn cơm chỗ ngủ, còn ở lại chỗ này hộ vệ bọn họ, nên chọn bên nào thực rất dễ đưa ra quyết định.
Lưu dân ở lại đương nhiên hốt hoảng lo sợ, không biết nên làm thế nào cho phải, bọn họ cũng biết tai vạ đến nơi. Có người thét lớn ra lệnh, bọn họ lập tức nghe theo lời sai khiến. Không chỉ nam đinh mà ngay cả những nữ nhân khỏe mạnh cũng bu lại, các cô ả đều biết chắc đại họa sắp xảy ra, nếu trại này bị phá rồi thì kết cục của nữ nhân còn thê thảm hơn bọn nam nhân gấp vạn lần.