Đó là vô số thương trúc, người trong trại đã xông tới sườn dốc, thuận theo sườn dốc đang hùng hổ điên cuồng kéo tới.
Thôi thế là tiêu rồi! Lê Đại Tân ngũ quan vặn vẹo, cắn răng thúc ngựa, Lý Hòa cũng đang mắng chửi, hai người đều thúc ngựa chạy về phía nam, một đám người đằng sau mau chân đuổi kịp.
Triệu Tiến quay đầu nhìn một vòng, nhìn thấy Đổng Băng Phong ở trên ngựa đi theo hắn giơ tay ra hiệu, dấu hiệu bằng tay này là nói toàn trường hoàn toàn bị khống chế rồi.
Triệu Tiến đứng ở chỗ vị trí chỉ huy bên phải phương đội thanh âm không mấy vui vẻ nói.
- Vẫy cờ, hạ lệnh.
Đại kỳ nền đen viền đỏ thiêu chữ kia mau chóng lay động, tiếng kèn cũng theo đó vang lên, ba trăm kỵ binh vẫn luôn đi theo đằng sau không hề nhúc nhích lúc này di chuyển rồi.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh trước mắt không có trận thế đáng phải tấn công gì, không có kẻ địch cần phải chống chọi gì, cái bọn họ cần làm chính là truy đuổi, truy đuổi bại binh chạy loạn bốn phía, đây còn phải dễ dàng hơn đi săn bắn.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh và kỵ binh đi theo tới không hề có trận thế đội hình, đơn giản chỉ là tung ra truy đuổi bốn phía.
Lưu dân và bọn hộ vệ từ trong trại xông ra cũng là như thế, túm năm tụm ba cầm thương trúc truy đuổi kẻ địch.
- Tiểu nhân là quan binh.
- Tiểu nhân là kẻ dưới trướng Lý thiên tổng thuộc hạ của Phó tổng binh Lang Sơn
Cục diện lúc này đã không cách nào trốn thoát, nghe được tiếng kêu thảm thiết khắp chốn vang lên, kẻ đầu óc xoay chuyển nhanh đã quỳ xuống xin tha mạng, báo luôn ra danh hiệu của mình.
Kỵ binh và lưu dân truy đuổi, nghe thấy hai chữ "quan binh" đều phải sửng sốt, giết quan, sự tình như thế vẫn là không dám làm, chỉ có một số ít hán tử lỗ mãng bất chấp tất cả động thủ.
Nhìn ra có hữu hiệu, những quan binh kia đồng loạt không chạy trốn nữa, quỳ xuống đất báo ra lai lịch xuất thân của mình, báo càng tỉ mỉ càng tốt, không ngờ còn có hạng người như Bả tổng, Tiểu kỳ, Tổng kỳ. Kẻ báo ra lai lịch, thường thường còn có mạng sống.
Bọn quan binh làm như vậy, tư binh của Phùng gia cũng làm giống như vậy, nhưng bọn họ nói mình là người của Phùng gia, đội nhân mã, kỵ binh còn có lưu dân đã giận đỏ mắt nào lý gì tới, đao thương thẳng thừng đồng loạt bổ xuống. Về sau cũng đều học được điều kẻ đi trước để lại, ai nấy đều tự xưng là quan binh.
Người không cưỡi ngựa đều chạy không thoát, quỳ xuống đất cầu xin tha mạng, đầu hàng chiếm đại đa số.
Triệu Tiến lớn tiếng hô lên.
- Kẻ cầm binh khí, giết! Kẻ không nghe lệnh, giết! Những người khác bảo bọn chúng tay không đi sang quỳ ở bãi đất trống bên kia.
Bọn binh lính theo đó lớn tiếng hò hét, toàn trường có chút điên đảo khó khống chế cuối cùng ổn định rồi, nói là điên đảo khó khống chế là bởi vì trên chiến trường mùi máu tươi nồng nặc ngập ngụa cũng nói rõ là vừa rồi chém giết quả thật tàn khốc.
Triệu Tiến cởi giáp mặt mũ trụ của mình ra, trong vòng vây của bọn gia đinh đi tới bãi đất trống trước trại.
Trương Hổ Bân làm việc đích xác trầm ổn hơn rất nhiều so với người bình thường, y dẫn bọn lưu dân trong trại xông ra, nhưng không có đi theo chém giết lung tung, ngược lại dẫn đoàn luyện trộn lẫn và bọn người giang hồ cùng với cốt cán lưu dân trong trại trấn thủ xung quanh trại, tránh để bị người ta chui lọt khe hở.
Vừa nhìn thấy Triệu Tiến đi tới, Trương Hổ Bân căng thẳng như dây cung cũng tức thì buông lỏng, quỳ ngay xuống đất, còn chưa đợi y dập đầu nói chuyện, đã được Triệu Tiến giơ một tay đỡ dậy.
Triệu Tiến cười mắng.
- Ngươi là công thần, quỳ làm cái gì.
Trương Hổ Bân được đỡ dậy lệ rơi đầy mặt, mấy lần mở miệng đều nói không ra lời. Triệu Tiến dùng sức vỗ mạnh lên bả vai của y, lại khắp lượt đi an ủi những đội trưởng may mắn sống sót kia, những người này ai nấy cực kỳ xúc động, tìm được đường sống trong chỗ chết, tâm tình như thế là khó tránh khỏi.
Nhìn thấy những người may mắn sống sót này, thần sắc Triệu Tiến cũng trịnh trọng hẳn lên. Người Triệu Tự Doanh phái sang đấy hắn đều nhận được, lúc này so với lúc đưa tới thiếu mất năm người, đoàn luyện trộn lẫn còn lại hơn sáu mươi người, nhìn sơ cũng thấy được chiến đấu ác liệt cỡ nào, chết bị thương thảm trọng. Ngược lại những kẻ giang hồ kia bởi vì vẫn luôn tránh né, lại được xem thành đội quân dự bị đầy đủ sức lực, không có chết bị thương quá nhiều.
Triệu Tiến cất giọng nói.
- Các huynh đệ đều là công thần của Triệu Tự Doanh, ta sẽ không bạc đãi các huynh đệ.
Lời này nói xong, phía dưới có người bật khóc thành tiếng. Đoàn luyện trộn lẫn qua lại nhiều với Triệu Tự Doanh lẽ dĩ nhiên biết rõ phân lượng lời hứa hẹn của Triệu Tiến. Nghe thấy câu nói này, lập tức cảm thấy vất vả của mình, mạo hiểm, chết bị thương, hết thảy đều đáng giá.
Triệu Tiến đi lên sườn dốc toàn là xác người kia, nhìn thấy trong trại khắp nơi là kẻ chết bị thương ngổn ngang, bên trong đã có tiếng gào khóc mắng nhiếc của nữ nhân. Không ít lưu dân đều là tạm thời ghép thành cặp, nhưng tất cả cũng không có gì không bằng lòng, cho rằng đã được sống yên ổn qua hết tháng ngày sau này, không ngờ rằng lại chém giết như vậy, rất nhiều người ở cùng nhau chưa được mấy ngày, hiện giờ đã sinh ly tử biệt.
Tường trại giống như con đê bằng đất, chiến hào còn chưa được vùi lắp xong, bên trong có sẵn đài đất giẫm chân, lều trại, kho bãi, hố xí, bãi nhốt súc vật. Triệu Tiến vừa nhìn vừa gật gù, đây hết thảy đều là chiếu theo khuôn phép định ra trước đó tạo sẵn, nếu như không có những thứ này, cho dù bản thân hắn biết bay, chạy nhanh hơn nữa sang đây, thứ nhìn thấy cũng chỉ là đống hoang tàn.
Triệu Tiến giọng điệu buồn bã nói.
- Còn chưa tới lúc khóc lóc. Dọn sạch hết thi thể trong trại ra ngoài, sắp xếp người đi cắt cỏ. Lúc cắt cỏ phải phái một đội nhiều người, chớ để bị kẻ gian ở trong bãi cỏ hại.
Tiết trời tuy rằng rất lạnh, nhưng dù sao đã tan băng hết rét, bên phía bãi cỏ hoang hơi ẩm lại lớn, thi thể nhiều như thế, không kịp xứ trí rất dễ dàng bùng phát dịch bệnh, nhiễm bẩn nguồn nước cũng là phiền toái rất lớn, nếu là như vậy thì phải đổi một chỗ khác lập trại, vả lại xác chết phải xử trí không chỉ là bên trong trại.
Trương Hổ Bân lau nước mắt vâng dạ. Cát Hương bên kia đã dẫn hai liên còn lại tiến vào bãi đất trống bên cạnh trại. Triệu Tiến chỉ tay hô lớn.
- Đội mũ trụ lên.
Cát Hương bên kia bật cười một tiếng, vội vàng đội mũ trụ trong tay lên. Bọn cung thủ tự mình chiếm lấy một chỗ lúc nào cũng đang giới bị. Ngược lại có hơn bảy mươi hán tử da ngăm đen mạnh khỏe thấp bé gom lại với nhau, cũng không ở cùng với đại đội, tự mình bận rộn lo liệu.
Triệu Tiến bên này thét to, bọn người giang hồ vẫn luôn ở bên cạnh chờ đợi nhìn tình cảnh thoải mái chút đỉnh, vội vàng tiến lên nói chuyện. Tuy nói bọn họ cũng không có làm đào binh nhưng cũng không có xung phong lên trước, vừa rồi đều có lòng dạ thừa dịp loạn chạy trốn. Đợi tới lúc nhìn thấy Triệu Tự Doanh nhanh chóng đánh tan đội nhân mã Phùng gia, ở bên ngoài chém giết rền vang, bọn họ bất tri bất giác cảm thấy kinh hồn táng đảm.